Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 148
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 148Vì tuột mất khu đất ở phía tây thành phố, nhà họ Triệu ở phía đông thành phố đã nhận về không ít sự sỉ nhục.Lúc này, cả đại viện rộng lớn trông rất u ám.Triệu Thiên Đạo ngồi trên ghế thái sư làm bằng gỗ táo trong chính điện.Vẻ mặt lão ta cực kỳ u ám.“Bố à, con thật sự không nuốt nổi cục tức này”.Triệu Vô Quân đập bàn, đứng phắt dậy.Sắc mặt của Triệu Vô Cực cũng rất khó coi.“Ai mà ngờ được là đến cuối cùng Thanh Long lại xuất hiện”.Triệu Thiên Đạo khẽ ấn tay xuống.“Con ạ, chuyện này nhà họ Triệu không còn cơ hội nào xoay chuyển tình thế nữa rồi”.“Nhưng bố ơi, bọn họ bắt con phải quỳ lạy người phụ nữ đó trước mặt biết bao người”.“Con hận lắm!”Vẻ mặt Triệu Vô Quân rất dữ tợn, trán nổi gân xanh.“Nhắc đến chuyện này, con cũng thấy lạ!”Sắc mặt Triệu Vô Cực có chút kỳ lạ.“Bố à, bố nói xem, liệu có phải Trần Thiên Hạo đứng sau chuyện này không?”Vẻ mặt Trần Thiên Đạo có chút khó đoán, lão ta thở dài một hơi.“Theo kinh nghiệm của bố thì thực lực của Trần Thiên Hạo ngang hàng, thậm chí còn có thể vượt mặt cả Thanh Long”.“Hự!”“Ý của bố là…”, hai anh em họ đồng thanh nói.“Một đứa con riêng thôi mà có trong tay thỏa thuận nhận em gái từ phía chiến thần Đông Hoang, nói thế nào cũng không thỏa đáng. Mà theo ý các con nói thì Trần Thiên Hạo cũng vừa từ Đông Hoang về chưa được bao lâu”.“Cho dù có đem hai chuyện này liên kết lại với nhau thì cũng hết sức hoang đường, nhưng chúng ta cũng không thể để đoán sai được”.Triệu Thiên Đạo lấy giấy bút ra, vội vàng viết một bức thư.“Các con hãy sai người mang bức thư này đến núi Ngũ Đài, mời sư phụ của bố đến đây”.“Ông ấy từng ở Đông Hoang, may mắn được gặp chiến thần một lần. Còn thật hay giả thì đến lúc đó mới rõ được”.Đêm khuya.Tại nhà máy bị bỏ hoang, có một bóng đen xuất hiện.Ngoài trời gió lộng.Ánh trăng mờ ảo tựa như màn sương mù ánh vàng, rọi vào không gian tối đen của nhà máy, le lói thành từng tia sáng yếu ớt.Mái tóc dài che khuất nửa má bay theo chiều gió, một con mắt đỏ rực lóe lên tia sáng đỏ kỳ lạ.“Kẻ Ác”.Một bóng đen xuất hiện.Từng bước chân vang lên mang theo cảm giác già nua, trong màn đêm có tiếng kim loại kêu leng keng.“Dạo này cậu đi đâu vậy?”Người đó châm một điếu thuốc, ngọn lửa đầu điếu thuốc đỏ tươi, lấp lánh trong bóng tối.“Nhiệm vụ thất bại nên tôi phải trốn một thời gian”.Kẻ Ác hững hờ đáp.“Cậu biết luật của chúng ta đấy”.Giọng điệu của bóng người kia có hơi mất kiên nhẫn.“Tôi muốn hoàn lương”.Kẻ Ác ngập ngừng, cắn răng nói.Người đó bất giác sững người rồi liên tục lắc đầu.“Không, cậu không làm được đâu”.“Không làm được ư?”Con mắt của Kẻ Ác lóe lên một luồng sáng dữ tợn.
