Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1341
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Còn anh Tề Thiên Hải này, người cũng đến từ phương Đông xinh đẹp là huấn luyện viên cấp cao của Hiệp hội võ thuật quốc gia, đồng thời cũng là thầy dạy võ của Ody." "Ồ, ngoài võ thuật phương đông, còn có đấu kiếm phương tây, nhu thuật, và kickboxing. Những lớp học này không dễ sắp xếp thời gian nên chúng ta có thể để chúng đến ngày mai." Advertisement** Nhu thuật là một danh từ gọi chung cho nhiều môn phái võ thuật cổ truyền của người Nhật. Nhu Thuật xuất nguồn từ giai cấp võ sĩ samurai xưa ở Nhật Bản dùng tay không để tự vệ và chống cự lại đối thủ. Kickboxing, đôi khi được gọi là Quyền cước là một nhóm các môn thể thao chiến đấu độc lập dựa trên đá và đấm, lịch sử phát triển từ karate, Muay Thái và boxing của phương Tây AdvertisementElijah nhìn vào lịch học: "A, tại sao lại quên mất lớp học bắn súng nhỉ?!" Sau khi nói xong, ông ta cười toe toét: "Việc dùng súng ở đây là hợp pháp nên môn học này là bắt buộc!" Sau khi ông ta nói xong, không chỉ ekip chương trình mà cả khách mời đều như chết lặng. Đồng tử của Điềm Điềm như sắp rơi ra, cô ấy ôm chặt lấy cánh tay Khương Mạn: "Chị à! Đây thật sự là lịch học của anh cả chị lúc nhỏ sao??" Biểu cảm của Khương Mạn cũng rất sầu não, nhìn sang bên cạnh hỏi: "Anh hai, chú Elijah không nói đùa phải không?" “Chính xác mà nói, đây là lịch học trong kỳ nghỉ của anh cả.” Khương Vân Sênh nhún vai: “Làm người nắm quyền của nhà Lancelot không dễ như vậy đâu. Từ sau khi anh cả 15 tuổi, thời gian ngủ cố định chỉ có 6 tiếng đồng hồ thôi." “Thời gian còn lại, ngoại trừ ăn uống và vệ sinh cá nhân, hầu như anh ấy đều học bài.” Khương Vân Sênh ngập ngừng: “Phần lớn thời gian ăn cơm anh ấy cũng không rảnh rỗi, anh ấy cũng phải chú ý đến các động thái khác nhau của giới tài chính." Hàm của Khương Mạn sắp rớt xuống. (Lúc này, biểu cảm tôi và Khương võ thần giống nhau y hệt! Trời ơi, đây là cách mà một người đã sống sao?) (Vậy mới nói, trên thế giới này có hai loại phú nhị đại, một loại là Khương Lệ Sính và một loại là Khương Tiểu Bảo?) (Bạn phía trên ơi, Khương Tiểu Bảo cũng rất dễ thương mà! Đừng có chà đạp người ta như vậy!) (Tôi muốn nói rằng Khương Tiểu Bảo là một người vô dụng, thi đại học người ta được 985 điểm đó!) (Cho nên nói Khương Lệ Sính mới thật sự là tổng tài, là chồng quốc dân?! Tôi hỏi thầm một câu, anh cả có cuộc sống xx không vậy?) (Xì, tôi sẽ cho bạn phía trên 100 tệ, đổi câu hỏi này cho tôi!) (Tất nhiên là có rồi! Tối qua, Lệ Sính oppa vừa này kia kia nọ với tôi đó.)
"Còn anh Tề Thiên Hải này, người cũng đến từ phương Đông xinh đẹp là huấn luyện viên cấp cao của Hiệp hội võ thuật quốc gia, đồng thời cũng là thầy dạy võ của Ody."
"Ồ, ngoài võ thuật phương đông, còn có đấu kiếm phương tây, nhu thuật, và kickboxing. Những lớp học này không dễ sắp xếp thời gian nên chúng ta có thể để chúng đến ngày mai."
Advertisement
** Nhu thuật là một danh từ gọi chung cho nhiều môn phái võ thuật cổ truyền của người Nhật. Nhu Thuật xuất nguồn từ giai cấp võ sĩ samurai xưa ở Nhật Bản dùng tay không để tự vệ và chống cự lại đối thủ.
Kickboxing, đôi khi được gọi là Quyền cước là một nhóm các môn thể thao chiến đấu độc lập dựa trên đá và đấm, lịch sử phát triển từ karate, Muay Thái và boxing của phương Tây
Advertisement
Elijah nhìn vào lịch học: "A, tại sao lại quên mất lớp học bắn súng nhỉ?!"
Sau khi nói xong, ông ta cười toe toét: "Việc dùng súng ở đây là hợp pháp nên môn học này là bắt buộc!"
Sau khi ông ta nói xong, không chỉ ekip chương trình mà cả khách mời đều như chết lặng.
Đồng tử của Điềm Điềm như sắp rơi ra, cô ấy ôm chặt lấy cánh tay Khương Mạn: "Chị à! Đây thật sự là lịch học của anh cả chị lúc nhỏ sao??"
Biểu cảm của Khương Mạn cũng rất sầu não, nhìn sang bên cạnh hỏi: "Anh hai, chú Elijah không nói đùa phải không?"
