Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 575

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi nói xong, trước ánh mắt uy h**p của Bạc Hạc Hiên, đồng chí lão Vân nói:   "Bác hiểu rồi, bác đi ra ngoài trước, vậy thì Tiểu Bắc... mau đưa hộp thuốc cho Khương Mạn đi!"  Advertisement"Ai gây hoạ thì người đó chịu trách nhiệm! Đoàn phim của chúng ta phải đảm bảo an toàn cho các diễn viên, không thể để xảy ra án mạng!"  AdvertisementNói xong, một nhóm người bỏ chạy tán loạn. Tiểu Bắc nhét hộp thuốc vào tay Khương Mạn, vừa đi vừa nói một cách rất đáng thương:   "Chị Khương, xin chị hãy nhẹ tay với boss của em, anh ấy không cố ý..."  Trong phòng trang điểm, chỉ còn lại hai người ngồi đối diện nhau.  Bạc Hạc Hiên nhìn những vết bầm tím trên mặt và cổ của cô, không khỏi nhíu mày: "Anh ra tay mạnh quá rồi, xin lỗi em."  Khương Mạn liếc nhìn khóe miệng và dấu răng trên tay anh, thì thào nói: "Em còn ra tay mạnh hơn... em xin lỗi!"  Hai người xin lỗi nhau, sau đó nhìn nhau rồi cùng bật cười. Cô mím môi, chủ động kéo lấy tay anh đến bên sô pha, Bạc Hạc Hiên cụp mắt cười, nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ nhắn, trắng nõn của cô.  "Những tổn hại em gây ra cho anh, em sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, anh yên tâm đi!"  Khương Mạn nói xong lấy lọ kem dưỡng da ra: "Em mang theo lọ thuốc bí mật..."  Bạc Hạc Hiên liếc nhìn cái lọ, không nhịn được cười: "Em đổi nhãn hiệu rồi à?"  “Vẫn là thứ đó, em đổi lọ chứ không đổi thuốc!” Khương Mạn trợn mắt nói dối: “Em đổi sang cái lọ đắt hơn để nhìn có vẻ giá trị hơn một chút.”  Anh mở hộp thuốc bên cạnh ra, lấy băng iốt ra nhét vào tay cô: "Dùng những thứ này, e cứ giữ lại lọ thuốc bí mật đó của mình đi."  "Nhưng mà…"  “Không nhưng mà gì hết.” Bạc Hạc Hiên lắc lắc tay: “Nhanh lên, nếu em còn không băng bó thì vết thương sẽ lành mất.”  Khương Mạn nhìn anh cất rồi cất lọ thuốc của mình đi, ngoan ngoãn bôi thuốc và băng bó cho anh. Sau khi làm xong, cô liếc nhìn khóe miệng anh, buột miệng nói: "Anh mua bảo hiểm cho mặt chưa?"  Bạc Hạc Hiên cười nói: "Cái gì cơ?"  Khương Mạn chỉ vào khóe miệng anh rồi nói: "Anh nói xem, anh đẹp trai như vậy, nếu ngày nào đó khuôn mặt bị huỷ hoại, nếu mua bảo hiểm mặt, sẽ có chút bảo đảm về kinh tế..."  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi nói xong, trước ánh mắt uy h**p của Bạc Hạc Hiên, đồng chí lão Vân nói:   

"Bác hiểu rồi, bác đi ra ngoài trước, vậy thì Tiểu Bắc... mau đưa hộp thuốc cho Khương Mạn đi!"  

Advertisement

"Ai gây hoạ thì người đó chịu trách nhiệm! Đoàn phim của chúng ta phải đảm bảo an toàn cho các diễn viên, không thể để xảy ra án mạng!"  

Advertisement

Nói xong, một nhóm người bỏ chạy tán loạn. Tiểu Bắc nhét hộp thuốc vào tay Khương Mạn, vừa đi vừa nói một cách rất đáng thương:   

"Chị Khương, xin chị hãy nhẹ tay với boss của em, anh ấy không cố ý..."  

Trong phòng trang điểm, chỉ còn lại hai người ngồi đối diện nhau.  

Bạc Hạc Hiên nhìn những vết bầm tím trên mặt và cổ của cô, không khỏi nhíu mày: "Anh ra tay mạnh quá rồi, xin lỗi em."  

Khương Mạn liếc nhìn khóe miệng và dấu răng trên tay anh, thì thào nói: "Em còn ra tay mạnh hơn... em xin lỗi!"  

Hai người xin lỗi nhau, sau đó nhìn nhau rồi cùng bật cười. Cô mím môi, chủ động kéo lấy tay anh đến bên sô pha, Bạc Hạc Hiên cụp mắt cười, nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ nhắn, trắng nõn của cô.  

"Những tổn hại em gây ra cho anh, em sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, anh yên tâm đi!"  

