Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 186

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 186Những người theo nghề y học cổ truyền trên toàn thế giới đều muốn tìm Tiết Thiên Linh để nghiên cứu và thảo luận. Nói một câu không khách sáo thì Vương Uyên Bác tuy rất có tiếng trong giới y học, nhưng trong ngành y học cổ truyền thì ông ta chẳng là gì cả.Vương Uyên Bác khẽ gật đầu.Nhưng rồi ông ta lại cảm thấy không thoả đáng lắm.Ấy là vì ông ta vội vã đến đây, chưa hỏi bất kỳ điều gì thì đã tin ngay đối phương là Tiết Thiên Linh rồi, hình như hơi thiếu trách nhiệm.Ông ta chau mày lại, rồi đứng dậy.“Thần y Tiết à, không phải là tôi không tin anh, nhưng anh nên lấy ra thứ gì đó để chứng minh thân phận chứ nhỉ?”Vương Uyên Bác ngập ngừng nói.“Ha ha ha ha, ừm, anh nói rất đúng”.Tiết Thiên Linh gật đầu.Đoạn, ông nhìn về phía Trần Thiên Hạo như đang trưng cầu ý kiến.Trần Thiên Hạo cũng không rõ những chuyện này, bèn gật đầu ra hiệu cho ông quyết định.Tiết Thiên Linh lập tức hiểu ý anh.Ông bèn đưa mắt quan sát Vương Uyên Bác, rồi bỗng nhiên vươn tay bấm mạch cho đối phương.“Bác sĩ Vương, tôi không biết anh có kiểm tra sức khoẻ định kỳ hay không, nhưng tôi muốn gửi một câu đến anh”.“Có lẽ gan của anh đang gặp vấn đề, nên dành thời gian đi kiểm tra. Bây giờ, vẫn chưa quá muộn”.Chỉ một câu này thôi, Vương Uyên Bác nghe như sét đánh ngang tai.Mấy hôm nay, đúng là ông ta cảm thấy rất mệt, còn nghĩ là do tuổi tác đã cao, lao lực do làm việc ở bệnh viện quá nhiều.Vừa nghe Tiết Thiên Linh nói vậy, Vương Uyên Bác nghĩ ngay đến chuyện này, thế là gật đầu.Đoạn, ông ta nói với bác sĩ trực ban.“Tiểu Lưu à, lập tức để vị tiền bối này vào thăm khám bệnh nhân ở giường số hai mươi tám”.Bác sĩ trực ban lộ vẻ khó xử.“Bác sĩ Vương à, có cần nộp đơn xin phép viện trưởng không ạ?”“Xin phép gì cơ?”Vương Uyên Bác lạnh giọng.“Hành động của vị bác sĩ này sẽ đại diện cho hành động của tôi. Nếu có sai sót gì, một mình tôi sẽ chịu trách nhiệm”.Dứt lời, ông ta lập tức tỏ vẻ cung kính với Tiết Thiên Linh.“Xin anh cứ yên tâm vào trong, thần y Tiết”.Tiết Thiên Linh bước vào phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng Trần Thiên Hạo và Tiền Cẩm Lâm không vào cùng.Dù sao thì đây không phải là nơi mà ai cũng được phép ra vào.Bọn họ đều hiểu cả.Mười phút sau.Tiết Thiên Linh bước ra với vẻ mặt khá nghiêm trọng.“Thần y Tiết à, tình hình thế nào rồi ạ?”Tiền Cẩm Lâm lo lắng hỏi.Tiết Thiên Linh hơi trầm ngâm, đoạn đáp lời.“Bệnh tình của đứa trẻ không lạc quan lắm, may mà tôi đến kịp. Tôi đã dùng liệu pháp phong bế huyệt vị để ngăn chặn khả năng trao đổi chất của cơ thể thằng bé. Điều này có thể xoa dịu các cơ quan, đặc biệt là giảm tỷ lệ chết não, nhưng không thể kéo dài quá lâu”.Nghe xong, Tiền Cẩm Lâm đã rưng rưng nước mắt.Vương Uyên Bác vừa nghe đến kỹ thuật phong bế huyệt vị kia, lập tức hào hứng hẳn, còn kinh ngạc thốt lên.“Y học cổ quả là tinh thâm, còn có cả liệu pháp phong bế huyệt vị”.Trần Thiên Hạo nhìn Tiền Cẩm Lâm đang lau nước mắt, đoạn cất tiếng hỏi.“Chẳng lẽ không còn cách nào khác nữa sao?”“Có cách, nhưng hơi khó ạ”.“Nói đi”, Trần Thiên Hạo thẳng thừng bảo.

