Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 600
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Anh đưa tay nâng khuôn mặt của Khương Mạn lên, khuôn mặt của người đàn ông đẹp đến rung động lòng người. Lúc này, anh là Bạc Hạc Hiên nhưng cũng giống như Lan Quy. "Anh thích em bởi vì em là chính em." AdvertisementÁnh mắt Khương Mạn lóe lên, giống như sợ dopamine sẽ tăng lên. AdvertisementNhưng ngay sau đó, khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông bị véo mạnh, cô mỉm cười như một kẻ xấu, như một người phụ nữ độc địa. Trong đồng tử màu nâu có một chút lạnh lùng, cô l**m l**m đôi môi đỏ mọng, buồn bực nói: "Vì anh đã trải qua quá trình thay đổi gen, nên cơ thể của anh cũng rất khoẻ và có khả năng chống đỡ đúng không?" "Cho nên, sau này em cũng sẽ không cần nương! tay! với! anh! nữa! đúng không!" Bạc Hạc Hiên sững sờ trong giây lát, anh không ngờ cục diện lại phát triển thành ra như vậy... "Yêu Nhi..." Anh nuốt nước bọt. Khương Mạn nhe răng cười nói: "Anh nói đúng, đêm nay chúng ta thật sự phải bàn về chuyện bồi thường thiệt hại!" Ánh mắt cô dần trở nên nguy hiểm. Lúc này, chỉ có thiếu một Bgm: Thức tỉnh đi! Thời khắc chết chóc đến rồi! Gió đêm thổi qua, những hạt tuyết đập vào mặt có chút đau. Khương Mạn phun ra một ngụm sương lạnh, nhìn người đàn ông bị mình đè xuống đất, có chút bất mãn giống như thể nắm đấm đầy sức mạnh đập vào không khí, cô cau mày nói: "Anh đang phản kháng à." Bạc Hạc Hiên nhìn cô và thở dài cam chịu: "Đã đồng ý cho em đánh rồi, anh sẽ không đánh trả đâu." “Thật nhàm chán.” Khương Mạn bĩu môi chuẩn bị đứng lên thì cổ tay cô bị anh kéo mạnh, người lại ngồi lên cơ thể anh. Bốn mắt nhìn nhau, đột nhiên Khương Mạn đấm vào bụng anh. Bạc Hạc Hiên ho sặc sụa và kinh ngạc nhìn cô: "Em đánh thật đấy à?" Cô hoang mang nghiêng nghiêng đầu: "Có đau không?" Bạc Hạc Hiên dở khóc dở cười, bụng là phần yếu nhất trên cơ thể con người, bị đánh vào đó thì sao có thể không đau chứ?
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Anh đưa tay nâng khuôn mặt của Khương Mạn lên, khuôn mặt của người đàn ông đẹp đến rung động lòng người. Lúc này, anh là Bạc Hạc Hiên nhưng cũng giống như Lan Quy.
"Anh thích em bởi vì em là chính em."
Advertisement
Ánh mắt Khương Mạn lóe lên, giống như sợ dopamine sẽ tăng lên.
Advertisement
Nhưng ngay sau đó, khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông bị véo mạnh, cô mỉm cười như một kẻ xấu, như một người phụ nữ độc địa.
Trong đồng tử màu nâu có một chút lạnh lùng, cô l**m l**m đôi môi đỏ mọng, buồn bực nói: "Vì anh đã trải qua quá trình thay đổi gen, nên cơ thể của anh cũng rất khoẻ và có khả năng chống đỡ đúng không?"
"Cho nên, sau này em cũng sẽ không cần nương! tay! với! anh! nữa! đúng không!"
Bạc Hạc Hiên sững sờ trong giây lát, anh không ngờ cục diện lại phát triển thành ra như vậy...
"Yêu Nhi..." Anh nuốt nước bọt.
Khương Mạn nhe răng cười nói: "Anh nói đúng, đêm nay chúng ta thật sự phải bàn về chuyện bồi thường thiệt hại!"
