Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 240

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 240Đà chủ Ám Dạ nói là có người đưa cho hắn một lô đồng phục võ sĩ.Triệu Thiên Đạo nói là thương nhân nước ngoài.Tất cả như rối như tơ vò, càng ngày càng mơ hồ.Trần Thiên Hạo đứng dậy, nhấc Triệu Thiên Đạo lên.Dí sát lão ta sát vào mặt mình, lạnh lùng nhìn lão ta.“Nói, nếu cái chết của bố tôi không liên quan đến nhà họ Triệu các người, tại sao ông phải để lại cho người thân của tên tài xế kia nhiều tiền đến vậy”.“Tôi hy vọng ông sẽ nói thật bởi vì tôi sắp mất hết kiên nhẫn rồi”.Cơ thể Triệu Thiên Đạo run rẩy.Nỗi sợ điên cuồng dâng lên.Lão ta không ngừng gật đầu, run rẩy nói.“Khi công ty của chúng tôi vừa thành lập, ông Bạch đã nhận chức rồi, khi đó công ty không có tiền, chỉ có thể dùng cổ phần để giữ nhân viên lại. Vậy nên ông Bạch có một số cổ phần không hề nhỏ ở công ty. Nhà là thứ ông ấy nên có, chẳng qua trước kia chưa có đổi ra mà thôi”.“Còn tiền, công ty mua bảo hiểm cho mọi người, tiền này do công ty bảo hiểm đền”.“Mẹ nó!”Trần Thiên Hạo vứt Triệu Thiên Đạo xuống đất.Không có bất kỳ kẽ hở nào.Câu trả lời của lão ta không có chút sơ hở nào.Chẳng nhẽ mình tìm kiếm lâu như vậy mà chỉ lấy được kết quả như này sao?Nhưng trực giác mách bảo anh mọi chuyện chắc chắn không phải vậy.Chắc chắn là sổ nhật ký nằm trên người ông Trần.Mà chiếc cúc áo ông nắm chặt trên tay ấy đã thể hiện rõ lúc đó ông tiếp xúc rất gần với người kia.Như vậy.Vụ tai nạn kia có khả năng không phải là tai nạn giao thông đơn thuần.Nếu như xe đâm vào ông Trần, người trên xe đi xuống lấy sổ nhật ký từ tay ông, xé rách những trang quan trọng.Mà lúc đó ông Trần cũng túm được cổ áo đối phương, trong lúc giằng co, giật đứt cúc áo.Suy đoán như này.Chủ nhân chiếc cúc áo này có thể là hung thủ giết người đứng sau màn.Thân phận của hắn.Triệu Thiên Đạo không biết, từ câu trả lời của lão ta, Trần Thiên Hạo biết chỉ có người của nhà họ Bạch mới có câu trả lời.Có điều.Trần Thiên Hạo chợt nhớ ra một chuyện.Trần Thiên Hạo hỏi.“Năm đó người thương nhân nước ngoài kia đi đâu rồi?”“Người đó là khách nhà họ Bạch đưa theo, sau khi buổi tiệc kết thúc, tôi cũng không rõ”, Triệu Thiên Đạo hoảng sợ đáp.

Chương 240

Đà chủ Ám Dạ nói là có người đưa cho hắn một lô đồng phục võ sĩ.

Triệu Thiên Đạo nói là thương nhân nước ngoài.

Tất cả như rối như tơ vò, càng ngày càng mơ hồ.

Trần Thiên Hạo đứng dậy, nhấc Triệu Thiên Đạo lên.

Dí sát lão ta sát vào mặt mình, lạnh lùng nhìn lão ta.

“Nói, nếu cái chết của bố tôi không liên quan đến nhà họ Triệu các người, tại sao ông phải để lại cho người thân của tên tài xế kia nhiều tiền đến vậy”.

“Tôi hy vọng ông sẽ nói thật bởi vì tôi sắp mất hết kiên nhẫn rồi”.

Cơ thể Triệu Thiên Đạo run rẩy.

Nỗi sợ điên cuồng dâng lên.

Lão ta không ngừng gật đầu, run rẩy nói.

“Khi công ty của chúng tôi vừa thành lập, ông Bạch đã nhận chức rồi, khi đó công ty không có tiền, chỉ có thể dùng cổ phần để giữ nhân viên lại. Vậy nên ông Bạch có một số cổ phần không hề nhỏ ở công ty. Nhà là thứ ông ấy nên có, chẳng qua trước kia chưa có đổi ra mà thôi”.

“Còn tiền, công ty mua bảo hiểm cho mọi người, tiền này do công ty bảo hiểm đền”.

“Mẹ nó!”

Trần Thiên Hạo vứt Triệu Thiên Đạo xuống đất.

Không có bất kỳ kẽ hở nào.

