Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 237

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 237Tứ đại thần tướng.Những kẻ mang cái danh này không chỉ mạnh.Mà muốn có thể làm tướng, điều quan trọng hơn chính là tài mưu lược, dẫn quân đánh giặc.Cho nên Thanh Long không thể bằng xác sống Khương Thị cũng là điều nằm trong dự đoán của Trần Thiên Hạo.Thanh Long bò dậy, không phục.Anh ta li3m máu tươi trên khóe miệng, lại xông lên.Nhưng bị Trần Thiên Hạo ngăn cản.“Cậu liều mạng với một cái xác làm gì”.Thanh Long không phục.“Tôi muốn đánh hắn”.Trần Thiên Hạo híp mắt nhìn gương mặt vô cảm của Khương Thị.Nhìn từ trên xuống dưới.“Đánh phần dưới của hắn xem sao”.Thanh Long liếc qua hai chân Khương Thị, khi hắn di chuyển hai chân, quả nhiên hơi trôi lơ lửng.Cơ thể hắn dù vững chắc, nhưng giới hạn nằm ở việc đánh vào chính diện.Nếu tấn công phần dưới.Thân Long lật người.Hai chân luồn vào giữa h4i chân của Khương Thị, dùng sức tung chưởng, hai tay chống xuống đất, cơ thể kéo về sau.Khương Thị gào lên, cả người ngã ngửa trên đất.Nhân lúc này, Thanh Long lộn một vòng, xích sắt trong tay cuốn quanh cổ Khương Thị, sau đó kéo mạnh.Khương Thị gào khóc thảm thiết.Triệu Thiên Đạo thấy Khương Thị không địch lại.Lão ta sợ hãi, hét lớn vào nhà.“Sư phụ, Khương Thị không ổn rồi”.Sau đó lão ta lao tới.Chu Tước muốn lao lên tấn công, bị Trần Thiên Hạo chặn lại.“Cô nghỉ một lúc đi”.“Để tôi”.Anh sải bước chạy qua, tung cước về phía Triệu Thiên Đạo.Triệu Thiên Đạo đã đánh giá bản thân quá cao, đánh giá Trần Thiên Hạo quá thấp.Năm ngón tay như sắt thép đón đầu cú đá của Trần Thiên Hạo.“Rắc!”Năm ngón tay đứt đoạn, Triệu Thiên Đạo bị Trần Thiên Hạo đá bay ra ngoài.Nặng nề va vào cửa trên bậc thềm.“Á!”Khương Thị kêu gào thảm thiết, không động đậy nữa.Thiên Cơ Lão Nhân lao ra khỏi nhà, nhìn Triệu Thiên Đạo và Khương Thị đều thất bại.Sắc mặt trầm xuống.Lão nhìn Trần Thiên Hạo.Không khỏi nhíu mày.Sau đó lại nhìn Thanh Long đang nhấc xích sắt, Chu Tước tay cầm dao găm đứng sau lưng Trần Thiên Hạo.Thiên Cơ Lão Nhân không khỏi hoảng sợ.“Sư phụ, bọn họ đánh chết Khương Thị, mau giết chúng”.Triệu Thiên Đạo bò dậy, oán độc nói.Thiên Cơ Lão Nhân đứng đó, mặt mày tái mét.“Sư phụ, người sao vậy, mau ra tay đi”.Thiên Cơ Lão Nhân hoảng sợ, quay đầu đá bay Triệu Thiên Đạo.Lão như vừa nhìn thấy ác quỷ, cả người run rẩy.

Chương 237

Tứ đại thần tướng.

Những kẻ mang cái danh này không chỉ mạnh.

Mà muốn có thể làm tướng, điều quan trọng hơn chính là tài mưu lược, dẫn quân đánh giặc.

Cho nên Thanh Long không thể bằng xác sống Khương Thị cũng là điều nằm trong dự đoán của Trần Thiên Hạo.

Thanh Long bò dậy, không phục.

Anh ta li3m máu tươi trên khóe miệng, lại xông lên.

Nhưng bị Trần Thiên Hạo ngăn cản.

“Cậu liều mạng với một cái xác làm gì”.

Thanh Long không phục.

“Tôi muốn đánh hắn”.

Trần Thiên Hạo híp mắt nhìn gương mặt vô cảm của Khương Thị.

Nhìn từ trên xuống dưới.

“Đánh phần dưới của hắn xem sao”.

Thanh Long liếc qua hai chân Khương Thị, khi hắn di chuyển hai chân, quả nhiên hơi trôi lơ lửng.

Cơ thể hắn dù vững chắc, nhưng giới hạn nằm ở việc đánh vào chính diện.

Nếu tấn công phần dưới.

Thân Long lật người.

Hai chân luồn vào giữa h4i chân của Khương Thị, dùng sức tung chưởng, hai tay chống xuống đất, cơ thể kéo về sau.

Khương Thị gào lên, cả người ngã ngửa trên đất.

Nhân lúc này, Thanh Long lộn một vòng, xích sắt trong tay cuốn quanh cổ Khương Thị, sau đó kéo mạnh.

Khương Thị gào khóc thảm thiết.

Triệu Thiên Đạo thấy Khương Thị không địch lại.

Lão ta sợ hãi, hét lớn vào nhà.

“Sư phụ, Khương Thị không ổn rồi”.

