Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 557

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Không nhìn biểu cảm đau đớn của Bất Ly.  Tìm lấy hơi ấm của ‘hắn ta’, sự đáp lại của ‘hắn ta’!    AdvertisementMà người dưới bàn tay, lại giống như một con rối gỗ, mặc hắn dày vò, giống như.... đã mất đi trái tim....   Lan Quy bất chợt dừng lại, nhìn vào đôi mắt chết lặng của ‘hắn ta’.    AdvertisementTrên gương mặt của vị đế vương trẻ tuổi nở một nụ cười vô tình, giống như thuật lại, lại giống như đang nhắc nhở, hung dữ mà ác độc:  “Ngươi từng nói, không rời không bỏ! Cho dù cả thiên hạ rời bỏ ta, Bất Ly ngươi cũng sẽ không chút do dự mà đứng bên ta!”  “Giờ đây……hối hận rồi sao?”  Không phải ‘trẫm’, mà là ‘ta’.  Bất Ly hé môi, muốn nói gì đó, cuối cùng lại ngậm chặt môi lại.    Câu nói đó, chôn giấu dưới đáy lòng: Lan Quy của bây giờ……người của bây giờ……liệu có còn tin ai?  Lan Quy chầm chậm ngồi dậy, từ trong ngực lấy ra một bình ngọc, đổ ra một viên thuốc đưa đến bên miệng ‘hắn ta’.   Giọng nói như ấm áp hơn, giống như đang dỗ trẻ con vậy: “Ngoan, nuốt xuống đi.”    Bất Ly giương khóe miệng: “Bệ hạ muốn giết nô tài, không cần tốn công sức vậy đâu.”   “Ly nô lại nói bừa rồi” Lan Quy nhìn hắn ta, nụ cười ẩn hiện: “Trẫm sao lại nỡ giết ngươi chứ, thứ này gọi là dục cổ, sẽ chỉ khiến ngươi không thể rời xa trẫm thôi.”    Nụ cười trên gương mặt vị đế vương trẻ tuổi, uy nghiêm, vô tình, dưới đáy mắt giống như che lấp một ngọn lửa có thể thiêu rụi mọi thứ, khát máu điên cuồng.  “Nuốt thứ cổ này vào, chỉ có máu của trẫm mới có thể giải được cổ của ngươi.”  “Đương nhiên, Ly nô ngươi cũng có thể từ chối trẫm.”    Lan Quy giọng điệu kéo dài, ý cười trên gương mặt tuấn mỹ vô song càng đậm hơn: “Nhưng mà Mục Khuynh phải chết.”  Hô hấp Bất Ly chợt nghẹn lại.  ‘Hắn ta’ ngoan ngoãn mở miệng, sắc mặt của Lan Quy lại trầm xuống.    Hắn nhét viên cổ độc vào miệng Bất Ly.  Mắt trừng trừng nhìn ‘hắn ta’ nuốt xuống.   Giây phút đó, giữa hai người dường như có tiếng nứt vỡ vang lên.    Lan Quy vẻ mặt lạnh lùng thăm dò nhìn ‘hắn ta’, nhìn cổ độc phát tác, sắc mặt của Bất Ly thay đổi từng chút một, trở nên đau khổ, nhưng lại không có động tác nào ……  Dục cổ.  Cũng là tình cổ. 

Không nhìn biểu cảm đau đớn của Bất Ly.  

Tìm lấy hơi ấm của ‘hắn ta’, sự đáp lại của ‘hắn ta’!    

Advertisement

Mà người dưới bàn tay, lại giống như một con rối gỗ, mặc hắn dày vò, giống như.... đã mất đi trái tim....   

Lan Quy bất chợt dừng lại, nhìn vào đôi mắt chết lặng của ‘hắn ta’.    

Advertisement

Trên gương mặt của vị đế vương trẻ tuổi nở một nụ cười vô tình, giống như thuật lại, lại giống như đang nhắc nhở, hung dữ mà ác độc:  

“Ngươi từng nói, không rời không bỏ! Cho dù cả thiên hạ rời bỏ ta, Bất Ly ngươi cũng sẽ không chút do dự mà đứng bên ta!”  

“Giờ đây……hối hận rồi sao?”  

Không phải ‘trẫm’, mà là ‘ta’.  

Bất Ly hé môi, muốn nói gì đó, cuối cùng lại ngậm chặt môi lại.    

Câu nói đó, chôn giấu dưới đáy lòng: Lan Quy của bây giờ……người của bây giờ……liệu có còn tin ai?  

Lan Quy chầm chậm ngồi dậy, từ trong ngực lấy ra một bình ngọc, đổ ra một viên thuốc đưa đến bên miệng ‘hắn ta’.   

Giọng nói như ấm áp hơn, giống như đang dỗ trẻ con vậy: “Ngoan, nuốt xuống đi.”    

Bất Ly giương khóe miệng: “Bệ hạ muốn giết nô tài, không cần tốn công sức vậy đâu.”   