“Chính xác mà nói, đây là lịch học trong kỳ nghỉ của anh cả.” Khương Vân Sênh nhún vai:
“Làm người nắm quyền của nhà Lancelot không dễ như vậy đâu. Từ sau khi anh cả 15 tuổi, thời gian ngủ cố định chỉ có 6 tiếng đồng hồ thôi."
“Thời gian còn lại, ngoại trừ ăn uống và vệ sinh cá nhân, hầu như anh ấy đều học bài.” Khương Vân Sênh ngập ngừng:
“Phần lớn thời gian ăn cơm anh ấy cũng không rảnh rỗi, anh ấy cũng phải chú ý đến các động thái khác nhau của giới tài chính."
Hàm của Khương Mạn sắp rớt xuống.
(Lúc này, biểu cảm tôi và Khương võ thần giống nhau y hệt! Trời ơi, đây là cách mà một người đã sống sao?)
(Vậy mới nói, trên thế giới này có hai loại phú nhị đại, một loại là Khương Lệ Sính và một loại là Khương Tiểu Bảo?)
(Bạn phía trên ơi, Khương Tiểu Bảo cũng rất dễ thương mà! Đừng có chà đạp người ta như vậy!)
(Tôi muốn nói rằng Khương Tiểu Bảo là một người vô dụng, thi đại học người ta được 985 điểm đó!)
(Cho nên nói Khương Lệ Sính mới thật sự là tổng tài, là chồng quốc dân?! Tôi hỏi thầm một câu, anh cả có cuộc sống xx không vậy?)
(Xì, tôi sẽ cho bạn phía trên 100 tệ, đổi câu hỏi này cho tôi!)
(Tất nhiên là có rồi! Tối qua, Lệ Sính oppa vừa này kia kia nọ với tôi đó.)
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Còn anh Tề Thiên Hải này, người cũng đến từ phương Đông xinh đẹp là huấn luyện viên cấp cao của Hiệp hội võ thuật quốc gia, đồng thời cũng là thầy dạy võ của Ody." "Ồ, ngoài võ thuật phương đông, còn có đấu kiếm phương tây, nhu thuật, và kickboxing. Những lớp học này không dễ sắp xếp thời gian nên chúng ta có thể để chúng đến ngày mai." Advertisement** Nhu thuật là một danh từ gọi chung cho nhiều môn phái võ thuật cổ truyền của người Nhật. Nhu Thuật xuất nguồn từ giai cấp võ sĩ samurai xưa ở Nhật Bản dùng tay không để tự vệ và chống cự lại đối thủ. Kickboxing, đôi khi được gọi là Quyền cước là một nhóm các môn thể thao chiến đấu độc lập dựa trên đá và đấm, lịch sử phát triển từ karate, Muay Thái và boxing của phương Tây AdvertisementElijah nhìn vào lịch học: "A, tại sao lại quên mất lớp học bắn súng nhỉ?!" Sau khi nói xong, ông ta cười toe toét: "Việc dùng súng ở đây là hợp pháp nên môn học này là bắt buộc!" Sau khi ông ta nói xong, không chỉ ekip chương trình mà cả khách mời đều như chết lặng. Đồng tử của Điềm Điềm như sắp rơi ra, cô ấy ôm chặt lấy cánh tay Khương Mạn: "Chị à! Đây thật sự là lịch học của anh cả chị lúc nhỏ sao??" Biểu cảm của Khương Mạn cũng rất sầu não, nhìn sang bên cạnh hỏi: "Anh hai, chú Elijah không nói đùa phải không?" “Chính xác mà nói, đây là lịch học trong kỳ nghỉ của anh cả.” Khương Vân Sênh nhún vai: “Làm người nắm quyền của nhà Lancelot không dễ như vậy đâu. Từ sau khi anh cả 15 tuổi, thời gian ngủ cố định chỉ có 6 tiếng đồng hồ thôi." “Thời gian còn lại, ngoại trừ ăn uống và vệ sinh cá nhân, hầu như anh ấy đều học bài.” Khương Vân Sênh ngập ngừng: “Phần lớn thời gian ăn cơm anh ấy cũng không rảnh rỗi, anh ấy cũng phải chú ý đến các động thái khác nhau của giới tài chính." Hàm của Khương Mạn sắp rớt xuống. (Lúc này, biểu cảm tôi và Khương võ thần giống nhau y hệt! Trời ơi, đây là cách mà một người đã sống sao?) (Vậy mới nói, trên thế giới này có hai loại phú nhị đại, một loại là Khương Lệ Sính và một loại là Khương Tiểu Bảo?) (Bạn phía trên ơi, Khương Tiểu Bảo cũng rất dễ thương mà! Đừng có chà đạp người ta như vậy!) (Tôi muốn nói rằng Khương Tiểu Bảo là một người vô dụng, thi đại học người ta được 985 điểm đó!) (Cho nên nói Khương Lệ Sính mới thật sự là tổng tài, là chồng quốc dân?! Tôi hỏi thầm một câu, anh cả có cuộc sống xx không vậy?) (Xì, tôi sẽ cho bạn phía trên 100 tệ, đổi câu hỏi này cho tôi!) (Tất nhiên là có rồi! Tối qua, Lệ Sính oppa vừa này kia kia nọ với tôi đó.)