Ánh mắt cô dần trở nên nguy hiểm. Lúc này, chỉ có thiếu một Bgm: Thức tỉnh đi! Thời khắc chết chóc đến rồi!
Gió đêm thổi qua, những hạt tuyết đập vào mặt có chút đau.
Khương Mạn phun ra một ngụm sương lạnh, nhìn người đàn ông bị mình đè xuống đất, có chút bất mãn giống như thể nắm đấm đầy sức mạnh đập vào không khí, cô cau mày nói:
"Anh đang phản kháng à."
Bạc Hạc Hiên nhìn cô và thở dài cam chịu: "Đã đồng ý cho em đánh rồi, anh sẽ không đánh trả đâu."
“Thật nhàm chán.” Khương Mạn bĩu môi chuẩn bị đứng lên thì cổ tay cô bị anh kéo mạnh, người lại ngồi lên cơ thể anh. Bốn mắt nhìn nhau, đột nhiên Khương Mạn đấm vào bụng anh.
Bạc Hạc Hiên ho sặc sụa và kinh ngạc nhìn cô: "Em đánh thật đấy à?"
Cô hoang mang nghiêng nghiêng đầu: "Có đau không?"
Bạc Hạc Hiên dở khóc dở cười, bụng là phần yếu nhất trên cơ thể con người, bị đánh vào đó thì sao có thể không đau chứ?
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Anh đưa tay nâng khuôn mặt của Khương Mạn lên, khuôn mặt của người đàn ông đẹp đến rung động lòng người. Lúc này, anh là Bạc Hạc Hiên nhưng cũng giống như Lan Quy. "Anh thích em bởi vì em là chính em." AdvertisementÁnh mắt Khương Mạn lóe lên, giống như sợ dopamine sẽ tăng lên. AdvertisementNhưng ngay sau đó, khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông bị véo mạnh, cô mỉm cười như một kẻ xấu, như một người phụ nữ độc địa. Trong đồng tử màu nâu có một chút lạnh lùng, cô l**m l**m đôi môi đỏ mọng, buồn bực nói: "Vì anh đã trải qua quá trình thay đổi gen, nên cơ thể của anh cũng rất khoẻ và có khả năng chống đỡ đúng không?" "Cho nên, sau này em cũng sẽ không cần nương! tay! với! anh! nữa! đúng không!" Bạc Hạc Hiên sững sờ trong giây lát, anh không ngờ cục diện lại phát triển thành ra như vậy... "Yêu Nhi..." Anh nuốt nước bọt. Khương Mạn nhe răng cười nói: "Anh nói đúng, đêm nay chúng ta thật sự phải bàn về chuyện bồi thường thiệt hại!" Ánh mắt cô dần trở nên nguy hiểm. Lúc này, chỉ có thiếu một Bgm: Thức tỉnh đi! Thời khắc chết chóc đến rồi! Gió đêm thổi qua, những hạt tuyết đập vào mặt có chút đau. Khương Mạn phun ra một ngụm sương lạnh, nhìn người đàn ông bị mình đè xuống đất, có chút bất mãn giống như thể nắm đấm đầy sức mạnh đập vào không khí, cô cau mày nói: "Anh đang phản kháng à." Bạc Hạc Hiên nhìn cô và thở dài cam chịu: "Đã đồng ý cho em đánh rồi, anh sẽ không đánh trả đâu." “Thật nhàm chán.” Khương Mạn bĩu môi chuẩn bị đứng lên thì cổ tay cô bị anh kéo mạnh, người lại ngồi lên cơ thể anh. Bốn mắt nhìn nhau, đột nhiên Khương Mạn đấm vào bụng anh. Bạc Hạc Hiên ho sặc sụa và kinh ngạc nhìn cô: "Em đánh thật đấy à?" Cô hoang mang nghiêng nghiêng đầu: "Có đau không?" Bạc Hạc Hiên dở khóc dở cười, bụng là phần yếu nhất trên cơ thể con người, bị đánh vào đó thì sao có thể không đau chứ?