Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 153
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 153Thấy người bên trong phòng nghỉ không thể quan sát được tình hình ở đây.Thế là gã ta bèn liếc mắt ra hiệu với mấy tên công nhân ở gần đó.“Nào các anh em, có muốn thương lượng chút không.Cô nàng này cứ bị chôn như vậy thì đáng tiếc lắm”.“Chúng ta lần lượt từng người một đi”.Những người khác đều lộ ra vẻ mặt dâm tà.“Thế còn chờ gì nữa, ông đây ở cái công trường thối nát này nhịn hơn nửa năm nay rồi”.Công nhân lái máy khoan thăm dò li3m mép một cái rồi nhảy vọt xuống.Lao tới điên cuồng sờ so4ng bộ ng.ực của Tiền Cẩm Lâm.Hàm răng gã ta đen sì.Gã ta thèm thuồng li3m láp khắp mặt cô ta.“Đừng, đừng mà!”Tiền Cẩm Lâm hoảng sợ hét toáng lên.Nhưng mà giờ đây cả người cô ta đều bị trói chặt không có sức để phán kháng.Cứ thế trơ mắt nhìn đám khốn nạn kia mặc sức sờ mó khắp mông khắp ngực cô ta.“Roẹt!”Một bàn tay to lớn xé rách bộ quân phục màu trắng của cô ta.Da thịt trắng nõn nà lộ ra bên ngoài.Đồng thời, dáng người yểu điệu như ẩn như hiện bên dưới lớp nội y.“Mẹ nó, mau lên”.Mấy kẻ khác cũng nổi lên dục v0ng, thi nhau xông tới.Ở dưới hầm mỏ, Chu Tước cố gắng dùng sức giãy dụa.Dưới bờ mi tràn trề máu tươi, ánh mắt của cô ấy lóe lên tia giận dữ.Cô ấy cố nén cơn đau ở khóe môi cắn phập vào tảng đá.“Phốc!”Viên đá như một viên đạn thẳng tắp đập vào mặt của một gã.Gã ta hét thảm một tiếng, đau đớn ôm mặt chạy ra thật xa.Những người còn lại giật mình thon thót.Đồng loạt nhìn về phía người đang đứng sừng sững giữa hố đất, chỉ thấy đối phương ngậm đá điên cuồng phun về phía họ.“Phốc phốc phốc!”Sức mạnh của viên đá quá lớn, khiến cả đám mặt mũi bầm dập.Bọn chúng phải chịu đau, tức thì nổi trận lôi đình.Tên lái máy khoan vội vàng leo lên bàn điều khiển.“Mẹ cha mày! Ông đây phải chơi chết mày”.Máy khoan được khởi động.Mũi khoan bắt đầu không ngừng xoay tròn với tốc độ kinh người.“Đừng mà!”Tiền Cẩm Lâm tuyệt vọng gào thét.“Bịch!”Bỗng có một tiếng động thật lớn vang lên.Một tảng đá khổng lồ bất chợt từ trên trời giáng xuống.Tựa như thiên thạch ngoài vũ trụ đập vỡ cửa kính của bàn điều khiển.Gã lái xe hoảng hốt.Chưa kịp quay người bỏ chạy đã bị cả tảng đá đè lên lồng ng.ực.Khiến ngực gã ta lõm hẳn xuống.Lập tức chết thảm!Cùng lúc đó.Mấy tên đàn em kịp thời chạy ra ngoài.Ai nấy đều sầm mặt lại.
Chương 153
Thấy người bên trong phòng nghỉ không thể quan sát được tình hình ở đây.
Thế là gã ta bèn liếc mắt ra hiệu với mấy tên công nhân ở gần đó.
“Nào các anh em, có muốn thương lượng chút không.
Cô nàng này cứ bị chôn như vậy thì đáng tiếc lắm”.
“Chúng ta lần lượt từng người một đi”.
Những người khác đều lộ ra vẻ mặt dâm tà.
“Thế còn chờ gì nữa, ông đây ở cái công trường thối nát này nhịn hơn nửa năm nay rồi”.
Công nhân lái máy khoan thăm dò li3m mép một cái rồi nhảy vọt xuống.
Lao tới điên cuồng sờ so4ng bộ ng.ực của Tiền Cẩm Lâm.
Hàm răng gã ta đen sì.
Gã ta thèm thuồng li3m láp khắp mặt cô ta.
“Đừng, đừng mà!”
Tiền Cẩm Lâm hoảng sợ hét toáng lên.
Nhưng mà giờ đây cả người cô ta đều bị trói chặt không có sức để phán kháng.
Cứ thế trơ mắt nhìn đám khốn nạn kia mặc sức sờ mó khắp mông khắp ngực cô ta.
“Roẹt!”
Một bàn tay to lớn xé rách bộ quân phục màu trắng của cô ta.
Da thịt trắng nõn nà lộ ra bên ngoài.
Đồng thời, dáng người yểu điệu như ẩn như hiện bên dưới lớp nội y.
“Mẹ nó, mau lên”.
Mấy kẻ khác cũng nổi lên dục v0ng, thi nhau xông tới.
Ở dưới hầm mỏ, Chu Tước cố gắng dùng sức giãy dụa.