Chương 186

Những người theo nghề y học cổ truyền trên toàn thế giới đều muốn tìm Tiết Thiên Linh để nghiên cứu và thảo luận. Nói một câu không khách sáo thì Vương Uyên Bác tuy rất có tiếng trong giới y học, nhưng trong ngành y học cổ truyền thì ông ta chẳng là gì cả.

Vương Uyên Bác khẽ gật đầu.

Nhưng rồi ông ta lại cảm thấy không thoả đáng lắm.

Ấy là vì ông ta vội vã đến đây, chưa hỏi bất kỳ điều gì thì đã tin ngay đối phương là Tiết Thiên Linh rồi, hình như hơi thiếu trách nhiệm.

Ông ta chau mày lại, rồi đứng dậy.

“Thần y Tiết à, không phải là tôi không tin anh, nhưng anh nên lấy ra thứ gì đó để chứng minh thân phận chứ nhỉ?”

Vương Uyên Bác ngập ngừng nói.

“Ha ha ha ha, ừm, anh nói rất đúng”.

Tiết Thiên Linh gật đầu.

Đoạn, ông nhìn về phía Trần Thiên Hạo như đang trưng cầu ý kiến.

Trần Thiên Hạo cũng không rõ những chuyện này, bèn gật đầu ra hiệu cho ông quyết định.

Tiết Thiên Linh lập tức hiểu ý anh.

Ông bèn đưa mắt quan sát Vương Uyên Bác, rồi bỗng nhiên vươn tay bấm mạch cho đối phương.

“Bác sĩ Vương, tôi không biết anh có kiểm tra sức khoẻ định kỳ hay không, nhưng tôi muốn gửi một câu đến anh”.

“Có lẽ gan của anh đang gặp vấn đề, nên dành thời gian đi kiểm tra. Bây giờ, vẫn chưa quá muộn”.

Chỉ một câu này thôi, Vương Uyên Bác nghe như sét đánh ngang tai.

Mấy hôm nay, đúng là ông ta cảm thấy rất mệt, còn nghĩ là do tuổi tác đã cao, lao lực do làm việc ở bệnh viện quá nhiều.

Vừa nghe Tiết Thiên Linh nói vậy, Vương Uyên Bác nghĩ ngay đến chuyện này, thế là gật đầu.

Đoạn, ông ta nói với bác sĩ trực ban.

“Tiểu Lưu à, lập tức để vị tiền bối này vào thăm khám bệnh nhân ở giường số hai mươi tám”.

Bác sĩ trực ban lộ vẻ khó xử.

“Bác sĩ Vương à, có cần nộp đơn xin phép viện trưởng không ạ?”

“Xin phép gì cơ?”

Vương Uyên Bác lạnh giọng.

“Hành động của vị bác sĩ này sẽ đại diện cho hành động của tôi. Nếu có sai sót gì, một mình tôi sẽ chịu trách nhiệm”.

Dứt lời, ông ta lập tức tỏ vẻ cung kính với Tiết Thiên Linh.

“Xin anh cứ yên tâm vào trong, thần y Tiết”.

Tiết Thiên Linh bước vào phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng Trần Thiên Hạo và Tiền Cẩm Lâm không vào cùng.

Dù sao thì đây không phải là nơi mà ai cũng được phép ra vào.

Bọn họ đều hiểu cả.

Mười phút sau.

Tiết Thiên Linh bước ra với vẻ mặt khá nghiêm trọng.

“Thần y Tiết à, tình hình thế nào rồi ạ?”

Tiền Cẩm Lâm lo lắng hỏi.

Tiết Thiên Linh hơi trầm ngâm, đoạn đáp lời.

“Bệnh tình của đứa trẻ không lạc quan lắm, may mà tôi đến kịp. Tôi đã dùng liệu pháp phong bế huyệt vị để ngăn chặn khả năng trao đổi chất của cơ thể thằng bé. Điều này có thể xoa dịu các cơ quan, đặc biệt là giảm tỷ lệ chết não, nhưng không thể kéo dài quá lâu”.

Nghe xong, Tiền Cẩm Lâm đã rưng rưng nước mắt.

Vương Uyên Bác vừa nghe đến kỹ thuật phong bế huyệt vị kia, lập tức hào hứng hẳn, còn kinh ngạc thốt lên.

“Y học cổ quả là tinh thâm, còn có cả liệu pháp phong bế huyệt vị”.

Trần Thiên Hạo nhìn Tiền Cẩm Lâm đang lau nước mắt, đoạn cất tiếng hỏi.

“Chẳng lẽ không còn cách nào khác nữa sao?”

“Có cách, nhưng hơi khó ạ”.

