Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1342
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Bạn phía trên vượt biên từ nước H qua à? Cút ra ngoài đi!) (Tôi không muốn tham gia bất kỳ lớp học nấu ăn nào ngoại trừ lớp học nấu ăn. Nếu muốn tôi học những thứ này mỗi ngày, tôi thà không làm gì còn hơn!) Nhìn thấy vẻ mặt sầu não của khách mời, Lão Lý lập tức cảm thấy thời cơ của mình đến rồi! Quả nhiên, người duy nhất có thể lật đổ Khương Mạn chỉ có bản thân cô! AdvertisementTự đào hố chôn mình, chắc chắn phải là cô! Đột nhiên, Bạc Hạc Hiên nhìn về phía ông ta: "Đạo diễn Lý vui vẻ như vậy, xem ra rất muốn cùng tham gia nhỉ." AdvertisementLý lão âm nhất thời không thể vui mừng được nữa: "Bạc Hạc Hiên! Tốt xấu gì cậu cũng là một ảnh đế, cậu nhìn bộ dạng bây giờ của mình đi, còn ra cái thể thống gì không!" Khương Mạn kinh ngạc nhìn ông ta: "Lão Lý, chú đang quát bạn trai của tôi à?" Bạc ảnh đế cau mày, biểu cảm nghiêm túc nhìn bạn gái mình: "Anh bị thương rồi, Yêu Nhi." Khương Mạn giữ lấy cánh tay của anh rồi chỉ vào Lý lão âm: "Lôi Lý lão âm ra ngoài! Tấn công nam khách mời một cách công khai, còn ra thể thống gì nữa! Vậy chú sẽ học lớp kinh tế nhé!" Lúc này, Lý lão âm lúc này đã bị mọi người đẩy vào đường cùng, bị nhân viên trực tiếp đẩy vào trong khung hình. (Ha ha ha ha! Buồn cười quá, Lý lão âm luôn đứng trước bờ vực của cái chết để kiểm nghiệm sự điên rồ!) (Bạc Thần wow... Tôi không nhìn tiếp được nữa!) (Lần này đã học được rồi, Bạc trà xanh, anh được lắm!) (Người đàn ông sau khi yêu vào thật đáng sợ…) (Có phải tôi là người duy nhất thấy ngọt đến sâu răng rồi không? Trước đây Bạc Thần từng là một người đàn ông lạnh lùng biết nhường nào, sau khi hẹn hò với Khương võ thần, anh ấy giống như biến thành người khác vậy.) (Tôi cũng thấy vậy! Tương tác giữa hai người rất ngọt ngào, anh vợ và em rể có vẻ rất hòa thuận, a... rất mong chờ ngày Bạc Khương có em bé!) Lần này, Lý lão âm bị kéo vào để cùng bị "hành hạ", các khách mời đều vô cùng thích thú. Vì số lượng lịch học tương đối nhiều nên hai người một nhóm, bốc thăm để học. Chuyện này hoàn toàn là phụ thuộc vào vận may. Mà chuyện chia nhóm này... Tang Điềm đứng lên, nói: "Lão Lý, tới đây! Chúng ta một nhóm!" Khương Mạn giữ Bạc Hạc Hiên, cười đầy gian xảo. Tự Thiên Sách hiểu ý, vẫy tay với Hứa Tiểu Mạn: "Hứa Tiểu Mạn, anh với em một nhóm đi!" Và thế là...Tôn Đại Ngọc và Khương Vân Sênh thành một nhóm! Hai người nhìn nhau, ánh mắt Đại Ngọc nhanh chóng lảng tránh, tức giận nhìn đám bạn xấu xa. Khương Vân Sênh cụp mắt xuống, cười nhẹ, hai người đứng cạnh nhau, rõ ràng là không nhìn nhau, nhưng trong lòng lại có một cỗ cảm giác dâng trào khó tả. (Ôi trời, vừa rồi, khoảnh khắc đạo diễn Khương liếc nhìn Đại Ngọc rồi cúi đầu mỉm cười, tim tôi như muốn rớt ra ngoài!)
