Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1017

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Sau khi Khương Vân Sênh và Khương Mạn quay lại, mọi thứ vẫn như bình thường.Hai anh em rất ăn ý, Khương Vân Sênh cũng không thay đổi thái độ, không đột nhiên thân thiết với Khương Tiểu Bảo mà vẫn duy trì phép lịch sự đúng mực.Advertisement"Ship đồ ăn? Chuyện này có quá khó không?"Cái đuôi của Bảo nhi gia lại bắt đầu cuộn lại.Advertisement“Vậy thì hãy làm gì đó thật thú vị?” Khương Mạn nhìn cậu ta cười nửa miệng: “Nếu hôm nay cậu có thể giao 50 đơn hàng, không có đơn nào bị đánh giá thấp hoặc hoàn lại, tôi sẽ tặng cho cậu một món quà.”"Quà gì vậy?""Tặng cậu một tập hợp số liệu thí nghiệm, cậu thấy thế nào?"Vẻ mặt Khương Mạn vui đùa: "Tôi đã xem những luận văn đó trong thùng rác của cậu, trong đó có một số quan điểm khá thú vị, nhưng hướng đi vẫn hơi lệch một chút, còn thiếu số liệu thí nghiệm, có điều ý tưởng rất táo bạo.""Chị đã đọc luận văn của em à?"Những bài luận văn vô dụng bị Khương Tiểu Bảo ném vào thùng rác, những lập luận mà cậu ta đưa ra thậm chí còn bị giáo sư bác bỏ.Nói cậu ta có ý nghĩ viển vông và trái ngược với bản chất của con người."Đã có một cuộc tranh cãi liên tục giữa trí thông minh AI và con người. Trí tưởng tượng táo bạo, không có gì là sai cả."Trong khoa học máy tính, trí tuệ nhân tạo hay AI là trí thông minh được thể hiện bằng máy móc, trái ngược với trí thông minh tự nhiên của con người. Thông thường, thuật ngữ "trí tuệ nhân tạo" thường được sử dụng để mô tả các máy móc (hoặc máy tính) có khả năng bắt chước các chức năng "nhận thức" mà con người thường phải liên kết với tâm trí, như "học tập" và "giải quyết vấn đề"Khương Mạn nói: "Tuy nhiên, sự kết hợp giữa AI và cơ thể con người mà cậu nghĩ, hiện tại có chút khó đột phá về mặt kỹ thuật và hầu hết mọi người đều khó chấp nhận nó."“Số liệu thí nghiệm mà chị cung cấp cho em có thể vượt qua ngưỡng kỹ thuật hiện tại không?” Khương Tiểu Bảo hỏi điểm mấu chốt.Khương Mạn cười, gõ gõ vào đầu: "Ít nhất có thể giải quyết vấn đề của mạng thần kinh."Khương Tiểu Bảo hít một hơi thật sâu. Nếu điều này được nói ra từ miệng của người khác, có lẽ cậu ta sẽ gọi chửi là điên! Nhưng những lời này lại được ra từ miệng của Khương MạnCậu ta đã từng đọc luận văn do cô viết, chắc chắn trong đó một thứ gì đó. Chưa kể những ngày qua, cậu ta không nhận ra mình đang làm theo lời của Khương Mạn một cách mù quáng!(Ôi, Khương võ thần có thể nói tiếng người được không?)(Ý gì vậy? Kết hợp trí tuệ nhân tạo với cơ thể con người? Có thể sao?)(Ôi trời! Có phải Bảo nhi gia đang cố gắng dùng AI để thay thế con người không? Suy nghĩ thật táo bạn!)(Không phải Bảo nhi gia học dốt sao? Tại sao tôi lại không thể hiểu những gì mà cậu ta và Khương võ thần vừa nói?)(Tôi chỉ muốn biết số liệu thí nghiệm là cái gì? Khương Mạn đang lừa bọn trẻ à. Nếu bộ số liệu này thực sự có thể giải quyết các vấn đề kỹ thuật hiện nay, vậy nó còn không bị cả thế giới điên cuồng cướp lấy à?)

