Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 652

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn uống một ngụm trà, cười mà không nói gì. Bạc Hạc Hiên thì bình thường như chả có gì, Tự Thiên Sách ngáp một cái.   Hoàng Tư Vân vội vã tới mức nắm chặt cái cốc, “Đúng vậy đúng vậy, chị Khương là đàn chị của tôi, bình thường đều rất quan tâm chăm sóc tôi, chị lấy cũng thích đùa lắm.”  AdvertisementÁnh mắt của Bạc Hạc Hiên khẽ động, nhìn qua Khương Mạn: “Ngoài chăm sóc tôi ra, em còn chăm sóc người khác?”  Khương Mạn: “Anh làm như em là bảo mẫu vậy?”  AdvertisementTự Nhiên Sách gật đầu: “Đúng vậy, em ấy còn chăm được ai nữa! có em ấy ở đây đến miếng ăn còn phải tranh cưới, tôi quay phim xong chắc chết đói mất!”  Khương Mạn cho Tự Thiên Sách một ánh mắt cảnh cáo. Anh ngứa thịt đúng không?  Bạc ảnh đế không để ý, nhìn chằm chằm cô: “Gần đây có chút hình như hơi lơ là, vậy em còn muốn chăm anh nữa không?”  Khương Mạn tặc lưỡi một cái, đưa cái cốc giữ nhiệt qua: “Trà bạch chỉ, bổ khí huyết, anh uống chút nhé?”  Bạc Hạc Hiên hài lòng nhận cái cốc còn nói: “Ồ, của anh à.”  Khương Mạn không khách khí trợn mắt nhìn lại anh. Đồ đàn ông vòng vèo, keo kiệt!  Bạc Hạc Hiên uống một ngụm trà nhìn mấy người trước mặt, thần thái lạnh lùng: “Mấy cái vấn đề vớ vẩn này không liên quan tới phỏng vấn, mau hỏi vấn đề chính, hỏi về phim ấy.”  “Được.” Kỷ Hiểu Văn cười cười, sao đó đưa mắt nhìn cái cốc giữ nhiệt trong tay anh.   Tự Thiên Sách ngồi bên cạnh như bị nhét cơm chó, nghẹn chết mất.   Trong lòng lẩm bẩm, hai cái chữ thiên tài này đúng là phải tặng cho anh, Bạc thiên tài! Từ sáng tới tối chỉ chăm chăm đi phát cẩu lương.   Sắc mặt Hoàng Tư Vân vẫn khó coi, anh ta như bị nhìn thấu. Bạc Hạc Hiên tàn nhẫn thì thôi đi, lại còn có thêm một Tự Thiên Sách bồi thêm một dao vào. Hai mười phút sau cuộc phỏng vấn cũng kết thúc.   Ba diễn viên chính coi như được giải thoát, làm nốt một số việc và chào hỏi người trong đoàn xong thì coi như được đi về.   Chỉ có Hoàng Tư Vân không tình nguyện lắm vẫn ở lại, nhân cơ hội tiếp cận Kỷ Hiểu Văn cười nói: “Chị, phần hậu kỳ sau khi phỏng vấn, giúp em cắt bớt một số đoạn. Sau khi về Bắc Thành em mời chị đi ăn.”  Kỷ Hiểu Văn còn không biết cậu ta đang nghĩ gì, chỉ là không vạch trần ra thôi. Cười cười gật đầu coi như đáp ứng.   Nếu Hoàng Tư Vân không tìm cô ta nhờ vả, thì video phỏng vấn lần này cô ta cũng phải “cắt ghép hợp lý” mới được!  Những người bên đoàn phỏng vấn cũng thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi về, trước khi lên xe còn cười nói rôm rả.   “Tôi cảm thấy Bạc ảnh đế và Khương võ thần đang hẹn hò với nhau? Còn nhìn ra tim bay loạn xạ quanh bọn họ ấy chứ!”  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Mạn uống một ngụm trà, cười mà không nói gì. Bạc Hạc Hiên thì bình thường như chả có gì, Tự Thiên Sách ngáp một cái.   

