Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1389
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cái miệng này của bà chủ đúng là…… Hai người bật cười, “Hahahaha!!!!” Một tiếng hét nhục nhã phát ra từ miệng Bạc Ngọc. Advertisement“A!!!!!!!!!” …… AdvertisementDưới lầu, Bạc Hạc Hiên uống một ngụm trà, híp mắt lại, giống như một con hồ li gian xảo đã đạt được mưu kế. Lão Ưng thầm nghĩ, con búp bê Bạc Ngọc kia rốt cuộc đã bị đánh thành cái dạng gì rồi vậy? Tiếng kêu thảm thiết như vậy, không biết còn tưởng hắn ta bị thiến rồi đấy! Điện thoại đột nhiên rung lên, Lão Ưng cúi đầu nhìn, nói với Bạc Hạc Hiên: “Thưa ngài, ‘khách’ đã tới rồi.” Ánh mắt Bạc Hạc Hiên trầm xuống, lạnh đi vài phần: “Dẫn vào đây đi.” Bạc Khôn cả người giống như già đi mười mấy tuổi, mái tóc đã bạc đi một nửa. Ông ta bây giờ đã hoàn toàn bị gạt ra khỏi tầng lớp nắm quyền, nhà cả họ Khương bị lật đổ, Khương Nguy Viễn chạy trốn, mà ông ta sắp tới sẽ phải đối diện với vô số cáo trạng buộc tội. Ngồi tù là chuyện không thể tránh khỏi được nữa, thậm chí có thể sẽ bị phán tử hình. Hôm nay Bạc Hạc Hiên muốn gặp ông ta, đối với Bạc Khôn mà nói, đây là cơ hội sống sót cuối cùng của ông ta rồi. Ông ta thực sự không ngờ, bản thân sẽ thất bại nhanh đến vậy! Điều này thật khó hiểu! Lúc Khương Nguy Viễn bỏ trốn, thậm chí còn cố ý bán đứng ông! Cái tên khốn nạn đó, bản thân hắn thì bỏ của chạy lấy người, kéo tất cả những kẻ khác xuống làm đệm lưng! Bạc Khôn vừa tiến vào cửa, nhìn thấy bóng người đang ngồi trên sofa liền muốn xông tới, nhưng lại bị người ta cản lại. “Thưa ông Bạc Khôn, ông vẫn nên duy trì khoảng cách an toàn thì tốt hơn.” Lão Ưng nói, sắc mặt không đổi, trong ánh mắt nhìn Bạc Khôn có một sự chán ghét không hề che giấu. Tội trạng của Bạc Khôn vẫn chưa được công khai tới dân chúng, nhưng đã được truyền đi khắp nội bộ cấp cao rồi. Cái thí nghiệm hủy diệt nhân tính trên con người kia, bao gồm cả kế hoạch gi3t chết người vợ Tào Khang* của mình, rồi tới tham ô, từng chuyện dơ bẩn, cái người trước mắt này đã không xứng được gọi là con người nữa rồi. (* Người vợ tào khang: dùng để chỉ tình nghĩa vợ chồng gắn bó từ thuở nghèo khó.) “Hạc Hiên.” Trên mặt Bạc Khôn treo lên một biểu cảm ân cần giả dối, “Cha biết lỗi rồi, cha tới để xin lỗi con.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cái miệng này của bà chủ đúng là……
Hai người bật cười, “Hahahaha!!!!”
Một tiếng hét nhục nhã phát ra từ miệng Bạc Ngọc.
Advertisement
“A!!!!!!!!!”
……
Advertisement
Dưới lầu, Bạc Hạc Hiên uống một ngụm trà, híp mắt lại, giống như một con hồ li gian xảo đã đạt được mưu kế.
Lão Ưng thầm nghĩ, con búp bê Bạc Ngọc kia rốt cuộc đã bị đánh thành cái dạng gì rồi vậy?
Tiếng kêu thảm thiết như vậy, không biết còn tưởng hắn ta bị thiến rồi đấy!
Điện thoại đột nhiên rung lên, Lão Ưng cúi đầu nhìn, nói với Bạc Hạc Hiên: “Thưa ngài, ‘khách’ đã tới rồi.”
Ánh mắt Bạc Hạc Hiên trầm xuống, lạnh đi vài phần: “Dẫn vào đây đi.”
Bạc Khôn cả người giống như già đi mười mấy tuổi, mái tóc đã bạc đi một nửa.
Ông ta bây giờ đã hoàn toàn bị gạt ra khỏi tầng lớp nắm quyền, nhà cả họ Khương bị lật đổ, Khương Nguy Viễn chạy trốn, mà ông ta sắp tới sẽ phải đối diện với vô số cáo trạng buộc tội.
Ngồi tù là chuyện không thể tránh khỏi được nữa, thậm chí có thể sẽ bị phán tử hình.
Hôm nay Bạc Hạc Hiên muốn gặp ông ta, đối với Bạc Khôn mà nói, đây là cơ hội sống sót cuối cùng của ông ta rồi.
