Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 202

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 202Nụ cười trên mặt cậu ta tươi sáng như ánh mặt trời.“Một người đi xuống chắc chắn sẽ rất nguy hiểm. Một người kéo dây cũng rất nguy hiểm. Bây giờ hai người ở trên này giữ dây để tôi xuống thì sẽ không còn nguy hiểm nữa đâu”.“Người tôi nhỏ gầy, lại thường xuyên đi lại trong núi nên rất quen thuộc với nơi này”.“Không sợ nguy hiểm đâu. Nhưng với điều kiện là hai người không được thả dây ra”.Cậu ta tinh nghịch trêu ghẹo.Trần Thiên Hạo vẫn cảm thấy không yên lòng. Thế nhưng cậu ta đã lôi dây thừng ra quấn quanh hông mình.Nhanh chóng di chuyển đến gần miệng núi lửa.“Hai người phải giữ chặt dây vào đấy”.Tam Nha Tử nhẹ giọng nói.Cậu ta nhìn thấy sắc mặt của anh hơi tối sầm, bèn nhỏ giọng khuyên nhủ.“Không sao đâu, năm xưa em chính là người hái nhân sâm lên mà”.“Vậy thì cậu nhất định phải chú ý an toàn, không chịu được phải nói ngay cho tôi biết”.Anh gật đầu dặn dò.Bắt lấy đầu dây thừng còn lại, quấn chặt quanh eo mình.Bởi vì xung quanh không có cây cối gì để làm cột giữ thứ hai nên anh chỉ có thể buộc mình vào để đảm bảo tính mạng cho Tam Nha Tử.Tiền Cẩm Lâm tiến đến muốn giúp đỡ lại bị anh từ chối.Sức của một mình anh đã đủ để dễ dàng kéo Tam Nha Tử lên rồi.Nếu cô ta cũng gia nhập thì không chỉ không còn sự trợ giúp nào khác, mà còn có khả năng xảy ra biến cố, ngược lại trở thành vật cản vướng tay anh.“Tôi bắt đầu leo xuống đây”.Tam Nha Tử buộc chặt sợi dây, bắt đầu men theo sườn dốc bên trong miệng núi lửa đi xuống.Trần Thiên Hạo lập tức cảm thấy dây thừng bị siết chặt, trọng lượng chưa đầy năm mươi ký đè nặng lên hai bàn tay anh.Anh dồn sức vào phần eo.Hai bàn tay đeo găng tay bảo hộ của anh bắt đầu thả lỏng, để sợi dây thả xuống. Tam Nha Tử mang theo dây thừng dần dần hạ xuống dưới.Lúc ở trên miệng núi lửa nhìn xuống.Chỉ cảm sâu mấy chục mét chẳng đáng là bao. Nhưng khi leo từng bước từng bước xuống dưới.Mấy chục mét ngắn ngủi này lại giống như mấy trăm mấy nghìn mét trải dài vậy.Hơn chục phút sau, giọng nói của Tam Nha Tử từ phía dưới truyền tới.“Dừng lại!”Trần Thiên Hạo nắm chặt dây thừng, hai chân ghìm sâu xuống nền đất như hai cây đinh sắt cắm phập vào núi đá khổng lồ. Cả người đứng yên tại chỗ không hề xê dịch.Sắc mặt của anh vẫn bình tĩnh như không, gân xanh trên trán hơi nổi lên nhưng chưa đến mức ép anh phải dùng hết sức của mình.Tuy nhiên giờ phút này, tinh thần của anh đang cực kỳ căng thẳng.Tiền Cẩm Lâm đứng ở cạnh miệng núi lửa, chăm chú nhìn xuống dướiTrông thấy Tam Nha Tử lôi một cái xẻng sắt ở trong túi, bắt đầu xúc rễ cây nhân sâm lên.Ban đầu cậu ta không dùng bao nhiêu sức nên khe hở giữa vách núi vẫn còn nguyên vẹn.Sau đó cậu ta cắm sâu đầu xẻng vào giữa khe hở, dùng sức nạy ra.“Cạch!”Bên trong hang động vang lên một tràng tiếng đá vỡ vụn.Tam Nha Tử dùng quá nhiều sức, cơ thể mất đi điểm tựa bắt đầu lơ lửng giữa không trung.Nhiệt độ của núi lửa nóng hừng hực khiến cậu ta đỏ bừng cả khuôn mặt, mồ hôi ướt đẫm quần áo, rơi từng giọt xuống đáy hố như mưa.Trái tim Trần Thiên Hạo siết chặt, tập trung toàn bộ tinh thần dõi theo từng hành động của cậu ta.Dây thừng vẫn được anh nắm chặt trong tay.Sau khi đung đưa vài cái, Tam Nha Tử nhanh trí bắt lấy khe hở lộ ra giữa vách núi.Cảm giác lơ lửng vừa rồi khiến cậu ta thấy đầu óc choáng váng, hai tai ù đi.Cộng thêm nhiệt độ nóng rực ở trong hang động, cậu ta gần như ngất xỉu vì cảm nắng.