Khương Mạn nói xong lấy lọ kem dưỡng da ra: "Em mang theo lọ thuốc bí mật..."  

Bạc Hạc Hiên liếc nhìn cái lọ, không nhịn được cười: "Em đổi nhãn hiệu rồi à?"  

“Vẫn là thứ đó, em đổi lọ chứ không đổi thuốc!” Khương Mạn trợn mắt nói dối: “Em đổi sang cái lọ đắt hơn để nhìn có vẻ giá trị hơn một chút.”  

Anh mở hộp thuốc bên cạnh ra, lấy băng iốt ra nhét vào tay cô: "Dùng những thứ này, e cứ giữ lại lọ thuốc bí mật đó của mình đi."  

"Nhưng mà…"  

“Không nhưng mà gì hết.” Bạc Hạc Hiên lắc lắc tay: “Nhanh lên, nếu em còn không băng bó thì vết thương sẽ lành mất.”  

Khương Mạn nhìn anh cất rồi cất lọ thuốc của mình đi, ngoan ngoãn bôi thuốc và băng bó cho anh. Sau khi làm xong, cô liếc nhìn khóe miệng anh, buột miệng nói: "Anh mua bảo hiểm cho mặt chưa?"  

Bạc Hạc Hiên cười nói: "Cái gì cơ?"  

Khương Mạn chỉ vào khóe miệng anh rồi nói: "Anh nói xem, anh đẹp trai như vậy, nếu ngày nào đó khuôn mặt bị huỷ hoại, nếu mua bảo hiểm mặt, sẽ có chút bảo đảm về kinh tế..."  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi nói xong, trước ánh mắt uy h**p của Bạc Hạc Hiên, đồng chí lão Vân nói:   "Bác hiểu rồi, bác đi ra ngoài trước, vậy thì Tiểu Bắc... mau đưa hộp thuốc cho Khương Mạn đi!"  Advertisement"Ai gây hoạ thì người đó chịu trách nhiệm! Đoàn phim của chúng ta phải đảm bảo an toàn cho các diễn viên, không thể để xảy ra án mạng!"  AdvertisementNói xong, một nhóm người bỏ chạy tán loạn. Tiểu Bắc nhét hộp thuốc vào tay Khương Mạn, vừa đi vừa nói một cách rất đáng thương:   "Chị Khương, xin chị hãy nhẹ tay với boss của em, anh ấy không cố ý..."  Trong phòng trang điểm, chỉ còn lại hai người ngồi đối diện nhau.  Bạc Hạc Hiên nhìn những vết bầm tím trên mặt và cổ của cô, không khỏi nhíu mày: "Anh ra tay mạnh quá rồi, xin lỗi em."  Khương Mạn liếc nhìn khóe miệng và dấu răng trên tay anh, thì thào nói: "Em còn ra tay mạnh hơn... em xin lỗi!"  Hai người xin lỗi nhau, sau đó nhìn nhau rồi cùng bật cười. Cô mím môi, chủ động kéo lấy tay anh đến bên sô pha, Bạc Hạc Hiên cụp mắt cười, nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ nhắn, trắng nõn của cô.  "Những tổn hại em gây ra cho anh, em sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, anh yên tâm đi!"  Khương Mạn nói xong lấy lọ kem dưỡng da ra: "Em mang theo lọ thuốc bí mật..."  Bạc Hạc Hiên liếc nhìn cái lọ, không nhịn được cười: "Em đổi nhãn hiệu rồi à?"  “Vẫn là thứ đó, em đổi lọ chứ không đổi thuốc!” Khương Mạn trợn mắt nói dối: “Em đổi sang cái lọ đắt hơn để nhìn có vẻ giá trị hơn một chút.”  Anh mở hộp thuốc bên cạnh ra, lấy băng iốt ra nhét vào tay cô: "Dùng những thứ này, e cứ giữ lại lọ thuốc bí mật đó của mình đi."  "Nhưng mà…"  “Không nhưng mà gì hết.” Bạc Hạc Hiên lắc lắc tay: “Nhanh lên, nếu em còn không băng bó thì vết thương sẽ lành mất.”  Khương Mạn nhìn anh cất rồi cất lọ thuốc của mình đi, ngoan ngoãn bôi thuốc và băng bó cho anh. Sau khi làm xong, cô liếc nhìn khóe miệng anh, buột miệng nói: "Anh mua bảo hiểm cho mặt chưa?"  Bạc Hạc Hiên cười nói: "Cái gì cơ?"  Khương Mạn chỉ vào khóe miệng anh rồi nói: "Anh nói xem, anh đẹp trai như vậy, nếu ngày nào đó khuôn mặt bị huỷ hoại, nếu mua bảo hiểm mặt, sẽ có chút bảo đảm về kinh tế..."  

Chương 575