Sau khi Khương Vân Sênh và Khương Mạn quay lại, mọi thứ vẫn như bình thường.

Hai anh em rất ăn ý, Khương Vân Sênh cũng không thay đổi thái độ, không đột nhiên thân thiết với Khương Tiểu Bảo mà vẫn duy trì phép lịch sự đúng mực.

Advertisement

"Ship đồ ăn? Chuyện này có quá khó không?"

Cái đuôi của Bảo nhi gia lại bắt đầu cuộn lại.

Advertisement

“Vậy thì hãy làm gì đó thật thú vị?” Khương Mạn nhìn cậu ta cười nửa miệng: “Nếu hôm nay cậu có thể giao 50 đơn hàng, không có đơn nào bị đánh giá thấp hoặc hoàn lại, tôi sẽ tặng cho cậu một món quà.”

"Quà gì vậy?"

"Tặng cậu một tập hợp số liệu thí nghiệm, cậu thấy thế nào?"

Vẻ mặt Khương Mạn vui đùa: "Tôi đã xem những luận văn đó trong thùng rác của cậu, trong đó có một số quan điểm khá thú vị, nhưng hướng đi vẫn hơi lệch một chút, còn thiếu số liệu thí nghiệm, có điều ý tưởng rất táo bạo."

"Chị đã đọc luận văn của em à?"

Những bài luận văn vô dụng bị Khương Tiểu Bảo ném vào thùng rác, những lập luận mà cậu ta đưa ra thậm chí còn bị giáo sư bác bỏ.

Nói cậu ta có ý nghĩ viển vông và trái ngược với bản chất của con người.

"Đã có một cuộc tranh cãi liên tục giữa trí thông minh AI và con người. Trí tưởng tượng táo bạo, không có gì là sai cả."

Trong khoa học máy tính, trí tuệ nhân tạo hay AI là trí thông minh được thể hiện bằng máy móc, trái ngược với trí thông minh tự nhiên của con người. Thông thường, thuật ngữ "trí tuệ nhân tạo" thường được sử dụng để mô tả các máy móc (hoặc máy tính) có khả năng bắt chước các chức năng "nhận thức" mà con người thường phải liên kết với tâm trí, như "học tập" và "giải quyết vấn đề"

Khương Mạn nói: "Tuy nhiên, sự kết hợp giữa AI và cơ thể con người mà cậu nghĩ, hiện tại có chút khó đột phá về mặt kỹ thuật và hầu hết mọi người đều khó chấp nhận nó."

“Số liệu thí nghiệm mà chị cung cấp cho em có thể vượt qua ngưỡng kỹ thuật hiện tại không?” Khương Tiểu Bảo hỏi điểm mấu chốt.

Khương Mạn cười, gõ gõ vào đầu: "Ít nhất có thể giải quyết vấn đề của mạng thần kinh."

Khương Tiểu Bảo hít một hơi thật sâu. Nếu điều này được nói ra từ miệng của người khác, có lẽ cậu ta sẽ gọi chửi là điên! Nhưng những lời này lại được ra từ miệng của Khương Mạn

Cậu ta đã từng đọc luận văn do cô viết, chắc chắn trong đó một thứ gì đó. Chưa kể những ngày qua, cậu ta không nhận ra mình đang làm theo lời của Khương Mạn một cách mù quáng!

(Ôi, Khương võ thần có thể nói tiếng người được không?)

(Ý gì vậy? Kết hợp trí tuệ nhân tạo với cơ thể con người? Có thể sao?)

(Ôi trời! Có phải Bảo nhi gia đang cố gắng dùng AI để thay thế con người không? Suy nghĩ thật táo bạn!)

(Không phải Bảo nhi gia học dốt sao? Tại sao tôi lại không thể hiểu những gì mà cậu ta và Khương võ thần vừa nói?)

(Tôi chỉ muốn biết số liệu thí nghiệm là cái gì? Khương Mạn đang lừa bọn trẻ à. Nếu bộ số liệu này thực sự có thể giải quyết các vấn đề kỹ thuật hiện nay, vậy nó còn không bị cả thế giới điên cuồng cướp lấy à?)

