Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 601
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Cô nắm chặt tay thành nắm đấm, vận động cổ tay, nhìn Bạc Hạc Hiên với ánh mắt kỳ lạ: "Anh có gì đó sai sai." AdvertisementBạc Hạc Hiên chống tay ngồi dậy, anh hiểu lời cô nói đang ám chỉ cái gì. “Hoàn cảnh của anh hơi khác với Arthur.” Anh nhẹ giọng nói: “Bây giờ anh không khác gì những người bình thường.” AdvertisementCô nhướng mày: "Người bình thường không biết nhất thốn quyền. Anh đã từng luyện võ thuật cổ đại à?" Bạc Hạc Hiên không phủ nhận, anh cười nói: "Anh đã từng luyện nhưng có lẽ không thể đánh thắng Yêu Nhi." Khương Mạn suy nghĩ một hồi: "Anh nói không khác người bình thường là có ý gì?" Cô nhớ lại anh trong quá khứ, do dự nói: "Không lẽ anh đã từng tiêm chất ức chế gen để ngăn chặn năng lực lạ thường sau khi biến đổi gen à?" Bạc Hạc Hiên không phủ nhận, ánh mắt u ám của anh khẽ động, nhìn cô chằm chằm, giọng điệu vẫn dịu dàng: "Hình như Yêu Nhi biết rất nhiều." Khi nghe đến "Kế hoạch tạo ra Thần", phản ứng của cô bình tĩnh lạ thường. Bạc Hạc Hiên mỉm cười, phủi bông tuyết trên đầu cô: "Mỗi người đều có bí mật, khi nào em muốn nói thì hãy nói cho anh biết." Khương Mạn thở dài, ngoài chuyện bản thân mình đến từ Mạt Thế thì cô thật sự không biết mình có bí mật gì mà cáo già này không biết. Chuyện siêu năng lực có lẽ đã bị anh nhìn thấu từ lâu. Cô đột nhiên giơ ngón giữa lên với anh. Nhìn thấy "cử chỉ thân thiện quốc tế" này, biểu hiện của Bạc ảnh đế có chút tế nhị, nheo mắt nhìn Yêu Nhi bé nhỏ của mình, ánh mắt có chút nguy hiểm. “Bình tĩnh đi, thanh niên đừng nóng nảy như vậy.” Khương Mạn cố ý trêu chọc. Ngay sau đó, một ngọn lửa nhỏ xuất hiện trên đầu ngón tay giữa của cô. Trông như que diêm. Mắt Bạc Hạc Hiên mở to, anh nhẹ nhàng tán thưởng: "Em giỏi quá, đây chính là siêu năng lực của Yêu Nhi sao?" Wow, phản ứng này... Khương Mạn âm thầm thu ngón tay lại, nhìn anh chằm chằm không nói lời nào: "Anh còn dám diễn giả hơn nữa không?" Bạc Hạc Hiên cười thành tiếng.
Cô nắm chặt tay thành nắm đấm, vận động cổ tay, nhìn Bạc Hạc Hiên với ánh mắt kỳ lạ: "Anh có gì đó sai sai."
Advertisement
Bạc Hạc Hiên chống tay ngồi dậy, anh hiểu lời cô nói đang ám chỉ cái gì.
“Hoàn cảnh của anh hơi khác với Arthur.” Anh nhẹ giọng nói: “Bây giờ anh không khác gì những người bình thường.”
Advertisement
Cô nhướng mày: "Người bình thường không biết nhất thốn quyền. Anh đã từng luyện võ thuật cổ đại à?"
Bạc Hạc Hiên không phủ nhận, anh cười nói: "Anh đã từng luyện nhưng có lẽ không thể đánh thắng Yêu Nhi."
Khương Mạn suy nghĩ một hồi: "Anh nói không khác người bình thường là có ý gì?"
Cô nhớ lại anh trong quá khứ, do dự nói: "Không lẽ anh đã từng tiêm chất ức chế gen để ngăn chặn năng lực lạ thường sau khi biến đổi gen à?"
Bạc Hạc Hiên không phủ nhận, ánh mắt u ám của anh khẽ động, nhìn cô chằm chằm, giọng điệu vẫn dịu dàng: "Hình như Yêu Nhi biết rất nhiều."
Khi nghe đến "Kế hoạch tạo ra Thần", phản ứng của cô bình tĩnh lạ thường.