Chương 148
Vì tuột mất khu đất ở phía tây thành phố, nhà họ Triệu ở phía đông thành phố đã nhận về không ít sự sỉ nhục.
Lúc này, cả đại viện rộng lớn trông rất u ám.
Triệu Thiên Đạo ngồi trên ghế thái sư làm bằng gỗ táo trong chính điện.
Vẻ mặt lão ta cực kỳ u ám.
“Bố à, con thật sự không nuốt nổi cục tức này”.
Triệu Vô Quân đập bàn, đứng phắt dậy.
Sắc mặt của Triệu Vô Cực cũng rất khó coi.
“Ai mà ngờ được là đến cuối cùng Thanh Long lại xuất hiện”.
Triệu Thiên Đạo khẽ ấn tay xuống.
“Con ạ, chuyện này nhà họ Triệu không còn cơ hội nào xoay chuyển tình thế nữa rồi”.
“Nhưng bố ơi, bọn họ bắt con phải quỳ lạy người phụ nữ đó trước mặt biết bao người”.
“Con hận lắm!”
Vẻ mặt Triệu Vô Quân rất dữ tợn, trán nổi gân xanh.
“Nhắc đến chuyện này, con cũng thấy lạ!”
Sắc mặt Triệu Vô Cực có chút kỳ lạ.
“Bố à, bố nói xem, liệu có phải Trần Thiên Hạo đứng sau chuyện này không?”
Vẻ mặt Trần Thiên Đạo có chút khó đoán, lão ta thở dài một hơi.
“Theo kinh nghiệm của bố thì thực lực của Trần Thiên Hạo ngang hàng, thậm chí còn có thể vượt mặt cả Thanh Long”.
“Hự!”
“Ý của bố là…”, hai anh em họ đồng thanh nói.
“Một đứa con riêng thôi mà có trong tay thỏa thuận nhận em gái từ phía chiến thần Đông Hoang, nói thế nào cũng không thỏa đáng. Mà theo ý các con nói thì Trần Thiên Hạo cũng vừa từ Đông Hoang về chưa được bao lâu”.
“Cho dù có đem hai chuyện này liên kết lại với nhau thì cũng hết sức hoang đường, nhưng chúng ta cũng không thể để đoán sai được”.
Triệu Thiên Đạo lấy giấy bút ra, vội vàng viết một bức thư.
“Các con hãy sai người mang bức thư này đến núi Ngũ Đài, mời sư phụ của bố đến đây”.
“Ông ấy từng ở Đông Hoang, may mắn được gặp chiến thần một lần. Còn thật hay giả thì đến lúc đó mới rõ được”.
Đêm khuya.
Tại nhà máy bị bỏ hoang, có một bóng đen xuất hiện.
Ngoài trời gió lộng.
Ánh trăng mờ ảo tựa như màn sương mù ánh vàng, rọi vào không gian tối đen của nhà máy, le lói thành từng tia sáng yếu ớt.
Mái tóc dài che khuất nửa má bay theo chiều gió, một con mắt đỏ rực lóe lên tia sáng đỏ kỳ lạ.
“Kẻ Ác”.
Một bóng đen xuất hiện.
Từng bước chân vang lên mang theo cảm giác già nua, trong màn đêm có tiếng kim loại kêu leng keng.
“Dạo này cậu đi đâu vậy?”
Người đó châm một điếu thuốc, ngọn lửa đầu điếu thuốc đỏ tươi, lấp lánh trong bóng tối.
“Nhiệm vụ thất bại nên tôi phải trốn một thời gian”.
Kẻ Ác hững hờ đáp.
“Cậu biết luật của chúng ta đấy”.
Giọng điệu của bóng người kia có hơi mất kiên nhẫn.
“Tôi muốn hoàn lương”.
Kẻ Ác ngập ngừng, cắn răng nói.
Người đó bất giác sững người rồi liên tục lắc đầu.
“Không, cậu không làm được đâu”.
“Không làm được ư?”
