Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 194

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 194Đầu anh vang lên tiếng ong ong đinh tai nhức óc.Còn Tiền Cẩm Lâm lại an toàn nằm trong vòng tay anh, không hề bị thương một chút nào.Cô ta quay người lại, trông thấy anh nhíu mày, sau đầu chảy máu.Hoảng loạn lắp bắp kêu lên.“Trần Thiên Hạo, Thiên Hạo!”Anh giật mình choàng tỉnh, cảm thấy đầu mình như có mấy chục người đang gõ trống.Hai tai ù đi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.Chỉ lờ mờ thấy một dáng người mơ hồ trước mắt mình.“Thiên Hạo, anh tỉnh lại đi”.Tiền Cẩm Lâm sợ hãi vỗ nhẹ vài cái lên mặt anh.Sau đó lại đổ nước lên mặt anh.Thế nhưng mấy ngày liền đi đường mệt mỏi, cộng thêm vết thương chấn động não này khiến tinh thần anh rã rời.Cho dù đã cố gắng hết sức giữ tỉnh táo nhưng tầm mắt ngày càng mờ đi.Dần dần.Anh đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.Đợi đến khi anh tỉnh lại cũng không biết đã qua bao lâu.Chỉ thấy bản thân đang bị bọc chặt quần áo quanh người không một kẽ ở, giống như gói bánh chưng.Không thấy bóng dáng của Tiền Cẩm Lâm đâu cả.Đầu óc mê man dần lấy lại tinh thần, Trần Thiên Hạo sờ lên đầu mình mới phát hiện trên đầu được quấn một lớp băng vải.Anh tìm kiếm xung quanh một lượt, vẫn chẳng thấy Tiền Cẩm Lâm.Anh bèn lớn tiếng kêu lên, nhưng cũng không có ai đáp lại.Trong lòng bất chợt dâng lên một cảm giác bất an.Không lẽ Tiền Cẩm Lâm tự trèo lên núi một mình?Nghĩ vậy, anh lại nhìn quần áo trên người, toàn bộ đều là đồ của cô ta. Anh lo cô ta mặc ít đồ sẽ bị chết cóng.Trên núi không chỉ nguy hiểm.Mà nhiệt độ còn cực thấp, chưa chắc cô ta đã chịu được.Càng nghĩ, anh càng thấy hoảng sợ.Cô gái ngốc nghếch này.Trần Thiên Hạo cuống quýt gấp lại toàn bộ quần áo đang đắp trên mình vào túi du lịch mang theo, tức tốc leo lên núi.Rất hiếm người dám đi vào sườn núi phía Bắc Đông Sơn.Hơn nữa cho dù bây giờ đang vào mùa hè, mặc dù thời tiết đã bắt đầu nóng lên nhưng bởi nơi đây nằm rất cao so với mặt biển nên càng lên cao nhiệt độ càng thấp.Lại còn một lượng băng tuyết tồn đọng từ mùa đông chưa kịp tan đi.Độ lạnh giá ở đây vô cùng khủng khiếp.Cộng thêm ở đây toàn là các loài cây có gai, dưới gốc cây là sình lầy do lá rụng phân hủy tạo nên.Quá trình leo núi cực kỳ gian nan.May mà Trần Thiên Hạo đã rèn luyện xương cốt trong người cứng rắn như sắt thép.Năm ngón tay của anh như mũi khoan thép, khảm vào hòn đá.Tốc độ rất nhanh.Chừng nửa ngày sau.Anh nhìn thấy loáng thoáng một bóng dáng màu hồng ở phía trước.Đó là quần áo của Tiền Cẩm Lâm. Giờ đây cô ta đang rúc vào khe hở giữa tảng đá hơi lõm xuống.Cả người run lẩy bẩy.Anh bỗng thấy lòng mình nhói đau.Cô gái ngốc này.Anh dùng cả tay chân linh hoạt leo lên như một con khỉ, nhanh chóng trèo lên một bãi đất nhỏ bằng phẳng ở gần chỗ cô ta.Trên mặt Tiền Cẩm Lâm dính đầy tuyết trắng, đôi lông mi dài hơi run run, bờ môi tím tái.