Chương 202

Nụ cười trên mặt cậu ta tươi sáng như ánh mặt trời.

“Một người đi xuống chắc chắn sẽ rất nguy hiểm. Một người kéo dây cũng rất nguy hiểm. Bây giờ hai người ở trên này giữ dây để tôi xuống thì sẽ không còn nguy hiểm nữa đâu”.

“Người tôi nhỏ gầy, lại thường xuyên đi lại trong núi nên rất quen thuộc với nơi này”.

“Không sợ nguy hiểm đâu. Nhưng với điều kiện là hai người không được thả dây ra”.

Cậu ta tinh nghịch trêu ghẹo.

Trần Thiên Hạo vẫn cảm thấy không yên lòng. Thế nhưng cậu ta đã lôi dây thừng ra quấn quanh hông mình.

Nhanh chóng di chuyển đến gần miệng núi lửa.

“Hai người phải giữ chặt dây vào đấy”.

Tam Nha Tử nhẹ giọng nói.

Cậu ta nhìn thấy sắc mặt của anh hơi tối sầm, bèn nhỏ giọng khuyên nhủ.

“Không sao đâu, năm xưa em chính là người hái nhân sâm lên mà”.

“Vậy thì cậu nhất định phải chú ý an toàn, không chịu được phải nói ngay cho tôi biết”.

Anh gật đầu dặn dò.

Bắt lấy đầu dây thừng còn lại, quấn chặt quanh eo mình.

Bởi vì xung quanh không có cây cối gì để làm cột giữ thứ hai nên anh chỉ có thể buộc mình vào để đảm bảo tính mạng cho Tam Nha Tử.

Tiền Cẩm Lâm tiến đến muốn giúp đỡ lại bị anh từ chối.

Sức của một mình anh đã đủ để dễ dàng kéo Tam Nha Tử lên rồi.

Nếu cô ta cũng gia nhập thì không chỉ không còn sự trợ giúp nào khác, mà còn có khả năng xảy ra biến cố, ngược lại trở thành vật cản vướng tay anh.

“Tôi bắt đầu leo xuống đây”.

Tam Nha Tử buộc chặt sợi dây, bắt đầu men theo sườn dốc bên trong miệng núi lửa đi xuống.

Trần Thiên Hạo lập tức cảm thấy dây thừng bị siết chặt, trọng lượng chưa đầy năm mươi ký đè nặng lên hai bàn tay anh.

Anh dồn sức vào phần eo.

Hai bàn tay đeo găng tay bảo hộ của anh bắt đầu thả lỏng, để sợi dây thả xuống. Tam Nha Tử mang theo dây thừng dần dần hạ xuống dưới.

Lúc ở trên miệng núi lửa nhìn xuống.

Chỉ cảm sâu mấy chục mét chẳng đáng là bao. Nhưng khi leo từng bước từng bước xuống dưới.

Mấy chục mét ngắn ngủi này lại giống như mấy trăm mấy nghìn mét trải dài vậy.

Hơn chục phút sau, giọng nói của Tam Nha Tử từ phía dưới truyền tới.

“Dừng lại!”

Trần Thiên Hạo nắm chặt dây thừng, hai chân ghìm sâu xuống nền đất như hai cây đinh sắt cắm phập vào núi đá khổng lồ. Cả người đứng yên tại chỗ không hề xê dịch.

Sắc mặt của anh vẫn bình tĩnh như không, gân xanh trên trán hơi nổi lên nhưng chưa đến mức ép anh phải dùng hết sức của mình.

Tuy nhiên giờ phút này, tinh thần của anh đang cực kỳ căng thẳng.

Tiền Cẩm Lâm đứng ở cạnh miệng núi lửa, chăm chú nhìn xuống dưới

Trông thấy Tam Nha Tử lôi một cái xẻng sắt ở trong túi, bắt đầu xúc rễ cây nhân sâm lên.

Ban đầu cậu ta không dùng bao nhiêu sức nên khe hở giữa vách núi vẫn còn nguyên vẹn.

Sau đó cậu ta cắm sâu đầu xẻng vào giữa khe hở, dùng sức nạy ra.

“Cạch!”

Bên trong hang động vang lên một tràng tiếng đá vỡ vụn.

Tam Nha Tử dùng quá nhiều sức, cơ thể mất đi điểm tựa bắt đầu lơ lửng giữa không trung.

Nhiệt độ của núi lửa nóng hừng hực khiến cậu ta đỏ bừng cả khuôn mặt, mồ hôi ướt đẫm quần áo, rơi từng giọt xuống đáy hố như mưa.

Trái tim Trần Thiên Hạo siết chặt, tập trung toàn bộ tinh thần dõi theo từng hành động của cậu ta.

Dây thừng vẫn được anh nắm chặt trong tay.

Sau khi đung đưa vài cái, Tam Nha Tử nhanh trí bắt lấy khe hở lộ ra giữa vách núi.

Cảm giác lơ lửng vừa rồi khiến cậu ta thấy đầu óc choáng váng, hai tai ù đi.

