Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 157
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 157Hai chân Thanh Long chôn sâu trong lòng đất.Mặt đất vỡ vụn!Hai nắm đấm bá đạo chống chọi mấy chục tên sát thủ áo đen thay nhau xông tới tấn công.“Uỳnh uỳnh uỳnh!”Gần như là đánh bại dễ như trở bàn tay.Mấy chục tên sát thủ áo đen bị đánh nát vũ khí, lồng ng.ực vỡ tan tành!“Sức mạnh thật khủng khiếp!”Triệu Lộ Bình bàng hoàng chứng kiến khả năng chiến đấu không ai bì nổi của Thanh Long.Bước chân trở nên do dự.Hắn ta nhìn thoáng qua chàng trai mặc áo đen đang đứng cạnh mình.Không kìm được lên tiếng thúc giục.“Cậu mau lên đi!”“Gã kia vừa mới chém giết mấy chục đồng bọn của cậu, bây giờ chắc đang bị mất sức!”Kẻ Ác quay sang ném cho hắn ta một ánh nhìn.Bất chợt rút ra một con dao ngắn từ ống quần.“Roẹt!”Lưỡi dao sắc bén lóe lên.Triệu Lộ Bình chỉ cảm thấy cổ họng nóng bừng, một dòng chất lỏng nóng hổi tuôn ra như suối.Hắn ta trợn trừng mắt há hốc mồm nhìn đối phương.Ngơ ngác sờ lên cổ mình.Cả bàn tay lập tức bị máu tươi nhuốm đỏ.Nhát chém kia của Kẻ Ác chỉ cắt đứt mạch máu ngoài da của hắn ta chứ không làm tổn thương tới động mạch chủ.Cho dù như vậy, máu vẫn không ngừng chảy ra.Hắn ta dùng sức ép chặt cổ lại.Sơ hãi hét lên.“Mày, mày không phải Lão Quỷ!”Kẻ Ác khẽ nhếch môi.“Tao là Lão Quỷ!”“Nhưng tao trung thành với Trần Thiên Hạo!”Dứt lời, hắn nhẹ nhàng nhảy lên.Lưỡi dao trong tay hắn xoay tròn cắt một đường xung quanh Triệu Lộ Bình.Toàn bộ gân tay gân chân của Triệu Lộ Bình đều đã bị cắt đứt.Cả người hắn ta mềm nhũn, ngồi phịch dưới đất.Thanh Long tiến tới, quấn xích sắt quanh cổ hắn ta, lôi tới trước mặt Trần Thiên Hạo như lôi một con chó đang giãy chết.Anh hờ hững liếc mắt nhìn hắn ta.Rồi cúi đầu túm tóc hắn ta nhấc bổng lên.“Mày không nên làm vậy với cô ấy!”Anh trừng mắt nhìn chằm chằm, ánh mắt ấy không có một chút hơi ấm nào.Khiến cho Triệu Lộ Bình kinh hoảng tột cùng.Hắn ta điên cuồng nuốt nước bọt, lắp bắp nói.“Tôi xin anh tha cho tôi lần này đi.Anh muốn tôi làm gì cũng được”.Trần Thiên Hạo ngó lơ lời van nài của hắn ta.Mà chỉ dùng sức bóp chặt cánh tay của hắn ta.Năm ngón tay bấu thật mạnh!“Răng rắc!”Cánh tay của Triệu Lộ Bình tức thì gãy nát.Hắn ta đau đớn kêu gào thảm thiết.Sau đó, anh lại chuyển sang cánh tay còn lại của hắn ta.
Chương 157
Hai chân Thanh Long chôn sâu trong lòng đất.
Mặt đất vỡ vụn!
Hai nắm đấm bá đạo chống chọi mấy chục tên sát thủ áo đen thay nhau xông tới tấn công.
“Uỳnh uỳnh uỳnh!”
Gần như là đánh bại dễ như trở bàn tay.
Mấy chục tên sát thủ áo đen bị đánh nát vũ khí, lồng ng.ực vỡ tan tành!
“Sức mạnh thật khủng khiếp!”
Triệu Lộ Bình bàng hoàng chứng kiến khả năng chiến đấu không ai bì nổi của Thanh Long.
Bước chân trở nên do dự.
Hắn ta nhìn thoáng qua chàng trai mặc áo đen đang đứng cạnh mình.
Không kìm được lên tiếng thúc giục.
“Cậu mau lên đi!”
“Gã kia vừa mới chém giết mấy chục đồng bọn của cậu, bây giờ chắc đang bị mất sức!”
Kẻ Ác quay sang ném cho hắn ta một ánh nhìn.
Bất chợt rút ra một con dao ngắn từ ống quần.
“Roẹt!”
Lưỡi dao sắc bén lóe lên.
Triệu Lộ Bình chỉ cảm thấy cổ họng nóng bừng, một dòng chất lỏng nóng hổi tuôn ra như suối.
Hắn ta trợn trừng mắt há hốc mồm nhìn đối phương.
Ngơ ngác sờ lên cổ mình.
Cả bàn tay lập tức bị máu tươi nhuốm đỏ.
Nhát chém kia của Kẻ Ác chỉ cắt đứt mạch máu ngoài da của hắn ta chứ không làm tổn thương tới động mạch chủ.
Cho dù như vậy, máu vẫn không ngừng chảy ra.
