Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1072

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn: ……Nhân cách hoá, quản gia ảo, Yêu Yêu số hai là các quái gì vậy?? Còn dùng giọng của mình?  Khoá cửa ngay lập tức được mở, cô trợn mắt nhìn Bạc Hạc Hiên.   Advertisement“Tí nữa sẽ tìm anh tính sổ sau.”  Ở khắp mọi nơi trong biệt thự đều nghe thấy giọng của Yêu Yêu số hai. Vẻ mặt Khương Tử Mặc cực kỳ ghét bỏ.   Khương Nhuệ Trạch: “Hừ……tên Hạc Hiên này b**n th** thật, lấy giọng của em mình làm gì không biết!”  AdvertisementQuỷ Hồ: “Oa, kinh thật! trâu bò!”  Khương Nhuệ Trạch: Phi! Cái đồ không cần liêm sỉ.   Trong phòng tối đen, rèm cửa cũng được đóng kín. Khương Mạn bê cái đĩa đi vào, nhìn trong phòng một lượt thì thấy có một cái ‘bọc’ đang cuộn tròn trên giường.   Cô để đĩa xuống bàn, ngồi xuống sô pha.   “Biết là em dậy rồi, mau tới ăn chút đi.”  Khương Tiểu Bảo vẫn không nói gì.   “Đây là đồ anh rể em làm đấy, thịt bò xào, sườn kho tàu còn có cả cháo kê hải sâm.”   “Không ăn à?”  “Vậy chị ăn nhé, chị cũng chưa ăn trưa.”  Khương Mạn bê bát cháo đến bên giường thổi thổi. Con nhộng trên giường hơi động đậy. Tiếng thìa va vào bát sứ đột nhiên dừng lại, Khương Mạn bỏ bát cháo xuống, “Thôi bỏ đi, em không ăn thì cứ chết đối luôn đi, chị đi đây.”  Sau đó vang lên tiếng đóng cửa. Trong phòng lại một mảnh yên tĩnh, Khương Tiểu Bảo thò đầu ra khỏi chăn, hai mắt hồng hồng, hình như vừa khóc xong, còn có chút sưng lên. Cậu hít một hơi.   Ngồi ngốc một lát, rồi mới từ bò ra khỏi giường, nhẹ nhàng đi đến bàn cầm đũa bắt đầu và cơm vào mồm. Kết quả ăn quá vội mà bị nghẹn ho vài tiếng. Cậu vừa ho vừa quơ tay với cốc nước.   Một ly nước đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh. Khương Tiểu Bảo vội vã nhận lấy uống ừng ực.  “Phụt—”  Cậu ta phì cả ngụm nước ra, Khương Tiểu Bảo kinh ngạc nhìn sang bên cạnh.   “Yêu Yêu số hai, bật đèn.”  Tiếng đèn được bật lên, căn phòng lập tức sáng bừng.   Khương Tiểu Bảo nhìn thấy Khương Mạn thì giật mình nhảy cả lên, “Chị chị chị chưa đi ra à!”  Khương Mạn nhìn cậu một cái: “Chị chưa đi ra thì em không ăn à?”  “Em…….”  “Ăn xong rồi nói.” Khương Mạn ngắt lời cậu. “Trời rộng đất lớn cũng không bằng ăn cơm.”  “Em không ăn nữa.” Khương Tiểu Bảo đặt cốc nước xuống rồi cả người lại bần thần.   “Cũng được, tuỳ em.” Khương Mạn gật đầu: “Không ăn thì cũng không ép em ăn, bỏ bữa cũng đâu ảnh hưởng tới người khác đâu.”   Khương Tiểu Bảo quay đầu qua nhìn cô, hai mắt đỏ hoe ầng ậc nước, giống như tức giận cũng giống như bất bình mà không nói được gì.   Cứ nhìn cô chằm chằm rồi nước mắt chảy dài. 