Ông ta thực sự không ngờ, bản thân sẽ thất bại nhanh đến vậy! Điều này thật khó hiểu!
Lúc Khương Nguy Viễn bỏ trốn, thậm chí còn cố ý bán đứng ông!
Cái tên khốn nạn đó, bản thân hắn thì bỏ của chạy lấy người, kéo tất cả những kẻ khác xuống làm đệm lưng!
Bạc Khôn vừa tiến vào cửa, nhìn thấy bóng người đang ngồi trên sofa liền muốn xông tới, nhưng lại bị người ta cản lại.
“Thưa ông Bạc Khôn, ông vẫn nên duy trì khoảng cách an toàn thì tốt hơn.” Lão Ưng nói, sắc mặt không đổi, trong ánh mắt nhìn Bạc Khôn có một sự chán ghét không hề che giấu.
Tội trạng của Bạc Khôn vẫn chưa được công khai tới dân chúng, nhưng đã được truyền đi khắp nội bộ cấp cao rồi.
Cái thí nghiệm hủy diệt nhân tính trên con người kia, bao gồm cả kế hoạch gi3t chết người vợ Tào Khang* của mình, rồi tới tham ô, từng chuyện dơ bẩn, cái người trước mắt này đã không xứng được gọi là con người nữa rồi.
(* Người vợ tào khang: dùng để chỉ tình nghĩa vợ chồng gắn bó từ thuở nghèo khó.)
“Hạc Hiên.” Trên mặt Bạc Khôn treo lên một biểu cảm ân cần giả dối, “Cha biết lỗi rồi, cha tới để xin lỗi con.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cái miệng này của bà chủ đúng là…… Hai người bật cười, “Hahahaha!!!!” Một tiếng hét nhục nhã phát ra từ miệng Bạc Ngọc. Advertisement“A!!!!!!!!!” …… AdvertisementDưới lầu, Bạc Hạc Hiên uống một ngụm trà, híp mắt lại, giống như một con hồ li gian xảo đã đạt được mưu kế. Lão Ưng thầm nghĩ, con búp bê Bạc Ngọc kia rốt cuộc đã bị đánh thành cái dạng gì rồi vậy? Tiếng kêu thảm thiết như vậy, không biết còn tưởng hắn ta bị thiến rồi đấy! Điện thoại đột nhiên rung lên, Lão Ưng cúi đầu nhìn, nói với Bạc Hạc Hiên: “Thưa ngài, ‘khách’ đã tới rồi.” Ánh mắt Bạc Hạc Hiên trầm xuống, lạnh đi vài phần: “Dẫn vào đây đi.” Bạc Khôn cả người giống như già đi mười mấy tuổi, mái tóc đã bạc đi một nửa. Ông ta bây giờ đã hoàn toàn bị gạt ra khỏi tầng lớp nắm quyền, nhà cả họ Khương bị lật đổ, Khương Nguy Viễn chạy trốn, mà ông ta sắp tới sẽ phải đối diện với vô số cáo trạng buộc tội. Ngồi tù là chuyện không thể tránh khỏi được nữa, thậm chí có thể sẽ bị phán tử hình. Hôm nay Bạc Hạc Hiên muốn gặp ông ta, đối với Bạc Khôn mà nói, đây là cơ hội sống sót cuối cùng của ông ta rồi. Ông ta thực sự không ngờ, bản thân sẽ thất bại nhanh đến vậy! Điều này thật khó hiểu! Lúc Khương Nguy Viễn bỏ trốn, thậm chí còn cố ý bán đứng ông! Cái tên khốn nạn đó, bản thân hắn thì bỏ của chạy lấy người, kéo tất cả những kẻ khác xuống làm đệm lưng! Bạc Khôn vừa tiến vào cửa, nhìn thấy bóng người đang ngồi trên sofa liền muốn xông tới, nhưng lại bị người ta cản lại. “Thưa ông Bạc Khôn, ông vẫn nên duy trì khoảng cách an toàn thì tốt hơn.” Lão Ưng nói, sắc mặt không đổi, trong ánh mắt nhìn Bạc Khôn có một sự chán ghét không hề che giấu. Tội trạng của Bạc Khôn vẫn chưa được công khai tới dân chúng, nhưng đã được truyền đi khắp nội bộ cấp cao rồi. Cái thí nghiệm hủy diệt nhân tính trên con người kia, bao gồm cả kế hoạch gi3t chết người vợ Tào Khang* của mình, rồi tới tham ô, từng chuyện dơ bẩn, cái người trước mắt này đã không xứng được gọi là con người nữa rồi. (* Người vợ tào khang: dùng để chỉ tình nghĩa vợ chồng gắn bó từ thuở nghèo khó.) “Hạc Hiên.” Trên mặt Bạc Khôn treo lên một biểu cảm ân cần giả dối, “Cha biết lỗi rồi, cha tới để xin lỗi con.”