Cộng thêm nhiệt độ nóng rực ở trong hang động, cậu ta gần như ngất xỉu vì cảm nắng.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 202Nụ cười trên mặt cậu ta tươi sáng như ánh mặt trời.“Một người đi xuống chắc chắn sẽ rất nguy hiểm. Một người kéo dây cũng rất nguy hiểm. Bây giờ hai người ở trên này giữ dây để tôi xuống thì sẽ không còn nguy hiểm nữa đâu”.“Người tôi nhỏ gầy, lại thường xuyên đi lại trong núi nên rất quen thuộc với nơi này”.“Không sợ nguy hiểm đâu. Nhưng với điều kiện là hai người không được thả dây ra”.Cậu ta tinh nghịch trêu ghẹo.Trần Thiên Hạo vẫn cảm thấy không yên lòng. Thế nhưng cậu ta đã lôi dây thừng ra quấn quanh hông mình.Nhanh chóng di chuyển đến gần miệng núi lửa.“Hai người phải giữ chặt dây vào đấy”.Tam Nha Tử nhẹ giọng nói.Cậu ta nhìn thấy sắc mặt của anh hơi tối sầm, bèn nhỏ giọng khuyên nhủ.“Không sao đâu, năm xưa em chính là người hái nhân sâm lên mà”.“Vậy thì cậu nhất định phải chú ý an toàn, không chịu được phải nói ngay cho tôi biết”.Anh gật đầu dặn dò.Bắt lấy đầu dây thừng còn lại, quấn chặt quanh eo mình.Bởi vì xung quanh không có cây cối gì để làm cột giữ thứ hai nên anh chỉ có thể buộc mình vào để đảm bảo tính mạng cho Tam Nha Tử.Tiền Cẩm Lâm tiến đến muốn giúp đỡ lại bị anh từ chối.Sức của một mình anh đã đủ để dễ dàng kéo Tam Nha Tử lên rồi.Nếu cô ta cũng gia nhập thì không chỉ không còn sự trợ giúp nào khác, mà còn có khả năng xảy ra biến cố, ngược lại trở thành vật cản vướng tay anh.“Tôi bắt đầu leo xuống đây”.Tam Nha Tử buộc chặt sợi dây, bắt đầu men theo sườn dốc bên trong miệng núi lửa đi xuống.Trần Thiên Hạo lập tức cảm thấy dây thừng bị siết chặt, trọng lượng chưa đầy năm mươi ký đè nặng lên hai bàn tay anh.Anh dồn sức vào phần eo.Hai bàn tay đeo găng tay bảo hộ của anh bắt đầu thả lỏng, để sợi dây thả xuống. Tam Nha Tử mang theo dây thừng dần dần hạ xuống dưới.Lúc ở trên miệng núi lửa nhìn xuống.Chỉ cảm sâu mấy chục mét chẳng đáng là bao. Nhưng khi leo từng bước từng bước xuống dưới.Mấy chục mét ngắn ngủi này lại giống như mấy trăm mấy nghìn mét trải dài vậy.Hơn chục phút sau, giọng nói của Tam Nha Tử từ phía dưới truyền tới.“Dừng lại!”Trần Thiên Hạo nắm chặt dây thừng, hai chân ghìm sâu xuống nền đất như hai cây đinh sắt cắm phập vào núi đá khổng lồ. Cả người đứng yên tại chỗ không hề xê dịch.Sắc mặt của anh vẫn bình tĩnh như không, gân xanh trên trán hơi nổi lên nhưng chưa đến mức ép anh phải dùng hết sức của mình.Tuy nhiên giờ phút này, tinh thần của anh đang cực kỳ căng thẳng.Tiền Cẩm Lâm đứng ở cạnh miệng núi lửa, chăm chú nhìn xuống dướiTrông thấy Tam Nha Tử lôi một cái xẻng sắt ở trong túi, bắt đầu xúc rễ cây nhân sâm lên.Ban đầu cậu ta không dùng bao nhiêu sức nên khe hở giữa vách núi vẫn còn nguyên vẹn.Sau đó cậu ta cắm sâu đầu xẻng vào giữa khe hở, dùng sức nạy ra.“Cạch!”Bên trong hang động vang lên một tràng tiếng đá vỡ vụn.Tam Nha Tử dùng quá nhiều sức, cơ thể mất đi điểm tựa bắt đầu lơ lửng giữa không trung.Nhiệt độ của núi lửa nóng hừng hực khiến cậu ta đỏ bừng cả khuôn mặt, mồ hôi ướt đẫm quần áo, rơi từng giọt xuống đáy hố như mưa.Trái tim Trần Thiên Hạo siết chặt, tập trung toàn bộ tinh thần dõi theo từng hành động của cậu ta.Dây thừng vẫn được anh nắm chặt trong tay.Sau khi đung đưa vài cái, Tam Nha Tử nhanh trí bắt lấy khe hở lộ ra giữa vách núi.Cảm giác lơ lửng vừa rồi khiến cậu ta thấy đầu óc choáng váng, hai tai ù đi.Cộng thêm nhiệt độ nóng rực ở trong hang động, cậu ta gần như ngất xỉu vì cảm nắng.

Chương 202