Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1073
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cậu tức giận lấy tay quệt nước mắt, không muốn tỏ ra mình yếu đuối trước mặt người khác. Trong lòng Khương Mạn cũng thở dài một cái. Cô bê bát cháo lên xúc một thìa đưa qua: “Ăn đi, chị đút cho em.” AdvertisementKhương Tiểu Bảo nhìn cô, lớn tiếng nói: “Chị ăn rồi!” Khương Mạn giật giật khóe môi: “Chưa ăn, lúc nãy lừa em thôi.” “Em lớn rồi, không cần chị đút!!” Advertisement“Dỗ em mà.” Khương Mạn nói: “Chị biết Tiểu Bảo nhà mình đang tủi thân.” Mũi Khương Tiểu Bảo chua sót, đột nhiên khóc rống lên. Khóc thảm thiết không ra hơi. Khương Mạn ngồi bên đưa giấy cho cậu. Sau khi khóc mệt thì giọng cũng khàn đi, mắt thì sưng vù lên đến mức không mở nổi mắt, toàn thân đều không có sức. “Còn muốn khóc không?” Khương Tiểu Bảo lắc đầu. Khương Mạn thở ra một câu: “Vậy chị đỡ phải đi lấy thêm giấy.” Khương Tiểu Bảo: “???” Khương Mạn: “Lợi hại thật, khóc hết cả một hộp giấy.” Khương Tiểu Bảo đột nhiên lại thấy cực kỳ không đúng: “Chị đúng là đồ không tim.” Khương Mạn bật cười, xoa đầu cậu bé: “ăn đi đã, chị đi lấy giấy lau mồm.” Khương Tiểu Bảo: “……” Đột nhiên chả muốn nhận sự dịu dàng của chị ấy nữa. Sau khi ăn xong Khương Tiểu Bảo nhìn tập giấy trong tay cô, tự nhiên không muốn dùng đống giấy này để lau mồm nữa. Nếu dùng nó để lau mồm thì thật mạo phạm tới cái mồm của mình. “Lau đi, mồm toàn dầu.” Khương Tiểu Bảo cực kỳ uỷ khuất. Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app tamlinh247. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là tamlinh247.vn. Vui lòng đọc tại app tamlinh247 để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất. Sau khi lau sạch mồm, sau đó ngồi dựa vào ghế sô pha rồi bắt đầu ngây ngốc. Khương Mạn ngồi ở bên không nói câu gì. Một lúc sau, Khương Tiểu Bảo nhìn sang cô, mơ hồ hỏi một câu: “Em nên làm gì đây?” “Không biết.” Khương Mạn nói: “Đối với chuyện này chị cũng không thể dùng ánh mắt khách quan đánh giá được.” Khương Tiểu Bảo chua xót: “Thế mà cũng có việc chị không làm được…..” Khương Mạn: “Đứng từ góc nhìn của chị, Khương Nghiệp Minh là đồng phạm hại chết cha mẹ chị, cũng có lẽ ông ta không muốn giết người thật, nhưng kết quả lại không theo ý ông ta muốn.” “Nhưng ông ta cũng cứu cô, cứu cả em nữa.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cậu tức giận lấy tay quệt nước mắt, không muốn tỏ ra mình yếu đuối trước mặt người khác. Trong lòng Khương Mạn cũng thở dài một cái.
Cô bê bát cháo lên xúc một thìa đưa qua: “Ăn đi, chị đút cho em.”
Advertisement
Khương Tiểu Bảo nhìn cô, lớn tiếng nói: “Chị ăn rồi!”
Khương Mạn giật giật khóe môi: “Chưa ăn, lúc nãy lừa em thôi.”
“Em lớn rồi, không cần chị đút!!”
Advertisement
“Dỗ em mà.” Khương Mạn nói: “Chị biết Tiểu Bảo nhà mình đang tủi thân.”
Mũi Khương Tiểu Bảo chua sót, đột nhiên khóc rống lên. Khóc thảm thiết không ra hơi. Khương Mạn ngồi bên đưa giấy cho cậu.
Sau khi khóc mệt thì giọng cũng khàn đi, mắt thì sưng vù lên đến mức không mở nổi mắt, toàn thân đều không có sức.
“Còn muốn khóc không?”
Khương Tiểu Bảo lắc đầu.
Khương Mạn thở ra một câu: “Vậy chị đỡ phải đi lấy thêm giấy.”
Khương Tiểu Bảo: “???”
Khương Mạn: “Lợi hại thật, khóc hết cả một hộp giấy.”
Khương Tiểu Bảo đột nhiên lại thấy cực kỳ không đúng: “Chị đúng là đồ không tim.”
