Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 576
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn nói: "Thực ra trong anh cũng khá là bình thường, thật sự không cần thiết phải mua bảo hiểm..." Bạc Hạc Hiên chống hai tay lên má, cười nhìn cô: "Có câu nói là nước đổ đi khó có thể lấy lại được." AdvertisementVai Khương Mạn trùng xuống, cô lấy điện thoại ra, hùng hồn nói: "Được rồi, anh nói một con số đi!" AdvertisementBạc ảnh đế cười: "Em giàu rồi à?" "Chắc chắn không thể so sánh với chủ sở hữu giàu có ngồi trên mỏ vàng và mỏ dầu rồi." Khương Mạn mở tài khoản ngân hàng trên điện thoại của mình ra, cảm khái nói nói: "Nhưng so với những ngành nghề phải làm việc cật lực hàng ngày thì diễn viên, minh tinh thực sự nhanh giàu." Khi tham gia "Một cuộc sống khác trên thế giới", tài khoản của cô chỉ có ba triệu. Sau khi về cô đã làm đại diện cho một nhãn hành, chụp tạp chí và tham gia một số hoạt động nhỏ. Thù lao của "Kẻ giết người" và "Chiến Cốt" đã được trả rồi, khoản tiền đó đã tăng lên tám con số. Chẳng trách lại có nhiều người chen nhau vỡ đầu để gia nhập làng giải trí như vậy. Bạc Hạc Hiên gật đầu: "Nhưng anh lại không thiếu tiền, phải làm sao đây?" Khương Mạn cười rạng rỡ: "Thật là ngại quá, em chỉ có tiền thôi. Anh không cần tiền à? Vậy thì thôi vậy." Bạc Hạc Hiên đưa tay ra gãi gãi cằm cô, trong mắt lộ ra sự mờ ám: "Không phải còn có người sao?" Khương Mạn thở gấp, giả vờ bình tĩnh nhìn chằm chằm tay của anh: "Anh có muốn tàn phế cả hai tay không?" Anh cười không chút sợ hãi: "Cũng không phải là không thể, chỉ cần hàng ngày em đều chăm sóc anh là được rồi." Trong mắt cô lại lóe lên một chút lạnh lùng. “Không phải anh diễn Lan Quy nên trở nên giống hắn đó chứ?” Có những lúc cô thực sự cảm thấy Bạc Hạc Hiên giống tên bạo quân chết tiệt đó. Ánh mắt Bạc Hạc Hiên khẽ động, cười nhẹ nói: "Nếu anh thật sự là Lan Quy thì em có sợ không?" “Nếu anh thực sự là Lan Quy thì người nên sợ phải là anh.” Khương Mạn nói, trong mắt hiện lên sự "nguy hiểm". Bạc Hạc Hiên nhớ đến sự cảnh báo "sứt đầu mẻ trán" của cô, không khỏi bật cười.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương Mạn nói: "Thực ra trong anh cũng khá là bình thường, thật sự không cần thiết phải mua bảo hiểm..."
Bạc Hạc Hiên chống hai tay lên má, cười nhìn cô: "Có câu nói là nước đổ đi khó có thể lấy lại được."
Advertisement
Vai Khương Mạn trùng xuống, cô lấy điện thoại ra, hùng hồn nói: "Được rồi, anh nói một con số đi!"
Advertisement
Bạc ảnh đế cười: "Em giàu rồi à?"
"Chắc chắn không thể so sánh với chủ sở hữu giàu có ngồi trên mỏ vàng và mỏ dầu rồi."
Khương Mạn mở tài khoản ngân hàng trên điện thoại của mình ra, cảm khái nói nói:
"Nhưng so với những ngành nghề phải làm việc cật lực hàng ngày thì diễn viên, minh tinh thực sự nhanh giàu."
Khi tham gia "Một cuộc sống khác trên thế giới", tài khoản của cô chỉ có ba triệu. Sau khi về cô đã làm đại diện cho một nhãn hành, chụp tạp chí và tham gia một số hoạt động nhỏ. Thù lao của "Kẻ giết người" và "Chiến Cốt" đã được trả rồi, khoản tiền đó đã tăng lên tám con số.
Chẳng trách lại có nhiều người chen nhau vỡ đầu để gia nhập làng giải trí như vậy.