Chương 194

Đầu anh vang lên tiếng ong ong đinh tai nhức óc.

Còn Tiền Cẩm Lâm lại an toàn nằm trong vòng tay anh, không hề bị thương một chút nào.

Cô ta quay người lại, trông thấy anh nhíu mày, sau đầu chảy máu.

Hoảng loạn lắp bắp kêu lên.

“Trần Thiên Hạo, Thiên Hạo!”

Anh giật mình choàng tỉnh, cảm thấy đầu mình như có mấy chục người đang gõ trống.

Hai tai ù đi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Chỉ lờ mờ thấy một dáng người mơ hồ trước mắt mình.

“Thiên Hạo, anh tỉnh lại đi”.

Tiền Cẩm Lâm sợ hãi vỗ nhẹ vài cái lên mặt anh.

Sau đó lại đổ nước lên mặt anh.

Thế nhưng mấy ngày liền đi đường mệt mỏi, cộng thêm vết thương chấn động não này khiến tinh thần anh rã rời.

Cho dù đã cố gắng hết sức giữ tỉnh táo nhưng tầm mắt ngày càng mờ đi.

Dần dần.

Anh đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Đợi đến khi anh tỉnh lại cũng không biết đã qua bao lâu.

Chỉ thấy bản thân đang bị bọc chặt quần áo quanh người không một kẽ ở, giống như gói bánh chưng.

Không thấy bóng dáng của Tiền Cẩm Lâm đâu cả.

Đầu óc mê man dần lấy lại tinh thần, Trần Thiên Hạo sờ lên đầu mình mới phát hiện trên đầu được quấn một lớp băng vải.

Anh tìm kiếm xung quanh một lượt, vẫn chẳng thấy Tiền Cẩm Lâm.

Anh bèn lớn tiếng kêu lên, nhưng cũng không có ai đáp lại.

Trong lòng bất chợt dâng lên một cảm giác bất an.

Không lẽ Tiền Cẩm Lâm tự trèo lên núi một mình?

Nghĩ vậy, anh lại nhìn quần áo trên người, toàn bộ đều là đồ của cô ta. Anh lo cô ta mặc ít đồ sẽ bị chết cóng.

Trên núi không chỉ nguy hiểm.

Mà nhiệt độ còn cực thấp, chưa chắc cô ta đã chịu được.

Càng nghĩ, anh càng thấy hoảng sợ.

Cô gái ngốc nghếch này.

Trần Thiên Hạo cuống quýt gấp lại toàn bộ quần áo đang đắp trên mình vào túi du lịch mang theo, tức tốc leo lên núi.

Rất hiếm người dám đi vào sườn núi phía Bắc Đông Sơn.

Hơn nữa cho dù bây giờ đang vào mùa hè, mặc dù thời tiết đã bắt đầu nóng lên nhưng bởi nơi đây nằm rất cao so với mặt biển nên càng lên cao nhiệt độ càng thấp.

Lại còn một lượng băng tuyết tồn đọng từ mùa đông chưa kịp tan đi.

Độ lạnh giá ở đây vô cùng khủng khiếp.

Cộng thêm ở đây toàn là các loài cây có gai, dưới gốc cây là sình lầy do lá rụng phân hủy tạo nên.

Quá trình leo núi cực kỳ gian nan.

May mà Trần Thiên Hạo đã rèn luyện xương cốt trong người cứng rắn như sắt thép.

Năm ngón tay của anh như mũi khoan thép, khảm vào hòn đá.

Tốc độ rất nhanh.

Chừng nửa ngày sau.

Anh nhìn thấy loáng thoáng một bóng dáng màu hồng ở phía trước.

Đó là quần áo của Tiền Cẩm Lâm. Giờ đây cô ta đang rúc vào khe hở giữa tảng đá hơi lõm xuống.

Cả người run lẩy bẩy.

Anh bỗng thấy lòng mình nhói đau.

Cô gái ngốc này.

Anh dùng cả tay chân linh hoạt leo lên như một con khỉ, nhanh chóng trèo lên một bãi đất nhỏ bằng phẳng ở gần chỗ cô ta.