Sau đó lão ta lao tới.

Chu Tước muốn lao lên tấn công, bị Trần Thiên Hạo chặn lại.

“Cô nghỉ một lúc đi”.

“Để tôi”.

Anh sải bước chạy qua, tung cước về phía Triệu Thiên Đạo.

Triệu Thiên Đạo đã đánh giá bản thân quá cao, đánh giá Trần Thiên Hạo quá thấp.

Năm ngón tay như sắt thép đón đầu cú đá của Trần Thiên Hạo.

“Rắc!”

Năm ngón tay đứt đoạn, Triệu Thiên Đạo bị Trần Thiên Hạo đá bay ra ngoài.

Nặng nề va vào cửa trên bậc thềm.

“Á!”

Khương Thị kêu gào thảm thiết, không động đậy nữa.

Thiên Cơ Lão Nhân lao ra khỏi nhà, nhìn Triệu Thiên Đạo và Khương Thị đều thất bại.

Sắc mặt trầm xuống.

Lão nhìn Trần Thiên Hạo.

Không khỏi nhíu mày.

Sau đó lại nhìn Thanh Long đang nhấc xích sắt, Chu Tước tay cầm dao găm đứng sau lưng Trần Thiên Hạo.

Thiên Cơ Lão Nhân không khỏi hoảng sợ.

“Sư phụ, bọn họ đánh chết Khương Thị, mau giết chúng”.

Triệu Thiên Đạo bò dậy, oán độc nói.

Thiên Cơ Lão Nhân đứng đó, mặt mày tái mét.

“Sư phụ, người sao vậy, mau ra tay đi”.

Thiên Cơ Lão Nhân hoảng sợ, quay đầu đá bay Triệu Thiên Đạo.

Lão như vừa nhìn thấy ác quỷ, cả người run rẩy.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 237Tứ đại thần tướng.Những kẻ mang cái danh này không chỉ mạnh.Mà muốn có thể làm tướng, điều quan trọng hơn chính là tài mưu lược, dẫn quân đánh giặc.Cho nên Thanh Long không thể bằng xác sống Khương Thị cũng là điều nằm trong dự đoán của Trần Thiên Hạo.Thanh Long bò dậy, không phục.Anh ta li3m máu tươi trên khóe miệng, lại xông lên.Nhưng bị Trần Thiên Hạo ngăn cản.“Cậu liều mạng với một cái xác làm gì”.Thanh Long không phục.“Tôi muốn đánh hắn”.Trần Thiên Hạo híp mắt nhìn gương mặt vô cảm của Khương Thị.Nhìn từ trên xuống dưới.“Đánh phần dưới của hắn xem sao”.Thanh Long liếc qua hai chân Khương Thị, khi hắn di chuyển hai chân, quả nhiên hơi trôi lơ lửng.Cơ thể hắn dù vững chắc, nhưng giới hạn nằm ở việc đánh vào chính diện.Nếu tấn công phần dưới.Thân Long lật người.Hai chân luồn vào giữa h4i chân của Khương Thị, dùng sức tung chưởng, hai tay chống xuống đất, cơ thể kéo về sau.Khương Thị gào lên, cả người ngã ngửa trên đất.Nhân lúc này, Thanh Long lộn một vòng, xích sắt trong tay cuốn quanh cổ Khương Thị, sau đó kéo mạnh.Khương Thị gào khóc thảm thiết.Triệu Thiên Đạo thấy Khương Thị không địch lại.Lão ta sợ hãi, hét lớn vào nhà.“Sư phụ, Khương Thị không ổn rồi”.Sau đó lão ta lao tới.Chu Tước muốn lao lên tấn công, bị Trần Thiên Hạo chặn lại.“Cô nghỉ một lúc đi”.“Để tôi”.Anh sải bước chạy qua, tung cước về phía Triệu Thiên Đạo.Triệu Thiên Đạo đã đánh giá bản thân quá cao, đánh giá Trần Thiên Hạo quá thấp.Năm ngón tay như sắt thép đón đầu cú đá của Trần Thiên Hạo.“Rắc!”Năm ngón tay đứt đoạn, Triệu Thiên Đạo bị Trần Thiên Hạo đá bay ra ngoài.Nặng nề va vào cửa trên bậc thềm.“Á!”Khương Thị kêu gào thảm thiết, không động đậy nữa.Thiên Cơ Lão Nhân lao ra khỏi nhà, nhìn Triệu Thiên Đạo và Khương Thị đều thất bại.Sắc mặt trầm xuống.Lão nhìn Trần Thiên Hạo.Không khỏi nhíu mày.Sau đó lại nhìn Thanh Long đang nhấc xích sắt, Chu Tước tay cầm dao găm đứng sau lưng Trần Thiên Hạo.Thiên Cơ Lão Nhân không khỏi hoảng sợ.“Sư phụ, bọn họ đánh chết Khương Thị, mau giết chúng”.Triệu Thiên Đạo bò dậy, oán độc nói.Thiên Cơ Lão Nhân đứng đó, mặt mày tái mét.“Sư phụ, người sao vậy, mau ra tay đi”.Thiên Cơ Lão Nhân hoảng sợ, quay đầu đá bay Triệu Thiên Đạo.Lão như vừa nhìn thấy ác quỷ, cả người run rẩy.

Chương 237