Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1388
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Vương tử, chào ngài, chắc vương tử không biết cha ngài đã bị hạ bệ, sắp bị lưu đày về nông thôn nuôi heo rồi nhỉ.” Khương Mạn tỏ ra đau lòng, đưa tay ôm ngực, dáng vẻ đồng tình nhìn hắn: “Vương tử ngài phải làm sao bây giờ? Hay là về nông thôn cùng cha ngài đi cắt cỏ nuôi heo nhé?” Thập Tam và Thập Thất cúi đầu, hai vai run rẩy, cố gắng nhịn cười. Cái miệng của bà chủ thật quá tuyệt vời. AdvertisementBạc Ngọc như bị sét đánh, giận tím người: “Có cái c*t ấy!” “Bạc Hạc Hiên đâu! Bảo hắn cút ra đây gặp tôi! Tôi muốn gặp hắn!” Advertisement“Làm rùa tụt cổ thì gọi gì là đàn ông! Hừ, tôi biết rồi, hắn ta nhất định không phải đàn ông, nếu không thì sao lại để con đàn bà của mình lên đây?” “Khương Mạn, có phải hắn ta không thể thỏa mãn cô không hả, không thể thỏa mãn cô nên cô mới tới tìm ông đây, ông đây cũng không ghét bỏ thứ hàng rách nát như cô đâu!” Bạc Ngọc cố ý nói những lời sỉ nhục này, Khương Mạn cười híp mắt nhìn hắn ta: “Cậu ư? Lông mọc đủ chưa?” Bạc Ngọc cười nhếch mép với tư thế không sợ hãi: “Không tin sao? Cô qua đây mà nhìn tận mắt này.” “Được thôi!” Khương Mạn gật đầu. Thập Tam và Thập Thất lập tức xông lên, Bạc Ngọc lập tức biến sắc. “Các người làm gì vậy? A——” Một kẻ tay trói gà không chặt như hắn sao có thể là đối thủ của hai gã đàn ông lực lưỡng được, chỉ hai ba phát là đã bị lột s@ch, chỉ chừa lại một cái q**n l*t. Trong quá trình không ngoan ngoãn, Thập Tam thụi thẳng một cú vào bụng hắn, khiến hắn cong người lại như một con tôm. Cho dù là vậy nhưng cái miệng hắn vẫn không ngừng chửi bới. Chiếc q**n l*t còn sót lại đó…… Khương Mạn lười nhác nói: “Lột s@ch đi.” Thập Tam và Thập Thất đều nhìn cô với vẻ không thể tin nổi, cuối cùng vẫn là cắn răng lột s@ch qu@n lót của Bạc Ngọc. Mảnh vải che chắn cuối cùng trên người bị lột mất, Bạc Ngọc lập tức hét lớn. Khương Mạn dựa vào cửa, cười híp mắt nói: “Treo hắn ta lên.” Da đầu của Thập Tam và Thập Thất tê dại. Bọn họ cảm thấy bà chủ sỉ nhục đối phương như thế này còn mạnh tay hơn cả ông chủ! Bạc Ngọc giống như một con gà đã bị vặt sạch lông, bị người ta khiêng lên, cả người từ trên xuống dưới đều lộ ra vẻ cuộc đời này chẳng còn gì để nuối tiếc. Khương Mạn sắc mặt không đổi, nhìn chằm chằm hắn ta hồi lâu, ngạc nhiên nói: “Ủa? Thì ra cậu là con gái à?” Bạc Ngọc sững lại. Thập Tam, Thập Thất cũng sững lại. Hai người sau khi hoàn hồn, liếc tới nơi nào đó của Bạc Ngọc, được rồi, đúng là không ổn cho lắm. Nhưng cũng đâu phải nhỏ tới mức không nhìn thấy……
“Vương tử, chào ngài, chắc vương tử không biết cha ngài đã bị hạ bệ, sắp bị lưu đày về nông thôn nuôi heo rồi nhỉ.”
Khương Mạn tỏ ra đau lòng, đưa tay ôm ngực, dáng vẻ đồng tình nhìn hắn: “Vương tử ngài phải làm sao bây giờ? Hay là về nông thôn cùng cha ngài đi cắt cỏ nuôi heo nhé?”
Thập Tam và Thập Thất cúi đầu, hai vai run rẩy, cố gắng nhịn cười.
Cái miệng của bà chủ thật quá tuyệt vời.
Advertisement
Bạc Ngọc như bị sét đánh, giận tím người: “Có cái c*t ấy!”
“Bạc Hạc Hiên đâu! Bảo hắn cút ra đây gặp tôi! Tôi muốn gặp hắn!”
Advertisement
“Làm rùa tụt cổ thì gọi gì là đàn ông! Hừ, tôi biết rồi, hắn ta nhất định không phải đàn ông, nếu không thì sao lại để con đàn bà của mình lên đây?”
“Khương Mạn, có phải hắn ta không thể thỏa mãn cô không hả, không thể thỏa mãn cô nên cô mới tới tìm ông đây, ông đây cũng không ghét bỏ thứ hàng rách nát như cô đâu!”
Bạc Ngọc cố ý nói những lời sỉ nhục này, Khương Mạn cười híp mắt nhìn hắn ta: “Cậu ư? Lông mọc đủ chưa?”
Bạc Ngọc cười nhếch mép với tư thế không sợ hãi: “Không tin sao? Cô qua đây mà nhìn tận mắt này.”
“Được thôi!” Khương Mạn gật đầu.
Thập Tam và Thập Thất lập tức xông lên, Bạc Ngọc lập tức biến sắc.