Bạc Hạc Hiên mỉm cười, phủi bông tuyết trên đầu cô: "Mỗi người đều có bí mật, khi nào em muốn nói thì hãy nói cho anh biết."
Khương Mạn thở dài, ngoài chuyện bản thân mình đến từ Mạt Thế thì cô thật sự không biết mình có bí mật gì mà cáo già này không biết. Chuyện siêu năng lực có lẽ đã bị anh nhìn thấu từ lâu.
Cô đột nhiên giơ ngón giữa lên với anh.
Nhìn thấy "cử chỉ thân thiện quốc tế" này, biểu hiện của Bạc ảnh đế có chút tế nhị, nheo mắt nhìn Yêu Nhi bé nhỏ của mình, ánh mắt có chút nguy hiểm.
“Bình tĩnh đi, thanh niên đừng nóng nảy như vậy.” Khương Mạn cố ý trêu chọc.
Ngay sau đó, một ngọn lửa nhỏ xuất hiện trên đầu ngón tay giữa của cô. Trông như que diêm.
Mắt Bạc Hạc Hiên mở to, anh nhẹ nhàng tán thưởng: "Em giỏi quá, đây chính là siêu năng lực của Yêu Nhi sao?"
Wow, phản ứng này...
Khương Mạn âm thầm thu ngón tay lại, nhìn anh chằm chằm không nói lời nào: "Anh còn dám diễn giả hơn nữa không?"
Bạc Hạc Hiên cười thành tiếng.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Cô nắm chặt tay thành nắm đấm, vận động cổ tay, nhìn Bạc Hạc Hiên với ánh mắt kỳ lạ: "Anh có gì đó sai sai." AdvertisementBạc Hạc Hiên chống tay ngồi dậy, anh hiểu lời cô nói đang ám chỉ cái gì. “Hoàn cảnh của anh hơi khác với Arthur.” Anh nhẹ giọng nói: “Bây giờ anh không khác gì những người bình thường.” AdvertisementCô nhướng mày: "Người bình thường không biết nhất thốn quyền. Anh đã từng luyện võ thuật cổ đại à?" Bạc Hạc Hiên không phủ nhận, anh cười nói: "Anh đã từng luyện nhưng có lẽ không thể đánh thắng Yêu Nhi." Khương Mạn suy nghĩ một hồi: "Anh nói không khác người bình thường là có ý gì?" Cô nhớ lại anh trong quá khứ, do dự nói: "Không lẽ anh đã từng tiêm chất ức chế gen để ngăn chặn năng lực lạ thường sau khi biến đổi gen à?" Bạc Hạc Hiên không phủ nhận, ánh mắt u ám của anh khẽ động, nhìn cô chằm chằm, giọng điệu vẫn dịu dàng: "Hình như Yêu Nhi biết rất nhiều." Khi nghe đến "Kế hoạch tạo ra Thần", phản ứng của cô bình tĩnh lạ thường. Bạc Hạc Hiên mỉm cười, phủi bông tuyết trên đầu cô: "Mỗi người đều có bí mật, khi nào em muốn nói thì hãy nói cho anh biết." Khương Mạn thở dài, ngoài chuyện bản thân mình đến từ Mạt Thế thì cô thật sự không biết mình có bí mật gì mà cáo già này không biết. Chuyện siêu năng lực có lẽ đã bị anh nhìn thấu từ lâu. Cô đột nhiên giơ ngón giữa lên với anh. Nhìn thấy "cử chỉ thân thiện quốc tế" này, biểu hiện của Bạc ảnh đế có chút tế nhị, nheo mắt nhìn Yêu Nhi bé nhỏ của mình, ánh mắt có chút nguy hiểm. “Bình tĩnh đi, thanh niên đừng nóng nảy như vậy.” Khương Mạn cố ý trêu chọc. Ngay sau đó, một ngọn lửa nhỏ xuất hiện trên đầu ngón tay giữa của cô. Trông như que diêm. Mắt Bạc Hạc Hiên mở to, anh nhẹ nhàng tán thưởng: "Em giỏi quá, đây chính là siêu năng lực của Yêu Nhi sao?" Wow, phản ứng này... Khương Mạn âm thầm thu ngón tay lại, nhìn anh chằm chằm không nói lời nào: "Anh còn dám diễn giả hơn nữa không?" Bạc Hạc Hiên cười thành tiếng.