Dưới bờ mi tràn trề máu tươi, ánh mắt của cô ấy lóe lên tia giận dữ.
Cô ấy cố nén cơn đau ở khóe môi cắn phập vào tảng đá.
“Phốc!”
Viên đá như một viên đạn thẳng tắp đập vào mặt của một gã.
Gã ta hét thảm một tiếng, đau đớn ôm mặt chạy ra thật xa.
Những người còn lại giật mình thon thót.
Đồng loạt nhìn về phía người đang đứng sừng sững giữa hố đất, chỉ thấy đối phương ngậm đá điên cuồng phun về phía họ.
“Phốc phốc phốc!”
Sức mạnh của viên đá quá lớn, khiến cả đám mặt mũi bầm dập.
Bọn chúng phải chịu đau, tức thì nổi trận lôi đình.
Tên lái máy khoan vội vàng leo lên bàn điều khiển.
“Mẹ cha mày! Ông đây phải chơi chết mày”.
Máy khoan được khởi động.
Mũi khoan bắt đầu không ngừng xoay tròn với tốc độ kinh người.
“Đừng mà!”
Tiền Cẩm Lâm tuyệt vọng gào thét.
“Bịch!”
Bỗng có một tiếng động thật lớn vang lên.
Một tảng đá khổng lồ bất chợt từ trên trời giáng xuống.
Tựa như thiên thạch ngoài vũ trụ đập vỡ cửa kính của bàn điều khiển.
Gã lái xe hoảng hốt.
Chưa kịp quay người bỏ chạy đã bị cả tảng đá đè lên lồng ng.ực.
Khiến ngực gã ta lõm hẳn xuống.
Lập tức chết thảm!
Cùng lúc đó.
Mấy tên đàn em kịp thời chạy ra ngoài.
Ai nấy đều sầm mặt lại.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 153Thấy người bên trong phòng nghỉ không thể quan sát được tình hình ở đây.Thế là gã ta bèn liếc mắt ra hiệu với mấy tên công nhân ở gần đó.“Nào các anh em, có muốn thương lượng chút không.Cô nàng này cứ bị chôn như vậy thì đáng tiếc lắm”.“Chúng ta lần lượt từng người một đi”.Những người khác đều lộ ra vẻ mặt dâm tà.“Thế còn chờ gì nữa, ông đây ở cái công trường thối nát này nhịn hơn nửa năm nay rồi”.Công nhân lái máy khoan thăm dò li3m mép một cái rồi nhảy vọt xuống.Lao tới điên cuồng sờ so4ng bộ ng.ực của Tiền Cẩm Lâm.Hàm răng gã ta đen sì.Gã ta thèm thuồng li3m láp khắp mặt cô ta.“Đừng, đừng mà!”Tiền Cẩm Lâm hoảng sợ hét toáng lên.Nhưng mà giờ đây cả người cô ta đều bị trói chặt không có sức để phán kháng.Cứ thế trơ mắt nhìn đám khốn nạn kia mặc sức sờ mó khắp mông khắp ngực cô ta.“Roẹt!”Một bàn tay to lớn xé rách bộ quân phục màu trắng của cô ta.Da thịt trắng nõn nà lộ ra bên ngoài.Đồng thời, dáng người yểu điệu như ẩn như hiện bên dưới lớp nội y.“Mẹ nó, mau lên”.Mấy kẻ khác cũng nổi lên dục v0ng, thi nhau xông tới.Ở dưới hầm mỏ, Chu Tước cố gắng dùng sức giãy dụa.Dưới bờ mi tràn trề máu tươi, ánh mắt của cô ấy lóe lên tia giận dữ.Cô ấy cố nén cơn đau ở khóe môi cắn phập vào tảng đá.“Phốc!”Viên đá như một viên đạn thẳng tắp đập vào mặt của một gã.Gã ta hét thảm một tiếng, đau đớn ôm mặt chạy ra thật xa.Những người còn lại giật mình thon thót.Đồng loạt nhìn về phía người đang đứng sừng sững giữa hố đất, chỉ thấy đối phương ngậm đá điên cuồng phun về phía họ.“Phốc phốc phốc!”Sức mạnh của viên đá quá lớn, khiến cả đám mặt mũi bầm dập.Bọn chúng phải chịu đau, tức thì nổi trận lôi đình.Tên lái máy khoan vội vàng leo lên bàn điều khiển.“Mẹ cha mày! Ông đây phải chơi chết mày”.Máy khoan được khởi động.Mũi khoan bắt đầu không ngừng xoay tròn với tốc độ kinh người.“Đừng mà!”Tiền Cẩm Lâm tuyệt vọng gào thét.“Bịch!”Bỗng có một tiếng động thật lớn vang lên.Một tảng đá khổng lồ bất chợt từ trên trời giáng xuống.Tựa như thiên thạch ngoài vũ trụ đập vỡ cửa kính của bàn điều khiển.Gã lái xe hoảng hốt.Chưa kịp quay người bỏ chạy đã bị cả tảng đá đè lên lồng ng.ực.Khiến ngực gã ta lõm hẳn xuống.Lập tức chết thảm!Cùng lúc đó.Mấy tên đàn em kịp thời chạy ra ngoài.Ai nấy đều sầm mặt lại.