Câu trả lời của lão ta không có chút sơ hở nào.

Chẳng nhẽ mình tìm kiếm lâu như vậy mà chỉ lấy được kết quả như này sao?

Nhưng trực giác mách bảo anh mọi chuyện chắc chắn không phải vậy.

Chắc chắn là sổ nhật ký nằm trên người ông Trần.

Mà chiếc cúc áo ông nắm chặt trên tay ấy đã thể hiện rõ lúc đó ông tiếp xúc rất gần với người kia.

Như vậy.

Vụ tai nạn kia có khả năng không phải là tai nạn giao thông đơn thuần.

Nếu như xe đâm vào ông Trần, người trên xe đi xuống lấy sổ nhật ký từ tay ông, xé rách những trang quan trọng.

Mà lúc đó ông Trần cũng túm được cổ áo đối phương, trong lúc giằng co, giật đứt cúc áo.

Suy đoán như này.

Chủ nhân chiếc cúc áo này có thể là hung thủ giết người đứng sau màn.

Thân phận của hắn.

Triệu Thiên Đạo không biết, từ câu trả lời của lão ta, Trần Thiên Hạo biết chỉ có người của nhà họ Bạch mới có câu trả lời.

Có điều.

Trần Thiên Hạo chợt nhớ ra một chuyện.

Trần Thiên Hạo hỏi.

“Năm đó người thương nhân nước ngoài kia đi đâu rồi?”

“Người đó là khách nhà họ Bạch đưa theo, sau khi buổi tiệc kết thúc, tôi cũng không rõ”, Triệu Thiên Đạo hoảng sợ đáp.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 240Đà chủ Ám Dạ nói là có người đưa cho hắn một lô đồng phục võ sĩ.Triệu Thiên Đạo nói là thương nhân nước ngoài.Tất cả như rối như tơ vò, càng ngày càng mơ hồ.Trần Thiên Hạo đứng dậy, nhấc Triệu Thiên Đạo lên.Dí sát lão ta sát vào mặt mình, lạnh lùng nhìn lão ta.“Nói, nếu cái chết của bố tôi không liên quan đến nhà họ Triệu các người, tại sao ông phải để lại cho người thân của tên tài xế kia nhiều tiền đến vậy”.“Tôi hy vọng ông sẽ nói thật bởi vì tôi sắp mất hết kiên nhẫn rồi”.Cơ thể Triệu Thiên Đạo run rẩy.Nỗi sợ điên cuồng dâng lên.Lão ta không ngừng gật đầu, run rẩy nói.“Khi công ty của chúng tôi vừa thành lập, ông Bạch đã nhận chức rồi, khi đó công ty không có tiền, chỉ có thể dùng cổ phần để giữ nhân viên lại. Vậy nên ông Bạch có một số cổ phần không hề nhỏ ở công ty. Nhà là thứ ông ấy nên có, chẳng qua trước kia chưa có đổi ra mà thôi”.“Còn tiền, công ty mua bảo hiểm cho mọi người, tiền này do công ty bảo hiểm đền”.“Mẹ nó!”Trần Thiên Hạo vứt Triệu Thiên Đạo xuống đất.Không có bất kỳ kẽ hở nào.Câu trả lời của lão ta không có chút sơ hở nào.Chẳng nhẽ mình tìm kiếm lâu như vậy mà chỉ lấy được kết quả như này sao?Nhưng trực giác mách bảo anh mọi chuyện chắc chắn không phải vậy.Chắc chắn là sổ nhật ký nằm trên người ông Trần.Mà chiếc cúc áo ông nắm chặt trên tay ấy đã thể hiện rõ lúc đó ông tiếp xúc rất gần với người kia.Như vậy.Vụ tai nạn kia có khả năng không phải là tai nạn giao thông đơn thuần.Nếu như xe đâm vào ông Trần, người trên xe đi xuống lấy sổ nhật ký từ tay ông, xé rách những trang quan trọng.Mà lúc đó ông Trần cũng túm được cổ áo đối phương, trong lúc giằng co, giật đứt cúc áo.Suy đoán như này.Chủ nhân chiếc cúc áo này có thể là hung thủ giết người đứng sau màn.Thân phận của hắn.Triệu Thiên Đạo không biết, từ câu trả lời của lão ta, Trần Thiên Hạo biết chỉ có người của nhà họ Bạch mới có câu trả lời.Có điều.Trần Thiên Hạo chợt nhớ ra một chuyện.Trần Thiên Hạo hỏi.“Năm đó người thương nhân nước ngoài kia đi đâu rồi?”“Người đó là khách nhà họ Bạch đưa theo, sau khi buổi tiệc kết thúc, tôi cũng không rõ”, Triệu Thiên Đạo hoảng sợ đáp.

Chương 240