Khương Mạn bật cười, xoa đầu cậu bé: “ăn đi đã, chị đi lấy giấy lau mồm.”
Khương Tiểu Bảo: “……”
Đột nhiên chả muốn nhận sự dịu dàng của chị ấy nữa.
Sau khi ăn xong Khương Tiểu Bảo nhìn tập giấy trong tay cô, tự nhiên không muốn dùng đống giấy này để lau mồm nữa. Nếu dùng nó để lau mồm thì thật mạo phạm tới cái mồm của mình.
“Lau đi, mồm toàn dầu.”
Khương Tiểu Bảo cực kỳ uỷ khuất.
Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app tamlinh247. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là tamlinh247.vn. Vui lòng đọc tại app tamlinh247 để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.
Sau khi lau sạch mồm, sau đó ngồi dựa vào ghế sô pha rồi bắt đầu ngây ngốc. Khương Mạn ngồi ở bên không nói câu gì.
Một lúc sau, Khương Tiểu Bảo nhìn sang cô, mơ hồ hỏi một câu: “Em nên làm gì đây?”
“Không biết.” Khương Mạn nói: “Đối với chuyện này chị cũng không thể dùng ánh mắt khách quan đánh giá được.”
Khương Tiểu Bảo chua xót: “Thế mà cũng có việc chị không làm được…..”
Khương Mạn: “Đứng từ góc nhìn của chị, Khương Nghiệp Minh là đồng phạm hại chết cha mẹ chị, cũng có lẽ ông ta không muốn giết người thật, nhưng kết quả lại không theo ý ông ta muốn.”
“Nhưng ông ta cũng cứu cô, cứu cả em nữa.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cậu tức giận lấy tay quệt nước mắt, không muốn tỏ ra mình yếu đuối trước mặt người khác. Trong lòng Khương Mạn cũng thở dài một cái. Cô bê bát cháo lên xúc một thìa đưa qua: “Ăn đi, chị đút cho em.” AdvertisementKhương Tiểu Bảo nhìn cô, lớn tiếng nói: “Chị ăn rồi!” Khương Mạn giật giật khóe môi: “Chưa ăn, lúc nãy lừa em thôi.” “Em lớn rồi, không cần chị đút!!” Advertisement“Dỗ em mà.” Khương Mạn nói: “Chị biết Tiểu Bảo nhà mình đang tủi thân.” Mũi Khương Tiểu Bảo chua sót, đột nhiên khóc rống lên. Khóc thảm thiết không ra hơi. Khương Mạn ngồi bên đưa giấy cho cậu. Sau khi khóc mệt thì giọng cũng khàn đi, mắt thì sưng vù lên đến mức không mở nổi mắt, toàn thân đều không có sức. “Còn muốn khóc không?” Khương Tiểu Bảo lắc đầu. Khương Mạn thở ra một câu: “Vậy chị đỡ phải đi lấy thêm giấy.” Khương Tiểu Bảo: “???” Khương Mạn: “Lợi hại thật, khóc hết cả một hộp giấy.” Khương Tiểu Bảo đột nhiên lại thấy cực kỳ không đúng: “Chị đúng là đồ không tim.” Khương Mạn bật cười, xoa đầu cậu bé: “ăn đi đã, chị đi lấy giấy lau mồm.” Khương Tiểu Bảo: “……” Đột nhiên chả muốn nhận sự dịu dàng của chị ấy nữa. Sau khi ăn xong Khương Tiểu Bảo nhìn tập giấy trong tay cô, tự nhiên không muốn dùng đống giấy này để lau mồm nữa. Nếu dùng nó để lau mồm thì thật mạo phạm tới cái mồm của mình. “Lau đi, mồm toàn dầu.” Khương Tiểu Bảo cực kỳ uỷ khuất. Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app tamlinh247. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là tamlinh247.vn. Vui lòng đọc tại app tamlinh247 để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất. Sau khi lau sạch mồm, sau đó ngồi dựa vào ghế sô pha rồi bắt đầu ngây ngốc. Khương Mạn ngồi ở bên không nói câu gì. Một lúc sau, Khương Tiểu Bảo nhìn sang cô, mơ hồ hỏi một câu: “Em nên làm gì đây?” “Không biết.” Khương Mạn nói: “Đối với chuyện này chị cũng không thể dùng ánh mắt khách quan đánh giá được.” Khương Tiểu Bảo chua xót: “Thế mà cũng có việc chị không làm được…..” Khương Mạn: “Đứng từ góc nhìn của chị, Khương Nghiệp Minh là đồng phạm hại chết cha mẹ chị, cũng có lẽ ông ta không muốn giết người thật, nhưng kết quả lại không theo ý ông ta muốn.” “Nhưng ông ta cũng cứu cô, cứu cả em nữa.”