Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 651

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên kéo Khương Mạn đi để ngồi bên ngoài, bản thân mình thì ngồi vào giữa cô và Tự Thiên Sách, còn Hoàng Tư Vân ngồi ở đầu bên kia.   “Mọi người cứ tiếp tục cuộc phỏng vấn đi, đừng quan tâm tới chúng tôi.” Bạc Hạc Hiên nói.   AdvertisementKỷ Hiểu Văn gật đầu, giữ nụ cười trên môi: “Tiểu Hoàng vừa bảo bình thường rất thích đọc sách, có thể chia sẻ cho người hâm mộ biết là anh thích loại sách gì không.”  Hoàng Tư Vân bẽn lẽn cười nói: “Thật ra em không đọc nhiều sách, chỉ đọc lại một số cuốn hay đọc lúc nhỏ, mấy quyển em thấy hứng thú.”  Advertisement“Mọi người lúc rảnh có thể đọc mấy cuốn nổi tiếng như là (Cuộc phiêu lưu của Lỗ Tấn)”  Trong phòng làm một mảnh im lặng, Khương Mạn đang uống trà cũng phải phụt ra.   “Trà nóng à?” Bạc Hạc Hiên cầm cái cốc giữ nhiệt từ tay cô đi, nhíu mày: “Hình như hơi nóng, không cẩn thận gì cả.”  Mấy người trong đoàn nhìn thấy cảnh này, không tự chủ hít vào một hơi sau đó quay qua nhìn nhau ánh mắt ai nấy đều chứa đầy ẩn ý.   Hành động này của Bạc Hạc Hiên……cũng tự nhiên quá rồi đấy? Đấy là cốc của Khương Mạn, cứ thế lấy uống sao? Thân mật vậy?  Sắc mặt của Kỷ Hiểu Văn cũng không tốt, nhưng cô ta vẫn còn đang làm việc nên không biểu hiện gì nhiều, chỉ nhíu mày mấy cái.   Khương Mạn khụ một tiếng không nhịn được cười: “Không phải bị nóng, chỉ đột nhiên nhớ tới một cuốn sách nổi tiếng trước đây từng đọc qua.”  Bạc Hạc hiên cười thâm ý, “Tên là gì vậy?”  Khương Mạn: “Ông lão và hải vương.”  Bạc Hạc Hiên gật đầu: “Đúng là một cuốn nổi tiếng ở trong nước, cũng có vài cuốn khác, gần đây tôi có đọc cuốn (Hồng Lâu nằm mộng*)”  (*Bạc Hạc Hiên muốn nhắc tới Hồng Lâu Mộng)  Tự Thiên Sách cũng không kém: “Tôi không thích đọc sách, nhưng lại xem rất nhiều phim, gần đây có xem lại một bộ phim nổi tiếng mấy chục năm trước, có cái tên kinh điển là ( Shawshank saves his uncle*)!”  (*Tự Thiên Sách nhắc tới phim kinh điển The Shawshank redemption)  Mấy người xung quanh choáng vàng. Cứng ghê!   Có khi đến Gấu Trúc Quân cũng bị mấy người này đổi tên mất thôi!  Tên đúng của mấy cuốn sách và mấy bộ phim phải là (Cuộc phưu lưu của Robinson), (Ông già và biển cả), (Hồng Lâu Mộng), (The Shawshank redemption) chứ?  Điều này hiển nhiên là ba người Khương Mạn đang cố tình. Nhưng Hoàng Tư Vân thì hình như không có đọc sách thật, nếu nói nặng thì chính là……  Sau khi kết thúc phỏng vấn anh ta cảm thấy mình cần học hỏi mấy người hay đọc sách. May mà có Khương Mạn cho anh ta một cái thang để leo xuống, không thì đúng là chả biết chui vào cái lỗ nào để trốn.   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bạc Hạc Hiên kéo Khương Mạn đi để ngồi bên ngoài, bản thân mình thì ngồi vào giữa cô và Tự Thiên Sách, còn Hoàng Tư Vân ngồi ở đầu bên kia.   

“Mọi người cứ tiếp tục cuộc phỏng vấn đi, đừng quan tâm tới chúng tôi.” Bạc Hạc Hiên nói.   

Advertisement

Kỷ Hiểu Văn gật đầu, giữ nụ cười trên môi: “Tiểu Hoàng vừa bảo bình thường rất thích đọc sách, có thể chia sẻ cho người hâm mộ biết là anh thích loại sách gì không.”  

Hoàng Tư Vân bẽn lẽn cười nói: “Thật ra em không đọc nhiều sách, chỉ đọc lại một số cuốn hay đọc lúc nhỏ, mấy quyển em thấy hứng thú.”  

Advertisement

“Mọi người lúc rảnh có thể đọc mấy cuốn nổi tiếng như là (Cuộc phiêu lưu của Lỗ Tấn)”  

Trong phòng làm một mảnh im lặng, Khương Mạn đang uống trà cũng phải phụt ra.   

“Trà nóng à?” Bạc Hạc Hiên cầm cái cốc giữ nhiệt từ tay cô đi, nhíu mày: “Hình như hơi nóng, không cẩn thận gì cả.”  

Mấy người trong đoàn nhìn thấy cảnh này, không tự chủ hít vào một hơi sau đó quay qua nhìn nhau ánh mắt ai nấy đều chứa đầy ẩn ý.   

Hành động này của Bạc Hạc Hiên……cũng tự nhiên quá rồi đấy? Đấy là cốc của Khương Mạn, cứ thế lấy uống sao? Thân mật vậy?  

Sắc mặt của Kỷ Hiểu Văn cũng không tốt, nhưng cô ta vẫn còn đang làm việc nên không biểu hiện gì nhiều, chỉ nhíu mày mấy cái.   