Khương Mạn: ……Nhân cách hoá, quản gia ảo, Yêu Yêu số hai là các quái gì vậy?? Còn dùng giọng của mình?  

Khoá cửa ngay lập tức được mở, cô trợn mắt nhìn Bạc Hạc Hiên.   

Advertisement

“Tí nữa sẽ tìm anh tính sổ sau.”  

Ở khắp mọi nơi trong biệt thự đều nghe thấy giọng của Yêu Yêu số hai. Vẻ mặt Khương Tử Mặc cực kỳ ghét bỏ.   

Khương Nhuệ Trạch: “Hừ……tên Hạc Hiên này b**n th** thật, lấy giọng của em mình làm gì không biết!”  

Advertisement

Quỷ Hồ: “Oa, kinh thật! trâu bò!”  

Khương Nhuệ Trạch: Phi! Cái đồ không cần liêm sỉ.   

Trong phòng tối đen, rèm cửa cũng được đóng kín. Khương Mạn bê cái đĩa đi vào, nhìn trong phòng một lượt thì thấy có một cái ‘bọc’ đang cuộn tròn trên giường.   

Cô để đĩa xuống bàn, ngồi xuống sô pha.   

“Biết là em dậy rồi, mau tới ăn chút đi.”  

Khương Tiểu Bảo vẫn không nói gì.   

“Đây là đồ anh rể em làm đấy, thịt bò xào, sườn kho tàu còn có cả cháo kê hải sâm.”   

“Không ăn à?”  

“Vậy chị ăn nhé, chị cũng chưa ăn trưa.”  

Khương Mạn bê bát cháo đến bên giường thổi thổi. Con nhộng trên giường hơi động đậy. Tiếng thìa va vào bát sứ đột nhiên dừng lại, Khương Mạn bỏ bát cháo xuống, “Thôi bỏ đi, em không ăn thì cứ chết đối luôn đi, chị đi đây.”  

Sau đó vang lên tiếng đóng cửa. Trong phòng lại một mảnh yên tĩnh, Khương Tiểu Bảo thò đầu ra khỏi chăn, hai mắt hồng hồng, hình như vừa khóc xong, còn có chút sưng lên. Cậu hít một hơi.   

Ngồi ngốc một lát, rồi mới từ bò ra khỏi giường, nhẹ nhàng đi đến bàn cầm đũa bắt đầu và cơm vào mồm. Kết quả ăn quá vội mà bị nghẹn ho vài tiếng. Cậu vừa ho vừa quơ tay với cốc nước.   

Một ly nước đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh. Khương Tiểu Bảo vội vã nhận lấy uống ừng ực.  

“Phụt—”  

Cậu ta phì cả ngụm nước ra, Khương Tiểu Bảo kinh ngạc nhìn sang bên cạnh.   

“Yêu Yêu số hai, bật đèn.”  

Tiếng đèn được bật lên, căn phòng lập tức sáng bừng.   

Khương Tiểu Bảo nhìn thấy Khương Mạn thì giật mình nhảy cả lên, “Chị chị chị chưa đi ra à!”  

Khương Mạn nhìn cậu một cái: “Chị chưa đi ra thì em không ăn à?”  

“Em…….”  

“Ăn xong rồi nói.” Khương Mạn ngắt lời cậu. “Trời rộng đất lớn cũng không bằng ăn cơm.”  

“Em không ăn nữa.” Khương Tiểu Bảo đặt cốc nước xuống rồi cả người lại bần thần.   

“Cũng được, tuỳ em.” Khương Mạn gật đầu: “Không ăn thì cũng không ép em ăn, bỏ bữa cũng đâu ảnh hưởng tới người khác đâu.”   

Khương Tiểu Bảo quay đầu qua nhìn cô, hai mắt đỏ hoe ầng ậc nước, giống như tức giận cũng giống như bất bình mà không nói được gì.   