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(Bạn phía trên vượt biên từ nước H qua à? Cút ra ngoài đi!)
(Tôi không muốn tham gia bất kỳ lớp học nấu ăn nào ngoại trừ lớp học nấu ăn. Nếu muốn tôi học những thứ này mỗi ngày, tôi thà không làm gì còn hơn!)
Nhìn thấy vẻ mặt sầu não của khách mời, Lão Lý lập tức cảm thấy thời cơ của mình đến rồi!
Quả nhiên, người duy nhất có thể lật đổ Khương Mạn chỉ có bản thân cô!
Advertisement
Tự đào hố chôn mình, chắc chắn phải là cô!
Đột nhiên, Bạc Hạc Hiên nhìn về phía ông ta: "Đạo diễn Lý vui vẻ như vậy, xem ra rất muốn cùng tham gia nhỉ."
Advertisement
Lý lão âm nhất thời không thể vui mừng được nữa: "Bạc Hạc Hiên! Tốt xấu gì cậu cũng là một ảnh đế, cậu nhìn bộ dạng bây giờ của mình đi, còn ra cái thể thống gì không!"
Khương Mạn kinh ngạc nhìn ông ta: "Lão Lý, chú đang quát bạn trai của tôi à?"
Bạc ảnh đế cau mày, biểu cảm nghiêm túc nhìn bạn gái mình: "Anh bị thương rồi, Yêu Nhi."
Khương Mạn giữ lấy cánh tay của anh rồi chỉ vào Lý lão âm: "Lôi Lý lão âm ra ngoài! Tấn công nam khách mời một cách công khai, còn ra thể thống gì nữa! Vậy chú sẽ học lớp kinh tế nhé!"
Lúc này, Lý lão âm lúc này đã bị mọi người đẩy vào đường cùng, bị nhân viên trực tiếp đẩy vào trong khung hình.
(Ha ha ha ha! Buồn cười quá, Lý lão âm luôn đứng trước bờ vực của cái chết để kiểm nghiệm sự điên rồ!)
(Bạc Thần wow... Tôi không nhìn tiếp được nữa!)
(Lần này đã học được rồi, Bạc trà xanh, anh được lắm!)
(Người đàn ông sau khi yêu vào thật đáng sợ…)
(Có phải tôi là người duy nhất thấy ngọt đến sâu răng rồi không? Trước đây Bạc Thần từng là một người đàn ông lạnh lùng biết nhường nào, sau khi hẹn hò với Khương võ thần, anh ấy giống như biến thành người khác vậy.)
(Tôi cũng thấy vậy! Tương tác giữa hai người rất ngọt ngào, anh vợ và em rể có vẻ rất hòa thuận, a... rất mong chờ ngày Bạc Khương có em bé!)
Lần này, Lý lão âm bị kéo vào để cùng bị "hành hạ", các khách mời đều vô cùng thích thú.
Vì số lượng lịch học tương đối nhiều nên hai người một nhóm, bốc thăm để học.
Chuyện này hoàn toàn là phụ thuộc vào vận may.
Mà chuyện chia nhóm này...
Tang Điềm đứng lên, nói: "Lão Lý, tới đây! Chúng ta một nhóm!"
Khương Mạn giữ Bạc Hạc Hiên, cười đầy gian xảo.
Tự Thiên Sách hiểu ý, vẫy tay với Hứa Tiểu Mạn: "Hứa Tiểu Mạn, anh với em một nhóm đi!"
Và thế là...Tôn Đại Ngọc và Khương Vân Sênh thành một nhóm!
Hai người nhìn nhau, ánh mắt Đại Ngọc nhanh chóng lảng tránh, tức giận nhìn đám bạn xấu xa.
Khương Vân Sênh cụp mắt xuống, cười nhẹ, hai người đứng cạnh nhau, rõ ràng là không nhìn nhau, nhưng trong lòng lại có một cỗ cảm giác dâng trào khó tả.
(Ôi trời, vừa rồi, khoảnh khắc đạo diễn Khương liếc nhìn Đại Ngọc rồi cúi đầu mỉm cười, tim tôi như muốn rớt ra ngoài!)