Khương Mạn khụ một tiếng không nhịn được cười: “Không phải bị nóng, chỉ đột nhiên nhớ tới một cuốn sách nổi tiếng trước đây từng đọc qua.”  

Bạc Hạc hiên cười thâm ý, “Tên là gì vậy?”  

Khương Mạn: “Ông lão và hải vương.”  

Bạc Hạc Hiên gật đầu: “Đúng là một cuốn nổi tiếng ở trong nước, cũng có vài cuốn khác, gần đây tôi có đọc cuốn (Hồng Lâu nằm mộng*)”  

(*Bạc Hạc Hiên muốn nhắc tới Hồng Lâu Mộng)  

Tự Thiên Sách cũng không kém: “Tôi không thích đọc sách, nhưng lại xem rất nhiều phim, gần đây có xem lại một bộ phim nổi tiếng mấy chục năm trước, có cái tên kinh điển là ( Shawshank saves his uncle*)!”  

(*Tự Thiên Sách nhắc tới phim kinh điển The Shawshank redemption)  

Mấy người xung quanh choáng vàng. Cứng ghê!   

Có khi đến Gấu Trúc Quân cũng bị mấy người này đổi tên mất thôi!  

Tên đúng của mấy cuốn sách và mấy bộ phim phải là (Cuộc phưu lưu của Robinson), (Ông già và biển cả), (Hồng Lâu Mộng), (The Shawshank redemption) chứ?  

Điều này hiển nhiên là ba người Khương Mạn đang cố tình. Nhưng Hoàng Tư Vân thì hình như không có đọc sách thật, nếu nói nặng thì chính là……  

Sau khi kết thúc phỏng vấn anh ta cảm thấy mình cần học hỏi mấy người hay đọc sách. May mà có Khương Mạn cho anh ta một cái thang để leo xuống, không thì đúng là chả biết chui vào cái lỗ nào để trốn.   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên kéo Khương Mạn đi để ngồi bên ngoài, bản thân mình thì ngồi vào giữa cô và Tự Thiên Sách, còn Hoàng Tư Vân ngồi ở đầu bên kia.   “Mọi người cứ tiếp tục cuộc phỏng vấn đi, đừng quan tâm tới chúng tôi.” Bạc Hạc Hiên nói.   AdvertisementKỷ Hiểu Văn gật đầu, giữ nụ cười trên môi: “Tiểu Hoàng vừa bảo bình thường rất thích đọc sách, có thể chia sẻ cho người hâm mộ biết là anh thích loại sách gì không.”  Hoàng Tư Vân bẽn lẽn cười nói: “Thật ra em không đọc nhiều sách, chỉ đọc lại một số cuốn hay đọc lúc nhỏ, mấy quyển em thấy hứng thú.”  Advertisement“Mọi người lúc rảnh có thể đọc mấy cuốn nổi tiếng như là (Cuộc phiêu lưu của Lỗ Tấn)”  Trong phòng làm một mảnh im lặng, Khương Mạn đang uống trà cũng phải phụt ra.   “Trà nóng à?” Bạc Hạc Hiên cầm cái cốc giữ nhiệt từ tay cô đi, nhíu mày: “Hình như hơi nóng, không cẩn thận gì cả.”  Mấy người trong đoàn nhìn thấy cảnh này, không tự chủ hít vào một hơi sau đó quay qua nhìn nhau ánh mắt ai nấy đều chứa đầy ẩn ý.   Hành động này của Bạc Hạc Hiên……cũng tự nhiên quá rồi đấy? Đấy là cốc của Khương Mạn, cứ thế lấy uống sao? Thân mật vậy?  Sắc mặt của Kỷ Hiểu Văn cũng không tốt, nhưng cô ta vẫn còn đang làm việc nên không biểu hiện gì nhiều, chỉ nhíu mày mấy cái.   Khương Mạn khụ một tiếng không nhịn được cười: “Không phải bị nóng, chỉ đột nhiên nhớ tới một cuốn sách nổi tiếng trước đây từng đọc qua.”  Bạc Hạc hiên cười thâm ý, “Tên là gì vậy?”  Khương Mạn: “Ông lão và hải vương.”  Bạc Hạc Hiên gật đầu: “Đúng là một cuốn nổi tiếng ở trong nước, cũng có vài cuốn khác, gần đây tôi có đọc cuốn (Hồng Lâu nằm mộng*)”  (*Bạc Hạc Hiên muốn nhắc tới Hồng Lâu Mộng)  Tự Thiên Sách cũng không kém: “Tôi không thích đọc sách, nhưng lại xem rất nhiều phim, gần đây có xem lại một bộ phim nổi tiếng mấy chục năm trước, có cái tên kinh điển là ( Shawshank saves his uncle*)!”  (*Tự Thiên Sách nhắc tới phim kinh điển The Shawshank redemption)  Mấy người xung quanh choáng vàng. Cứng ghê!   Có khi đến Gấu Trúc Quân cũng bị mấy người này đổi tên mất thôi!  Tên đúng của mấy cuốn sách và mấy bộ phim phải là (Cuộc phưu lưu của Robinson), (Ông già và biển cả), (Hồng Lâu Mộng), (The Shawshank redemption) chứ?  Điều này hiển nhiên là ba người Khương Mạn đang cố tình. Nhưng Hoàng Tư Vân thì hình như không có đọc sách thật, nếu nói nặng thì chính là……  Sau khi kết thúc phỏng vấn anh ta cảm thấy mình cần học hỏi mấy người hay đọc sách. May mà có Khương Mạn cho anh ta một cái thang để leo xuống, không thì đúng là chả biết chui vào cái lỗ nào để trốn.   

Chương 651