Cứ nhìn cô chằm chằm rồi nước mắt chảy dài. 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Mạn: ……Nhân cách hoá, quản gia ảo, Yêu Yêu số hai là các quái gì vậy?? Còn dùng giọng của mình?  Khoá cửa ngay lập tức được mở, cô trợn mắt nhìn Bạc Hạc Hiên.   Advertisement“Tí nữa sẽ tìm anh tính sổ sau.”  Ở khắp mọi nơi trong biệt thự đều nghe thấy giọng của Yêu Yêu số hai. Vẻ mặt Khương Tử Mặc cực kỳ ghét bỏ.   Khương Nhuệ Trạch: “Hừ……tên Hạc Hiên này b**n th** thật, lấy giọng của em mình làm gì không biết!”  AdvertisementQuỷ Hồ: “Oa, kinh thật! trâu bò!”  Khương Nhuệ Trạch: Phi! Cái đồ không cần liêm sỉ.   Trong phòng tối đen, rèm cửa cũng được đóng kín. Khương Mạn bê cái đĩa đi vào, nhìn trong phòng một lượt thì thấy có một cái ‘bọc’ đang cuộn tròn trên giường.   Cô để đĩa xuống bàn, ngồi xuống sô pha.   “Biết là em dậy rồi, mau tới ăn chút đi.”  Khương Tiểu Bảo vẫn không nói gì.   “Đây là đồ anh rể em làm đấy, thịt bò xào, sườn kho tàu còn có cả cháo kê hải sâm.”   “Không ăn à?”  “Vậy chị ăn nhé, chị cũng chưa ăn trưa.”  Khương Mạn bê bát cháo đến bên giường thổi thổi. Con nhộng trên giường hơi động đậy. Tiếng thìa va vào bát sứ đột nhiên dừng lại, Khương Mạn bỏ bát cháo xuống, “Thôi bỏ đi, em không ăn thì cứ chết đối luôn đi, chị đi đây.”  Sau đó vang lên tiếng đóng cửa. Trong phòng lại một mảnh yên tĩnh, Khương Tiểu Bảo thò đầu ra khỏi chăn, hai mắt hồng hồng, hình như vừa khóc xong, còn có chút sưng lên. Cậu hít một hơi.   Ngồi ngốc một lát, rồi mới từ bò ra khỏi giường, nhẹ nhàng đi đến bàn cầm đũa bắt đầu và cơm vào mồm. Kết quả ăn quá vội mà bị nghẹn ho vài tiếng. Cậu vừa ho vừa quơ tay với cốc nước.   Một ly nước đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh. Khương Tiểu Bảo vội vã nhận lấy uống ừng ực.  “Phụt—”  Cậu ta phì cả ngụm nước ra, Khương Tiểu Bảo kinh ngạc nhìn sang bên cạnh.   “Yêu Yêu số hai, bật đèn.”  Tiếng đèn được bật lên, căn phòng lập tức sáng bừng.   Khương Tiểu Bảo nhìn thấy Khương Mạn thì giật mình nhảy cả lên, “Chị chị chị chưa đi ra à!”  Khương Mạn nhìn cậu một cái: “Chị chưa đi ra thì em không ăn à?”  “Em…….”  “Ăn xong rồi nói.” Khương Mạn ngắt lời cậu. “Trời rộng đất lớn cũng không bằng ăn cơm.”  “Em không ăn nữa.” Khương Tiểu Bảo đặt cốc nước xuống rồi cả người lại bần thần.   “Cũng được, tuỳ em.” Khương Mạn gật đầu: “Không ăn thì cũng không ép em ăn, bỏ bữa cũng đâu ảnh hưởng tới người khác đâu.”   Khương Tiểu Bảo quay đầu qua nhìn cô, hai mắt đỏ hoe ầng ậc nước, giống như tức giận cũng giống như bất bình mà không nói được gì.   Cứ nhìn cô chằm chằm rồi nước mắt chảy dài. 

Chương 1072