Bạc Hạc Hiên gật đầu: "Nhưng anh lại không thiếu tiền, phải làm sao đây?"
Khương Mạn cười rạng rỡ: "Thật là ngại quá, em chỉ có tiền thôi. Anh không cần tiền à? Vậy thì thôi vậy."
Bạc Hạc Hiên đưa tay ra gãi gãi cằm cô, trong mắt lộ ra sự mờ ám: "Không phải còn có người sao?"
Khương Mạn thở gấp, giả vờ bình tĩnh nhìn chằm chằm tay của anh:
"Anh có muốn tàn phế cả hai tay không?"
Anh cười không chút sợ hãi: "Cũng không phải là không thể, chỉ cần hàng ngày em đều chăm sóc anh là được rồi."
Trong mắt cô lại lóe lên một chút lạnh lùng.
“Không phải anh diễn Lan Quy nên trở nên giống hắn đó chứ?” Có những lúc cô thực sự cảm thấy Bạc Hạc Hiên giống tên bạo quân chết tiệt đó.
Ánh mắt Bạc Hạc Hiên khẽ động, cười nhẹ nói: "Nếu anh thật sự là Lan Quy thì em có sợ không?"
“Nếu anh thực sự là Lan Quy thì người nên sợ phải là anh.” Khương Mạn nói, trong mắt hiện lên sự "nguy hiểm".
Bạc Hạc Hiên nhớ đến sự cảnh báo "sứt đầu mẻ trán" của cô, không khỏi bật cười.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn nói: "Thực ra trong anh cũng khá là bình thường, thật sự không cần thiết phải mua bảo hiểm..." Bạc Hạc Hiên chống hai tay lên má, cười nhìn cô: "Có câu nói là nước đổ đi khó có thể lấy lại được." AdvertisementVai Khương Mạn trùng xuống, cô lấy điện thoại ra, hùng hồn nói: "Được rồi, anh nói một con số đi!" AdvertisementBạc ảnh đế cười: "Em giàu rồi à?" "Chắc chắn không thể so sánh với chủ sở hữu giàu có ngồi trên mỏ vàng và mỏ dầu rồi." Khương Mạn mở tài khoản ngân hàng trên điện thoại của mình ra, cảm khái nói nói: "Nhưng so với những ngành nghề phải làm việc cật lực hàng ngày thì diễn viên, minh tinh thực sự nhanh giàu." Khi tham gia "Một cuộc sống khác trên thế giới", tài khoản của cô chỉ có ba triệu. Sau khi về cô đã làm đại diện cho một nhãn hành, chụp tạp chí và tham gia một số hoạt động nhỏ. Thù lao của "Kẻ giết người" và "Chiến Cốt" đã được trả rồi, khoản tiền đó đã tăng lên tám con số. Chẳng trách lại có nhiều người chen nhau vỡ đầu để gia nhập làng giải trí như vậy. Bạc Hạc Hiên gật đầu: "Nhưng anh lại không thiếu tiền, phải làm sao đây?" Khương Mạn cười rạng rỡ: "Thật là ngại quá, em chỉ có tiền thôi. Anh không cần tiền à? Vậy thì thôi vậy." Bạc Hạc Hiên đưa tay ra gãi gãi cằm cô, trong mắt lộ ra sự mờ ám: "Không phải còn có người sao?" Khương Mạn thở gấp, giả vờ bình tĩnh nhìn chằm chằm tay của anh: "Anh có muốn tàn phế cả hai tay không?" Anh cười không chút sợ hãi: "Cũng không phải là không thể, chỉ cần hàng ngày em đều chăm sóc anh là được rồi." Trong mắt cô lại lóe lên một chút lạnh lùng. “Không phải anh diễn Lan Quy nên trở nên giống hắn đó chứ?” Có những lúc cô thực sự cảm thấy Bạc Hạc Hiên giống tên bạo quân chết tiệt đó. Ánh mắt Bạc Hạc Hiên khẽ động, cười nhẹ nói: "Nếu anh thật sự là Lan Quy thì em có sợ không?" “Nếu anh thực sự là Lan Quy thì người nên sợ phải là anh.” Khương Mạn nói, trong mắt hiện lên sự "nguy hiểm". Bạc Hạc Hiên nhớ đến sự cảnh báo "sứt đầu mẻ trán" của cô, không khỏi bật cười.