Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1018
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… (Tôi ủng hộ bạn phía trên, mạng thần kinh không đơn giản như vậy, nếu giải quyết được điểm này, chẳng phải có thể tạo ra một robot AI có khả năng tự suy nghĩ rồi à?)(Ha ha, Khương Mạn chém gió quá, vậy thì không cần đến các nhà khoa học nữa rồi.)Advertisement(E rằng tạo hình nhân vật của Khương Mạn lần này sắp sụp đổ rồi…)Advertisement(Các bạn phía trên đều là chuyên gia à? Bạn có thể làm được thì làm đi, tất cả các bạn đều tốt nghiệp sau tiến sĩ à?)A Tam đọc những bình luận đang lướt qua điên cuồng trong livestream thì không khỏi toát mồ hôi. Anh ta nháy mắt với Khương Mạn bảo cô chú ý đến lời nói nhưng đều bị cô phớt lờ.Anh ta lo lắng nhìn Khương Vân Sênh, nhưng lại thấy đối phương có vẻ bình tĩnh, thậm chí còn nhìn em gái mình với vẻ ngưỡng mộ.A Tam: "..." Thôi vậy, không thèm nhắc nữa.“Em sẽ làm công việc này!” Khương Tiểu Bảo ngay lập tức đồng ý.“Đừng vội đồng ý như vậy.” Khương Mạn uể oải nói: “Nếu không hoàn thành được 50 đơn hàng, hoặc bị đánh giá không tốt và hoàn đơn, ngoài bài tập ở trường, cậu phải làm cho tôi 10 bản luận văn. "Khương Tiểu Bảo nhíu mày.Mười, mười bản?Giọng điệu của Khương Mạn nhẹ nhàng: "Số chữ trong mỗi bản không cần quá nhiều, hơn 10.000 chữ là được."Lông mày Khương Tiểu Bảo co giật mạnh hơn.Hay lắm, số lượng chữ yêu cầu trong luận văn ở trường chỉ có 6000-8000 chữ thôi?!Thấy cậu ta do dự, Khương Mạn hỏi tiếp: "Không phải cậu thông minh đến mức Văn Khúc Tinh cũng phải ghen tỵ sao? Cậu sợ rồi à?"Bảo nhi gia có phải là người có thể nuốt giận không?"Sợ cái gì chứ! Chị cứ chờ xem, em không thể chuyển gạch nhưng giao đồ ăn thì có gì khó! Không phải chém gió chứ em được gọi là thần xe ở khu Thiên Dương, Bắc Thành này đấy!"(Bắt đầu rồi! Bảo nhi gia đã lại bắt đầu rồi!)(Kế khích tướng thực sự quá đỉnh! Để đối phó với Bảo nhi gia chỉ cần kích cậu ta một chút là được.)(Tôi đang mong chờ bài luận văn dài 10.000 chữ của Bảo nhi gia. Ồ, mười bài cộng lại là 100.000 chữ!)(Luận văn 100.000 chữ... ôi, tàn nhẫn quá! Nó còn kinh khủng hơn đề mô phỏng của kỳ thi thi đại học!)(Chẳng trách Khương Mạn dám chém gió đến mức như vậy, có lẽ cô ấy đã dự đoán thằng bé này sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ?)
(Tôi ủng hộ bạn phía trên, mạng thần kinh không đơn giản như vậy, nếu giải quyết được điểm này, chẳng phải có thể tạo ra một robot AI có khả năng tự suy nghĩ rồi à?)
(Ha ha, Khương Mạn chém gió quá, vậy thì không cần đến các nhà khoa học nữa rồi.)
Advertisement
(E rằng tạo hình nhân vật của Khương Mạn lần này sắp sụp đổ rồi…)
Advertisement
(Các bạn phía trên đều là chuyên gia à? Bạn có thể làm được thì làm đi, tất cả các bạn đều tốt nghiệp sau tiến sĩ à?)
A Tam đọc những bình luận đang lướt qua điên cuồng trong livestream thì không khỏi toát mồ hôi. Anh ta nháy mắt với Khương Mạn bảo cô chú ý đến lời nói nhưng đều bị cô phớt lờ.
Anh ta lo lắng nhìn Khương Vân Sênh, nhưng lại thấy đối phương có vẻ bình tĩnh, thậm chí còn nhìn em gái mình với vẻ ngưỡng mộ.
A Tam: "..." Thôi vậy, không thèm nhắc nữa.
“Em sẽ làm công việc này!” Khương Tiểu Bảo ngay lập tức đồng ý.
“Đừng vội đồng ý như vậy.” Khương Mạn uể oải nói: “Nếu không hoàn thành được 50 đơn hàng, hoặc bị đánh giá không tốt và hoàn đơn, ngoài bài tập ở trường, cậu phải làm cho tôi 10 bản luận văn. "
Khương Tiểu Bảo nhíu mày.