Hoàng Tư Vân vội vã tới mức nắm chặt cái cốc, “Đúng vậy đúng vậy, chị Khương là đàn chị của tôi, bình thường đều rất quan tâm chăm sóc tôi, chị lấy cũng thích đùa lắm.”  

Advertisement

Ánh mắt của Bạc Hạc Hiên khẽ động, nhìn qua Khương Mạn: “Ngoài chăm sóc tôi ra, em còn chăm sóc người khác?”  

Khương Mạn: “Anh làm như em là bảo mẫu vậy?”  

Advertisement

Tự Nhiên Sách gật đầu: “Đúng vậy, em ấy còn chăm được ai nữa! có em ấy ở đây đến miếng ăn còn phải tranh cưới, tôi quay phim xong chắc chết đói mất!”  

Khương Mạn cho Tự Thiên Sách một ánh mắt cảnh cáo. Anh ngứa thịt đúng không?  

Bạc ảnh đế không để ý, nhìn chằm chằm cô: “Gần đây có chút hình như hơi lơ là, vậy em còn muốn chăm anh nữa không?”  

Khương Mạn tặc lưỡi một cái, đưa cái cốc giữ nhiệt qua: “Trà bạch chỉ, bổ khí huyết, anh uống chút nhé?”  

Bạc Hạc Hiên hài lòng nhận cái cốc còn nói: “Ồ, của anh à.”  

Khương Mạn không khách khí trợn mắt nhìn lại anh. Đồ đàn ông vòng vèo, keo kiệt!  

Bạc Hạc Hiên uống một ngụm trà nhìn mấy người trước mặt, thần thái lạnh lùng: “Mấy cái vấn đề vớ vẩn này không liên quan tới phỏng vấn, mau hỏi vấn đề chính, hỏi về phim ấy.”  

“Được.” Kỷ Hiểu Văn cười cười, sao đó đưa mắt nhìn cái cốc giữ nhiệt trong tay anh.   

Tự Thiên Sách ngồi bên cạnh như bị nhét cơm chó, nghẹn chết mất.   

Trong lòng lẩm bẩm, hai cái chữ thiên tài này đúng là phải tặng cho anh, Bạc thiên tài! Từ sáng tới tối chỉ chăm chăm đi phát cẩu lương.   

Sắc mặt Hoàng Tư Vân vẫn khó coi, anh ta như bị nhìn thấu. Bạc Hạc Hiên tàn nhẫn thì thôi đi, lại còn có thêm một Tự Thiên Sách bồi thêm một dao vào. Hai mười phút sau cuộc phỏng vấn cũng kết thúc.   

Ba diễn viên chính coi như được giải thoát, làm nốt một số việc và chào hỏi người trong đoàn xong thì coi như được đi về.   

Chỉ có Hoàng Tư Vân không tình nguyện lắm vẫn ở lại, nhân cơ hội tiếp cận Kỷ Hiểu Văn cười nói: “Chị, phần hậu kỳ sau khi phỏng vấn, giúp em cắt bớt một số đoạn. Sau khi về Bắc Thành em mời chị đi ăn.”  

Kỷ Hiểu Văn còn không biết cậu ta đang nghĩ gì, chỉ là không vạch trần ra thôi. Cười cười gật đầu coi như đáp ứng.   

Nếu Hoàng Tư Vân không tìm cô ta nhờ vả, thì video phỏng vấn lần này cô ta cũng phải “cắt ghép hợp lý” mới được!  

Những người bên đoàn phỏng vấn cũng thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi về, trước khi lên xe còn cười nói rôm rả.   