“Nói đi”, Trần Thiên Hạo thẳng thừng bảo.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 186Những người theo nghề y học cổ truyền trên toàn thế giới đều muốn tìm Tiết Thiên Linh để nghiên cứu và thảo luận. Nói một câu không khách sáo thì Vương Uyên Bác tuy rất có tiếng trong giới y học, nhưng trong ngành y học cổ truyền thì ông ta chẳng là gì cả.Vương Uyên Bác khẽ gật đầu.Nhưng rồi ông ta lại cảm thấy không thoả đáng lắm.Ấy là vì ông ta vội vã đến đây, chưa hỏi bất kỳ điều gì thì đã tin ngay đối phương là Tiết Thiên Linh rồi, hình như hơi thiếu trách nhiệm.Ông ta chau mày lại, rồi đứng dậy.“Thần y Tiết à, không phải là tôi không tin anh, nhưng anh nên lấy ra thứ gì đó để chứng minh thân phận chứ nhỉ?”Vương Uyên Bác ngập ngừng nói.“Ha ha ha ha, ừm, anh nói rất đúng”.Tiết Thiên Linh gật đầu.Đoạn, ông nhìn về phía Trần Thiên Hạo như đang trưng cầu ý kiến.Trần Thiên Hạo cũng không rõ những chuyện này, bèn gật đầu ra hiệu cho ông quyết định.Tiết Thiên Linh lập tức hiểu ý anh.Ông bèn đưa mắt quan sát Vương Uyên Bác, rồi bỗng nhiên vươn tay bấm mạch cho đối phương.“Bác sĩ Vương, tôi không biết anh có kiểm tra sức khoẻ định kỳ hay không, nhưng tôi muốn gửi một câu đến anh”.“Có lẽ gan của anh đang gặp vấn đề, nên dành thời gian đi kiểm tra. Bây giờ, vẫn chưa quá muộn”.Chỉ một câu này thôi, Vương Uyên Bác nghe như sét đánh ngang tai.Mấy hôm nay, đúng là ông ta cảm thấy rất mệt, còn nghĩ là do tuổi tác đã cao, lao lực do làm việc ở bệnh viện quá nhiều.Vừa nghe Tiết Thiên Linh nói vậy, Vương Uyên Bác nghĩ ngay đến chuyện này, thế là gật đầu.Đoạn, ông ta nói với bác sĩ trực ban.“Tiểu Lưu à, lập tức để vị tiền bối này vào thăm khám bệnh nhân ở giường số hai mươi tám”.Bác sĩ trực ban lộ vẻ khó xử.“Bác sĩ Vương à, có cần nộp đơn xin phép viện trưởng không ạ?”“Xin phép gì cơ?”Vương Uyên Bác lạnh giọng.“Hành động của vị bác sĩ này sẽ đại diện cho hành động của tôi. Nếu có sai sót gì, một mình tôi sẽ chịu trách nhiệm”.Dứt lời, ông ta lập tức tỏ vẻ cung kính với Tiết Thiên Linh.“Xin anh cứ yên tâm vào trong, thần y Tiết”.Tiết Thiên Linh bước vào phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng Trần Thiên Hạo và Tiền Cẩm Lâm không vào cùng.Dù sao thì đây không phải là nơi mà ai cũng được phép ra vào.Bọn họ đều hiểu cả.Mười phút sau.Tiết Thiên Linh bước ra với vẻ mặt khá nghiêm trọng.“Thần y Tiết à, tình hình thế nào rồi ạ?”Tiền Cẩm Lâm lo lắng hỏi.Tiết Thiên Linh hơi trầm ngâm, đoạn đáp lời.“Bệnh tình của đứa trẻ không lạc quan lắm, may mà tôi đến kịp. Tôi đã dùng liệu pháp phong bế huyệt vị để ngăn chặn khả năng trao đổi chất của cơ thể thằng bé. Điều này có thể xoa dịu các cơ quan, đặc biệt là giảm tỷ lệ chết não, nhưng không thể kéo dài quá lâu”.Nghe xong, Tiền Cẩm Lâm đã rưng rưng nước mắt.Vương Uyên Bác vừa nghe đến kỹ thuật phong bế huyệt vị kia, lập tức hào hứng hẳn, còn kinh ngạc thốt lên.“Y học cổ quả là tinh thâm, còn có cả liệu pháp phong bế huyệt vị”.Trần Thiên Hạo nhìn Tiền Cẩm Lâm đang lau nước mắt, đoạn cất tiếng hỏi.“Chẳng lẽ không còn cách nào khác nữa sao?”“Có cách, nhưng hơi khó ạ”.“Nói đi”, Trần Thiên Hạo thẳng thừng bảo.

Chương 186