Mười, mười bản?
Giọng điệu của Khương Mạn nhẹ nhàng: "Số chữ trong mỗi bản không cần quá nhiều, hơn 10.000 chữ là được."
Lông mày Khương Tiểu Bảo co giật mạnh hơn.
Hay lắm, số lượng chữ yêu cầu trong luận văn ở trường chỉ có 6000-8000 chữ thôi?!
Thấy cậu ta do dự, Khương Mạn hỏi tiếp: "Không phải cậu thông minh đến mức Văn Khúc Tinh cũng phải ghen tỵ sao? Cậu sợ rồi à?"
Bảo nhi gia có phải là người có thể nuốt giận không?
"Sợ cái gì chứ! Chị cứ chờ xem, em không thể chuyển gạch nhưng giao đồ ăn thì có gì khó! Không phải chém gió chứ em được gọi là thần xe ở khu Thiên Dương, Bắc Thành này đấy!"
(Bắt đầu rồi! Bảo nhi gia đã lại bắt đầu rồi!)
(Kế khích tướng thực sự quá đỉnh! Để đối phó với Bảo nhi gia chỉ cần kích cậu ta một chút là được.)
(Tôi đang mong chờ bài luận văn dài 10.000 chữ của Bảo nhi gia. Ồ, mười bài cộng lại là 100.000 chữ!)
(Luận văn 100.000 chữ... ôi, tàn nhẫn quá! Nó còn kinh khủng hơn đề mô phỏng của kỳ thi thi đại học!)
(Chẳng trách Khương Mạn dám chém gió đến mức như vậy, có lẽ cô ấy đã dự đoán thằng bé này sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ?)
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… (Tôi ủng hộ bạn phía trên, mạng thần kinh không đơn giản như vậy, nếu giải quyết được điểm này, chẳng phải có thể tạo ra một robot AI có khả năng tự suy nghĩ rồi à?)(Ha ha, Khương Mạn chém gió quá, vậy thì không cần đến các nhà khoa học nữa rồi.)Advertisement(E rằng tạo hình nhân vật của Khương Mạn lần này sắp sụp đổ rồi…)Advertisement(Các bạn phía trên đều là chuyên gia à? Bạn có thể làm được thì làm đi, tất cả các bạn đều tốt nghiệp sau tiến sĩ à?)A Tam đọc những bình luận đang lướt qua điên cuồng trong livestream thì không khỏi toát mồ hôi. Anh ta nháy mắt với Khương Mạn bảo cô chú ý đến lời nói nhưng đều bị cô phớt lờ.Anh ta lo lắng nhìn Khương Vân Sênh, nhưng lại thấy đối phương có vẻ bình tĩnh, thậm chí còn nhìn em gái mình với vẻ ngưỡng mộ.A Tam: "..." Thôi vậy, không thèm nhắc nữa.“Em sẽ làm công việc này!” Khương Tiểu Bảo ngay lập tức đồng ý.“Đừng vội đồng ý như vậy.” Khương Mạn uể oải nói: “Nếu không hoàn thành được 50 đơn hàng, hoặc bị đánh giá không tốt và hoàn đơn, ngoài bài tập ở trường, cậu phải làm cho tôi 10 bản luận văn. "Khương Tiểu Bảo nhíu mày.Mười, mười bản?Giọng điệu của Khương Mạn nhẹ nhàng: "Số chữ trong mỗi bản không cần quá nhiều, hơn 10.000 chữ là được."Lông mày Khương Tiểu Bảo co giật mạnh hơn.Hay lắm, số lượng chữ yêu cầu trong luận văn ở trường chỉ có 6000-8000 chữ thôi?!Thấy cậu ta do dự, Khương Mạn hỏi tiếp: "Không phải cậu thông minh đến mức Văn Khúc Tinh cũng phải ghen tỵ sao? Cậu sợ rồi à?"Bảo nhi gia có phải là người có thể nuốt giận không?"Sợ cái gì chứ! Chị cứ chờ xem, em không thể chuyển gạch nhưng giao đồ ăn thì có gì khó! Không phải chém gió chứ em được gọi là thần xe ở khu Thiên Dương, Bắc Thành này đấy!"(Bắt đầu rồi! Bảo nhi gia đã lại bắt đầu rồi!)(Kế khích tướng thực sự quá đỉnh! Để đối phó với Bảo nhi gia chỉ cần kích cậu ta một chút là được.)(Tôi đang mong chờ bài luận văn dài 10.000 chữ của Bảo nhi gia. Ồ, mười bài cộng lại là 100.000 chữ!)(Luận văn 100.000 chữ... ôi, tàn nhẫn quá! Nó còn kinh khủng hơn đề mô phỏng của kỳ thi thi đại học!)(Chẳng trách Khương Mạn dám chém gió đến mức như vậy, có lẽ cô ấy đã dự đoán thằng bé này sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ?)