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Bạn phía trên vượt biên từ nước H qua à? Cút ra ngoài đi!) (Tôi không muốn tham gia bất kỳ lớp học nấu ăn nào ngoại trừ lớp học nấu ăn. Nếu muốn tôi học những thứ này mỗi ngày, tôi thà không làm gì còn hơn!) Nhìn thấy vẻ mặt sầu não của khách mời, Lão Lý lập tức cảm thấy thời cơ của mình đến rồi! Quả nhiên, người duy nhất có thể lật đổ Khương Mạn chỉ có bản thân cô! AdvertisementTự đào hố chôn mình, chắc chắn phải là cô! Đột nhiên, Bạc Hạc Hiên nhìn về phía ông ta: "Đạo diễn Lý vui vẻ như vậy, xem ra rất muốn cùng tham gia nhỉ." AdvertisementLý lão âm nhất thời không thể vui mừng được nữa: "Bạc Hạc Hiên! Tốt xấu gì cậu cũng là một ảnh đế, cậu nhìn bộ dạng bây giờ của mình đi, còn ra cái thể thống gì không!" Khương Mạn kinh ngạc nhìn ông ta: "Lão Lý, chú đang quát bạn trai của tôi à?" Bạc ảnh đế cau mày, biểu cảm nghiêm túc nhìn bạn gái mình: "Anh bị thương rồi, Yêu Nhi." Khương Mạn giữ lấy cánh tay của anh rồi chỉ vào Lý lão âm: "Lôi Lý lão âm ra ngoài! Tấn công nam khách mời một cách công khai, còn ra thể thống gì nữa! Vậy chú sẽ học lớp kinh tế nhé!" Lúc này, Lý lão âm lúc này đã bị mọi người đẩy vào đường cùng, bị nhân viên trực tiếp đẩy vào trong khung hình. (Ha ha ha ha! Buồn cười quá, Lý lão âm luôn đứng trước bờ vực của cái chết để kiểm nghiệm sự điên rồ!) (Bạc Thần wow... Tôi không nhìn tiếp được nữa!) (Lần này đã học được rồi, Bạc trà xanh, anh được lắm!) (Người đàn ông sau khi yêu vào thật đáng sợ…) (Có phải tôi là người duy nhất thấy ngọt đến sâu răng rồi không? Trước đây Bạc Thần từng là một người đàn ông lạnh lùng biết nhường nào, sau khi hẹn hò với Khương võ thần, anh ấy giống như biến thành người khác vậy.) (Tôi cũng thấy vậy! Tương tác giữa hai người rất ngọt ngào, anh vợ và em rể có vẻ rất hòa thuận, a... rất mong chờ ngày Bạc Khương có em bé!) Lần này, Lý lão âm bị kéo vào để cùng bị "hành hạ", các khách mời đều vô cùng thích thú. Vì số lượng lịch học tương đối nhiều nên hai người một nhóm, bốc thăm để học. Chuyện này hoàn toàn là phụ thuộc vào vận may. Mà chuyện chia nhóm này... Tang Điềm đứng lên, nói: "Lão Lý, tới đây! Chúng ta một nhóm!" Khương Mạn giữ Bạc Hạc Hiên, cười đầy gian xảo. Tự Thiên Sách hiểu ý, vẫy tay với Hứa Tiểu Mạn: "Hứa Tiểu Mạn, anh với em một nhóm đi!" Và thế là...Tôn Đại Ngọc và Khương Vân Sênh thành một nhóm! Hai người nhìn nhau, ánh mắt Đại Ngọc nhanh chóng lảng tránh, tức giận nhìn đám bạn xấu xa. Khương Vân Sênh cụp mắt xuống, cười nhẹ, hai người đứng cạnh nhau, rõ ràng là không nhìn nhau, nhưng trong lòng lại có một cỗ cảm giác dâng trào khó tả. (Ôi trời, vừa rồi, khoảnh khắc đạo diễn Khương liếc nhìn Đại Ngọc rồi cúi đầu mỉm cười, tim tôi như muốn rớt ra ngoài!)