“Các người làm gì vậy? A——”
Một kẻ tay trói gà không chặt như hắn sao có thể là đối thủ của hai gã đàn ông lực lưỡng được, chỉ hai ba phát là đã bị lột s@ch, chỉ chừa lại một cái q**n l*t.
Trong quá trình không ngoan ngoãn, Thập Tam thụi thẳng một cú vào bụng hắn, khiến hắn cong người lại như một con tôm.
Cho dù là vậy nhưng cái miệng hắn vẫn không ngừng chửi bới.
Chiếc q**n l*t còn sót lại đó……
Khương Mạn lười nhác nói: “Lột s@ch đi.”
Thập Tam và Thập Thất đều nhìn cô với vẻ không thể tin nổi, cuối cùng vẫn là cắn răng lột s@ch qu@n lót của Bạc Ngọc.
Mảnh vải che chắn cuối cùng trên người bị lột mất, Bạc Ngọc lập tức hét lớn.
Khương Mạn dựa vào cửa, cười híp mắt nói: “Treo hắn ta lên.”
Da đầu của Thập Tam và Thập Thất tê dại.
Bọn họ cảm thấy bà chủ sỉ nhục đối phương như thế này còn mạnh tay hơn cả ông chủ!
Bạc Ngọc giống như một con gà đã bị vặt sạch lông, bị người ta khiêng lên, cả người từ trên xuống dưới đều lộ ra vẻ cuộc đời này chẳng còn gì để nuối tiếc.
Khương Mạn sắc mặt không đổi, nhìn chằm chằm hắn ta hồi lâu, ngạc nhiên nói: “Ủa? Thì ra cậu là con gái à?”
Bạc Ngọc sững lại.
Thập Tam, Thập Thất cũng sững lại.
Hai người sau khi hoàn hồn, liếc tới nơi nào đó của Bạc Ngọc, được rồi, đúng là không ổn cho lắm.
Nhưng cũng đâu phải nhỏ tới mức không nhìn thấy……
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Vương tử, chào ngài, chắc vương tử không biết cha ngài đã bị hạ bệ, sắp bị lưu đày về nông thôn nuôi heo rồi nhỉ.” Khương Mạn tỏ ra đau lòng, đưa tay ôm ngực, dáng vẻ đồng tình nhìn hắn: “Vương tử ngài phải làm sao bây giờ? Hay là về nông thôn cùng cha ngài đi cắt cỏ nuôi heo nhé?” Thập Tam và Thập Thất cúi đầu, hai vai run rẩy, cố gắng nhịn cười. Cái miệng của bà chủ thật quá tuyệt vời. AdvertisementBạc Ngọc như bị sét đánh, giận tím người: “Có cái c*t ấy!” “Bạc Hạc Hiên đâu! Bảo hắn cút ra đây gặp tôi! Tôi muốn gặp hắn!” Advertisement“Làm rùa tụt cổ thì gọi gì là đàn ông! Hừ, tôi biết rồi, hắn ta nhất định không phải đàn ông, nếu không thì sao lại để con đàn bà của mình lên đây?” “Khương Mạn, có phải hắn ta không thể thỏa mãn cô không hả, không thể thỏa mãn cô nên cô mới tới tìm ông đây, ông đây cũng không ghét bỏ thứ hàng rách nát như cô đâu!” Bạc Ngọc cố ý nói những lời sỉ nhục này, Khương Mạn cười híp mắt nhìn hắn ta: “Cậu ư? Lông mọc đủ chưa?” Bạc Ngọc cười nhếch mép với tư thế không sợ hãi: “Không tin sao? Cô qua đây mà nhìn tận mắt này.” “Được thôi!” Khương Mạn gật đầu. Thập Tam và Thập Thất lập tức xông lên, Bạc Ngọc lập tức biến sắc. “Các người làm gì vậy? A——” Một kẻ tay trói gà không chặt như hắn sao có thể là đối thủ của hai gã đàn ông lực lưỡng được, chỉ hai ba phát là đã bị lột s@ch, chỉ chừa lại một cái q**n l*t. Trong quá trình không ngoan ngoãn, Thập Tam thụi thẳng một cú vào bụng hắn, khiến hắn cong người lại như một con tôm. Cho dù là vậy nhưng cái miệng hắn vẫn không ngừng chửi bới. Chiếc q**n l*t còn sót lại đó…… Khương Mạn lười nhác nói: “Lột s@ch đi.” Thập Tam và Thập Thất đều nhìn cô với vẻ không thể tin nổi, cuối cùng vẫn là cắn răng lột s@ch qu@n lót của Bạc Ngọc. Mảnh vải che chắn cuối cùng trên người bị lột mất, Bạc Ngọc lập tức hét lớn. Khương Mạn dựa vào cửa, cười híp mắt nói: “Treo hắn ta lên.” Da đầu của Thập Tam và Thập Thất tê dại. Bọn họ cảm thấy bà chủ sỉ nhục đối phương như thế này còn mạnh tay hơn cả ông chủ! Bạc Ngọc giống như một con gà đã bị vặt sạch lông, bị người ta khiêng lên, cả người từ trên xuống dưới đều lộ ra vẻ cuộc đời này chẳng còn gì để nuối tiếc. Khương Mạn sắc mặt không đổi, nhìn chằm chằm hắn ta hồi lâu, ngạc nhiên nói: “Ủa? Thì ra cậu là con gái à?” Bạc Ngọc sững lại. Thập Tam, Thập Thất cũng sững lại. Hai người sau khi hoàn hồn, liếc tới nơi nào đó của Bạc Ngọc, được rồi, đúng là không ổn cho lắm. Nhưng cũng đâu phải nhỏ tới mức không nhìn thấy……