“Tôi cảm thấy Bạc ảnh đế và Khương võ thần đang hẹn hò với nhau? Còn nhìn ra tim bay loạn xạ quanh bọn họ ấy chứ!”  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn uống một ngụm trà, cười mà không nói gì. Bạc Hạc Hiên thì bình thường như chả có gì, Tự Thiên Sách ngáp một cái.   Hoàng Tư Vân vội vã tới mức nắm chặt cái cốc, “Đúng vậy đúng vậy, chị Khương là đàn chị của tôi, bình thường đều rất quan tâm chăm sóc tôi, chị lấy cũng thích đùa lắm.”  AdvertisementÁnh mắt của Bạc Hạc Hiên khẽ động, nhìn qua Khương Mạn: “Ngoài chăm sóc tôi ra, em còn chăm sóc người khác?”  Khương Mạn: “Anh làm như em là bảo mẫu vậy?”  AdvertisementTự Nhiên Sách gật đầu: “Đúng vậy, em ấy còn chăm được ai nữa! có em ấy ở đây đến miếng ăn còn phải tranh cưới, tôi quay phim xong chắc chết đói mất!”  Khương Mạn cho Tự Thiên Sách một ánh mắt cảnh cáo. Anh ngứa thịt đúng không?  Bạc ảnh đế không để ý, nhìn chằm chằm cô: “Gần đây có chút hình như hơi lơ là, vậy em còn muốn chăm anh nữa không?”  Khương Mạn tặc lưỡi một cái, đưa cái cốc giữ nhiệt qua: “Trà bạch chỉ, bổ khí huyết, anh uống chút nhé?”  Bạc Hạc Hiên hài lòng nhận cái cốc còn nói: “Ồ, của anh à.”  Khương Mạn không khách khí trợn mắt nhìn lại anh. Đồ đàn ông vòng vèo, keo kiệt!  Bạc Hạc Hiên uống một ngụm trà nhìn mấy người trước mặt, thần thái lạnh lùng: “Mấy cái vấn đề vớ vẩn này không liên quan tới phỏng vấn, mau hỏi vấn đề chính, hỏi về phim ấy.”  “Được.” Kỷ Hiểu Văn cười cười, sao đó đưa mắt nhìn cái cốc giữ nhiệt trong tay anh.   Tự Thiên Sách ngồi bên cạnh như bị nhét cơm chó, nghẹn chết mất.   Trong lòng lẩm bẩm, hai cái chữ thiên tài này đúng là phải tặng cho anh, Bạc thiên tài! Từ sáng tới tối chỉ chăm chăm đi phát cẩu lương.   Sắc mặt Hoàng Tư Vân vẫn khó coi, anh ta như bị nhìn thấu. Bạc Hạc Hiên tàn nhẫn thì thôi đi, lại còn có thêm một Tự Thiên Sách bồi thêm một dao vào. Hai mười phút sau cuộc phỏng vấn cũng kết thúc.   Ba diễn viên chính coi như được giải thoát, làm nốt một số việc và chào hỏi người trong đoàn xong thì coi như được đi về.   Chỉ có Hoàng Tư Vân không tình nguyện lắm vẫn ở lại, nhân cơ hội tiếp cận Kỷ Hiểu Văn cười nói: “Chị, phần hậu kỳ sau khi phỏng vấn, giúp em cắt bớt một số đoạn. Sau khi về Bắc Thành em mời chị đi ăn.”  Kỷ Hiểu Văn còn không biết cậu ta đang nghĩ gì, chỉ là không vạch trần ra thôi. Cười cười gật đầu coi như đáp ứng.   Nếu Hoàng Tư Vân không tìm cô ta nhờ vả, thì video phỏng vấn lần này cô ta cũng phải “cắt ghép hợp lý” mới được!  Những người bên đoàn phỏng vấn cũng thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi về, trước khi lên xe còn cười nói rôm rả.   “Tôi cảm thấy Bạc ảnh đế và Khương võ thần đang hẹn hò với nhau? Còn nhìn ra tim bay loạn xạ quanh bọn họ ấy chứ!”  

Chương 652