Con mắt của Kẻ Ác lóe lên một luồng sáng dữ tợn.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 148Vì tuột mất khu đất ở phía tây thành phố, nhà họ Triệu ở phía đông thành phố đã nhận về không ít sự sỉ nhục.Lúc này, cả đại viện rộng lớn trông rất u ám.Triệu Thiên Đạo ngồi trên ghế thái sư làm bằng gỗ táo trong chính điện.Vẻ mặt lão ta cực kỳ u ám.“Bố à, con thật sự không nuốt nổi cục tức này”.Triệu Vô Quân đập bàn, đứng phắt dậy.Sắc mặt của Triệu Vô Cực cũng rất khó coi.“Ai mà ngờ được là đến cuối cùng Thanh Long lại xuất hiện”.Triệu Thiên Đạo khẽ ấn tay xuống.“Con ạ, chuyện này nhà họ Triệu không còn cơ hội nào xoay chuyển tình thế nữa rồi”.“Nhưng bố ơi, bọn họ bắt con phải quỳ lạy người phụ nữ đó trước mặt biết bao người”.“Con hận lắm!”Vẻ mặt Triệu Vô Quân rất dữ tợn, trán nổi gân xanh.“Nhắc đến chuyện này, con cũng thấy lạ!”Sắc mặt Triệu Vô Cực có chút kỳ lạ.“Bố à, bố nói xem, liệu có phải Trần Thiên Hạo đứng sau chuyện này không?”Vẻ mặt Trần Thiên Đạo có chút khó đoán, lão ta thở dài một hơi.“Theo kinh nghiệm của bố thì thực lực của Trần Thiên Hạo ngang hàng, thậm chí còn có thể vượt mặt cả Thanh Long”.“Hự!”“Ý của bố là…”, hai anh em họ đồng thanh nói.“Một đứa con riêng thôi mà có trong tay thỏa thuận nhận em gái từ phía chiến thần Đông Hoang, nói thế nào cũng không thỏa đáng. Mà theo ý các con nói thì Trần Thiên Hạo cũng vừa từ Đông Hoang về chưa được bao lâu”.“Cho dù có đem hai chuyện này liên kết lại với nhau thì cũng hết sức hoang đường, nhưng chúng ta cũng không thể để đoán sai được”.Triệu Thiên Đạo lấy giấy bút ra, vội vàng viết một bức thư.“Các con hãy sai người mang bức thư này đến núi Ngũ Đài, mời sư phụ của bố đến đây”.“Ông ấy từng ở Đông Hoang, may mắn được gặp chiến thần một lần. Còn thật hay giả thì đến lúc đó mới rõ được”.Đêm khuya.Tại nhà máy bị bỏ hoang, có một bóng đen xuất hiện.Ngoài trời gió lộng.Ánh trăng mờ ảo tựa như màn sương mù ánh vàng, rọi vào không gian tối đen của nhà máy, le lói thành từng tia sáng yếu ớt.Mái tóc dài che khuất nửa má bay theo chiều gió, một con mắt đỏ rực lóe lên tia sáng đỏ kỳ lạ.“Kẻ Ác”.Một bóng đen xuất hiện.Từng bước chân vang lên mang theo cảm giác già nua, trong màn đêm có tiếng kim loại kêu leng keng.“Dạo này cậu đi đâu vậy?”Người đó châm một điếu thuốc, ngọn lửa đầu điếu thuốc đỏ tươi, lấp lánh trong bóng tối.“Nhiệm vụ thất bại nên tôi phải trốn một thời gian”.Kẻ Ác hững hờ đáp.“Cậu biết luật của chúng ta đấy”.Giọng điệu của bóng người kia có hơi mất kiên nhẫn.“Tôi muốn hoàn lương”.Kẻ Ác ngập ngừng, cắn răng nói.Người đó bất giác sững người rồi liên tục lắc đầu.“Không, cậu không làm được đâu”.“Không làm được ư?”Con mắt của Kẻ Ác lóe lên một luồng sáng dữ tợn.