Trên mặt Tiền Cẩm Lâm dính đầy tuyết trắng, đôi lông mi dài hơi run run, bờ môi tím tái.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 194Đầu anh vang lên tiếng ong ong đinh tai nhức óc.Còn Tiền Cẩm Lâm lại an toàn nằm trong vòng tay anh, không hề bị thương một chút nào.Cô ta quay người lại, trông thấy anh nhíu mày, sau đầu chảy máu.Hoảng loạn lắp bắp kêu lên.“Trần Thiên Hạo, Thiên Hạo!”Anh giật mình choàng tỉnh, cảm thấy đầu mình như có mấy chục người đang gõ trống.Hai tai ù đi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.Chỉ lờ mờ thấy một dáng người mơ hồ trước mắt mình.“Thiên Hạo, anh tỉnh lại đi”.Tiền Cẩm Lâm sợ hãi vỗ nhẹ vài cái lên mặt anh.Sau đó lại đổ nước lên mặt anh.Thế nhưng mấy ngày liền đi đường mệt mỏi, cộng thêm vết thương chấn động não này khiến tinh thần anh rã rời.Cho dù đã cố gắng hết sức giữ tỉnh táo nhưng tầm mắt ngày càng mờ đi.Dần dần.Anh đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.Đợi đến khi anh tỉnh lại cũng không biết đã qua bao lâu.Chỉ thấy bản thân đang bị bọc chặt quần áo quanh người không một kẽ ở, giống như gói bánh chưng.Không thấy bóng dáng của Tiền Cẩm Lâm đâu cả.Đầu óc mê man dần lấy lại tinh thần, Trần Thiên Hạo sờ lên đầu mình mới phát hiện trên đầu được quấn một lớp băng vải.Anh tìm kiếm xung quanh một lượt, vẫn chẳng thấy Tiền Cẩm Lâm.Anh bèn lớn tiếng kêu lên, nhưng cũng không có ai đáp lại.Trong lòng bất chợt dâng lên một cảm giác bất an.Không lẽ Tiền Cẩm Lâm tự trèo lên núi một mình?Nghĩ vậy, anh lại nhìn quần áo trên người, toàn bộ đều là đồ của cô ta. Anh lo cô ta mặc ít đồ sẽ bị chết cóng.Trên núi không chỉ nguy hiểm.Mà nhiệt độ còn cực thấp, chưa chắc cô ta đã chịu được.Càng nghĩ, anh càng thấy hoảng sợ.Cô gái ngốc nghếch này.Trần Thiên Hạo cuống quýt gấp lại toàn bộ quần áo đang đắp trên mình vào túi du lịch mang theo, tức tốc leo lên núi.Rất hiếm người dám đi vào sườn núi phía Bắc Đông Sơn.Hơn nữa cho dù bây giờ đang vào mùa hè, mặc dù thời tiết đã bắt đầu nóng lên nhưng bởi nơi đây nằm rất cao so với mặt biển nên càng lên cao nhiệt độ càng thấp.Lại còn một lượng băng tuyết tồn đọng từ mùa đông chưa kịp tan đi.Độ lạnh giá ở đây vô cùng khủng khiếp.Cộng thêm ở đây toàn là các loài cây có gai, dưới gốc cây là sình lầy do lá rụng phân hủy tạo nên.Quá trình leo núi cực kỳ gian nan.May mà Trần Thiên Hạo đã rèn luyện xương cốt trong người cứng rắn như sắt thép.Năm ngón tay của anh như mũi khoan thép, khảm vào hòn đá.Tốc độ rất nhanh.Chừng nửa ngày sau.Anh nhìn thấy loáng thoáng một bóng dáng màu hồng ở phía trước.Đó là quần áo của Tiền Cẩm Lâm. Giờ đây cô ta đang rúc vào khe hở giữa tảng đá hơi lõm xuống.Cả người run lẩy bẩy.Anh bỗng thấy lòng mình nhói đau.Cô gái ngốc này.Anh dùng cả tay chân linh hoạt leo lên như một con khỉ, nhanh chóng trèo lên một bãi đất nhỏ bằng phẳng ở gần chỗ cô ta.Trên mặt Tiền Cẩm Lâm dính đầy tuyết trắng, đôi lông mi dài hơi run run, bờ môi tím tái.

Chương 194