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Sau khi Khương Vân Sênh và Khương Mạn quay lại, mọi thứ vẫn như bình thường.Hai anh em rất ăn ý, Khương Vân Sênh cũng không thay đổi thái độ, không đột nhiên thân thiết với Khương Tiểu Bảo mà vẫn duy trì phép lịch sự đúng mực.Advertisement"Ship đồ ăn? Chuyện này có quá khó không?"Cái đuôi của Bảo nhi gia lại bắt đầu cuộn lại.Advertisement“Vậy thì hãy làm gì đó thật thú vị?” Khương Mạn nhìn cậu ta cười nửa miệng: “Nếu hôm nay cậu có thể giao 50 đơn hàng, không có đơn nào bị đánh giá thấp hoặc hoàn lại, tôi sẽ tặng cho cậu một món quà.”"Quà gì vậy?""Tặng cậu một tập hợp số liệu thí nghiệm, cậu thấy thế nào?"Vẻ mặt Khương Mạn vui đùa: "Tôi đã xem những luận văn đó trong thùng rác của cậu, trong đó có một số quan điểm khá thú vị, nhưng hướng đi vẫn hơi lệch một chút, còn thiếu số liệu thí nghiệm, có điều ý tưởng rất táo bạo.""Chị đã đọc luận văn của em à?"Những bài luận văn vô dụng bị Khương Tiểu Bảo ném vào thùng rác, những lập luận mà cậu ta đưa ra thậm chí còn bị giáo sư bác bỏ.Nói cậu ta có ý nghĩ viển vông và trái ngược với bản chất của con người."Đã có một cuộc tranh cãi liên tục giữa trí thông minh AI và con người. Trí tưởng tượng táo bạo, không có gì là sai cả."Trong khoa học máy tính, trí tuệ nhân tạo hay AI là trí thông minh được thể hiện bằng máy móc, trái ngược với trí thông minh tự nhiên của con người. Thông thường, thuật ngữ "trí tuệ nhân tạo" thường được sử dụng để mô tả các máy móc (hoặc máy tính) có khả năng bắt chước các chức năng "nhận thức" mà con người thường phải liên kết với tâm trí, như "học tập" và "giải quyết vấn đề"Khương Mạn nói: "Tuy nhiên, sự kết hợp giữa AI và cơ thể con người mà cậu nghĩ, hiện tại có chút khó đột phá về mặt kỹ thuật và hầu hết mọi người đều khó chấp nhận nó."“Số liệu thí nghiệm mà chị cung cấp cho em có thể vượt qua ngưỡng kỹ thuật hiện tại không?” Khương Tiểu Bảo hỏi điểm mấu chốt.Khương Mạn cười, gõ gõ vào đầu: "Ít nhất có thể giải quyết vấn đề của mạng thần kinh."Khương Tiểu Bảo hít một hơi thật sâu. Nếu điều này được nói ra từ miệng của người khác, có lẽ cậu ta sẽ gọi chửi là điên! Nhưng những lời này lại được ra từ miệng của Khương MạnCậu ta đã từng đọc luận văn do cô viết, chắc chắn trong đó một thứ gì đó. Chưa kể những ngày qua, cậu ta không nhận ra mình đang làm theo lời của Khương Mạn một cách mù quáng!(Ôi, Khương võ thần có thể nói tiếng người được không?)(Ý gì vậy? Kết hợp trí tuệ nhân tạo với cơ thể con người? Có thể sao?)(Ôi trời! Có phải Bảo nhi gia đang cố gắng dùng AI để thay thế con người không? Suy nghĩ thật táo bạn!)(Không phải Bảo nhi gia học dốt sao? Tại sao tôi lại không thể hiểu những gì mà cậu ta và Khương võ thần vừa nói?)(Tôi chỉ muốn biết số liệu thí nghiệm là cái gì? Khương Mạn đang lừa bọn trẻ à. Nếu bộ số liệu này thực sự có thể giải quyết các vấn đề kỹ thuật hiện nay, vậy nó còn không bị cả thế giới điên cuồng cướp lấy à?)

Chương 1017