Hắn ta dùng sức ép chặt cổ lại.
Sơ hãi hét lên.
“Mày, mày không phải Lão Quỷ!”
Kẻ Ác khẽ nhếch môi.
“Tao là Lão Quỷ!”
“Nhưng tao trung thành với Trần Thiên Hạo!”
Dứt lời, hắn nhẹ nhàng nhảy lên.
Lưỡi dao trong tay hắn xoay tròn cắt một đường xung quanh Triệu Lộ Bình.
Toàn bộ gân tay gân chân của Triệu Lộ Bình đều đã bị cắt đứt.
Cả người hắn ta mềm nhũn, ngồi phịch dưới đất.
Thanh Long tiến tới, quấn xích sắt quanh cổ hắn ta, lôi tới trước mặt Trần Thiên Hạo như lôi một con chó đang giãy chết.
Anh hờ hững liếc mắt nhìn hắn ta.
Rồi cúi đầu túm tóc hắn ta nhấc bổng lên.
“Mày không nên làm vậy với cô ấy!”
Anh trừng mắt nhìn chằm chằm, ánh mắt ấy không có một chút hơi ấm nào.
Khiến cho Triệu Lộ Bình kinh hoảng tột cùng.
Hắn ta điên cuồng nuốt nước bọt, lắp bắp nói.
“Tôi xin anh tha cho tôi lần này đi.
Anh muốn tôi làm gì cũng được”.
Trần Thiên Hạo ngó lơ lời van nài của hắn ta.
Mà chỉ dùng sức bóp chặt cánh tay của hắn ta.
Năm ngón tay bấu thật mạnh!
“Răng rắc!”
Cánh tay của Triệu Lộ Bình tức thì gãy nát.
Hắn ta đau đớn kêu gào thảm thiết.
Sau đó, anh lại chuyển sang cánh tay còn lại của hắn ta.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 157Hai chân Thanh Long chôn sâu trong lòng đất.Mặt đất vỡ vụn!Hai nắm đấm bá đạo chống chọi mấy chục tên sát thủ áo đen thay nhau xông tới tấn công.“Uỳnh uỳnh uỳnh!”Gần như là đánh bại dễ như trở bàn tay.Mấy chục tên sát thủ áo đen bị đánh nát vũ khí, lồng ng.ực vỡ tan tành!“Sức mạnh thật khủng khiếp!”Triệu Lộ Bình bàng hoàng chứng kiến khả năng chiến đấu không ai bì nổi của Thanh Long.Bước chân trở nên do dự.Hắn ta nhìn thoáng qua chàng trai mặc áo đen đang đứng cạnh mình.Không kìm được lên tiếng thúc giục.“Cậu mau lên đi!”“Gã kia vừa mới chém giết mấy chục đồng bọn của cậu, bây giờ chắc đang bị mất sức!”Kẻ Ác quay sang ném cho hắn ta một ánh nhìn.Bất chợt rút ra một con dao ngắn từ ống quần.“Roẹt!”Lưỡi dao sắc bén lóe lên.Triệu Lộ Bình chỉ cảm thấy cổ họng nóng bừng, một dòng chất lỏng nóng hổi tuôn ra như suối.Hắn ta trợn trừng mắt há hốc mồm nhìn đối phương.Ngơ ngác sờ lên cổ mình.Cả bàn tay lập tức bị máu tươi nhuốm đỏ.Nhát chém kia của Kẻ Ác chỉ cắt đứt mạch máu ngoài da của hắn ta chứ không làm tổn thương tới động mạch chủ.Cho dù như vậy, máu vẫn không ngừng chảy ra.Hắn ta dùng sức ép chặt cổ lại.Sơ hãi hét lên.“Mày, mày không phải Lão Quỷ!”Kẻ Ác khẽ nhếch môi.“Tao là Lão Quỷ!”“Nhưng tao trung thành với Trần Thiên Hạo!”Dứt lời, hắn nhẹ nhàng nhảy lên.Lưỡi dao trong tay hắn xoay tròn cắt một đường xung quanh Triệu Lộ Bình.Toàn bộ gân tay gân chân của Triệu Lộ Bình đều đã bị cắt đứt.Cả người hắn ta mềm nhũn, ngồi phịch dưới đất.Thanh Long tiến tới, quấn xích sắt quanh cổ hắn ta, lôi tới trước mặt Trần Thiên Hạo như lôi một con chó đang giãy chết.Anh hờ hững liếc mắt nhìn hắn ta.Rồi cúi đầu túm tóc hắn ta nhấc bổng lên.“Mày không nên làm vậy với cô ấy!”Anh trừng mắt nhìn chằm chằm, ánh mắt ấy không có một chút hơi ấm nào.Khiến cho Triệu Lộ Bình kinh hoảng tột cùng.Hắn ta điên cuồng nuốt nước bọt, lắp bắp nói.“Tôi xin anh tha cho tôi lần này đi.Anh muốn tôi làm gì cũng được”.Trần Thiên Hạo ngó lơ lời van nài của hắn ta.Mà chỉ dùng sức bóp chặt cánh tay của hắn ta.Năm ngón tay bấu thật mạnh!“Răng rắc!”Cánh tay của Triệu Lộ Bình tức thì gãy nát.Hắn ta đau đớn kêu gào thảm thiết.Sau đó, anh lại chuyển sang cánh tay còn lại của hắn ta.