“Ly nô lại nói bừa rồi” Lan Quy nhìn hắn ta, nụ cười ẩn hiện: “Trẫm sao lại nỡ giết ngươi chứ, thứ này gọi là dục cổ, sẽ chỉ khiến ngươi không thể rời xa trẫm thôi.”    

Nụ cười trên gương mặt vị đế vương trẻ tuổi, uy nghiêm, vô tình, dưới đáy mắt giống như che lấp một ngọn lửa có thể thiêu rụi mọi thứ, khát máu điên cuồng.  

“Nuốt thứ cổ này vào, chỉ có máu của trẫm mới có thể giải được cổ của ngươi.”  

“Đương nhiên, Ly nô ngươi cũng có thể từ chối trẫm.”    

Lan Quy giọng điệu kéo dài, ý cười trên gương mặt tuấn mỹ vô song càng đậm hơn: “Nhưng mà Mục Khuynh phải chết.”  

Hô hấp Bất Ly chợt nghẹn lại.  

‘Hắn ta’ ngoan ngoãn mở miệng, sắc mặt của Lan Quy lại trầm xuống.    

Hắn nhét viên cổ độc vào miệng Bất Ly.  

Mắt trừng trừng nhìn ‘hắn ta’ nuốt xuống.   

Giây phút đó, giữa hai người dường như có tiếng nứt vỡ vang lên.    

Lan Quy vẻ mặt lạnh lùng thăm dò nhìn ‘hắn ta’, nhìn cổ độc phát tác, sắc mặt của Bất Ly thay đổi từng chút một, trở nên đau khổ, nhưng lại không có động tác nào ……  

Dục cổ.  

Cũng là tình cổ. 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Không nhìn biểu cảm đau đớn của Bất Ly.  Tìm lấy hơi ấm của ‘hắn ta’, sự đáp lại của ‘hắn ta’!    AdvertisementMà người dưới bàn tay, lại giống như một con rối gỗ, mặc hắn dày vò, giống như.... đã mất đi trái tim....   Lan Quy bất chợt dừng lại, nhìn vào đôi mắt chết lặng của ‘hắn ta’.    AdvertisementTrên gương mặt của vị đế vương trẻ tuổi nở một nụ cười vô tình, giống như thuật lại, lại giống như đang nhắc nhở, hung dữ mà ác độc:  “Ngươi từng nói, không rời không bỏ! Cho dù cả thiên hạ rời bỏ ta, Bất Ly ngươi cũng sẽ không chút do dự mà đứng bên ta!”  “Giờ đây……hối hận rồi sao?”  Không phải ‘trẫm’, mà là ‘ta’.  Bất Ly hé môi, muốn nói gì đó, cuối cùng lại ngậm chặt môi lại.    Câu nói đó, chôn giấu dưới đáy lòng: Lan Quy của bây giờ……người của bây giờ……liệu có còn tin ai?  Lan Quy chầm chậm ngồi dậy, từ trong ngực lấy ra một bình ngọc, đổ ra một viên thuốc đưa đến bên miệng ‘hắn ta’.   Giọng nói như ấm áp hơn, giống như đang dỗ trẻ con vậy: “Ngoan, nuốt xuống đi.”    Bất Ly giương khóe miệng: “Bệ hạ muốn giết nô tài, không cần tốn công sức vậy đâu.”   “Ly nô lại nói bừa rồi” Lan Quy nhìn hắn ta, nụ cười ẩn hiện: “Trẫm sao lại nỡ giết ngươi chứ, thứ này gọi là dục cổ, sẽ chỉ khiến ngươi không thể rời xa trẫm thôi.”    Nụ cười trên gương mặt vị đế vương trẻ tuổi, uy nghiêm, vô tình, dưới đáy mắt giống như che lấp một ngọn lửa có thể thiêu rụi mọi thứ, khát máu điên cuồng.  “Nuốt thứ cổ này vào, chỉ có máu của trẫm mới có thể giải được cổ của ngươi.”  “Đương nhiên, Ly nô ngươi cũng có thể từ chối trẫm.”    Lan Quy giọng điệu kéo dài, ý cười trên gương mặt tuấn mỹ vô song càng đậm hơn: “Nhưng mà Mục Khuynh phải chết.”  Hô hấp Bất Ly chợt nghẹn lại.  ‘Hắn ta’ ngoan ngoãn mở miệng, sắc mặt của Lan Quy lại trầm xuống.    Hắn nhét viên cổ độc vào miệng Bất Ly.  Mắt trừng trừng nhìn ‘hắn ta’ nuốt xuống.   Giây phút đó, giữa hai người dường như có tiếng nứt vỡ vang lên.    Lan Quy vẻ mặt lạnh lùng thăm dò nhìn ‘hắn ta’, nhìn cổ độc phát tác, sắc mặt của Bất Ly thay đổi từng chút một, trở nên đau khổ, nhưng lại không có động tác nào ……  Dục cổ.  Cũng là tình cổ. 

Chương 557