Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 244
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 244“Mẹ, con ở đây”.“Ừ. Mẹ có thể nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp, đây là Tiểu Nguyệt”.Nói xong bà duỗi tay ra sờ mặt Tiểu Nguyệt, nhẹ nhàng mỉm cười.Rõ ràng sự thay đổi hiện nay của bà Trần nhanh hơn trước nhiều, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.Trần Thiên Hạo nhíu mày.“Tiết thần y, chuyện gì thế này”.Tiết Thiên Linh thở dài.Lắc đầu nói.“Mắt bà Trần hồi phục ở một mức độ nhất định, nhưng số năm của nhân sâm không đủ, vậy nên…”Cuối cùng vấn đề vẫn nằm ở dược liệu.Trần Thiên Hạo hiểu rõ, muốn mắt mẹ hồi phục hoàn toàn, chắc phải tìm được nhân sâm hơn ngàn năm, hoặc là linh chi trong truyền thuyết.Anh nghiêm túc nói với bà Trần.“Mẹ đừng lo, con sẽ tìm được thảo dược tốt hơn, để mẹ sớm ngày thấy được ánh sáng”.Bà Trần quay mặt nhìn về phía Trần Thiên Hạo, đưa tay sờ gò má anh.Bà mỉm cười.“Thiên Hạo, mẹ mù mười mấy năm, đã quen rồi”.“Chỉ cần như vậy đã là tốt lắm rồi, ít nhất bây giờ cũng có thể đi lại”.Đúng là chưa hồi phục hoàn toàn, khiến bà hơi thất vọng nhưng tốt hơn trước kia nhiều rồi.Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ đứng bên không chen miệng vào.Nhóc 13 đứng một bên, hơi lo lắng.Trần Thiên Hạo vẫy tay gọi cậu bé.“13, ra đây để bà nội nhìn con”.Nhóc 13 như bị gọi đi tập hợp khẩn cấp, bước đi như người máy.Khiến mọi người không nhịn được khẽ mỉm cười.“13, để bà nội nhìn cháu nào”.Bà Trần nhìn một cái bóng đen gầy còm, đưa tay ra nắm lấy tay cậu bé.Bàn tay nhỏ bé non nớt đầy nhưng vết trai, bên trên còn có chi chít băng dán khiến bà Trần cảm thấy xót xa.Nhóc 13 ngồi xổm dưới mặt đất, bà Trần ôm thằng bé vào lòng.“Đứa trẻ ngoan”.Thằng bé nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng lấy can đảm lấy một pho tượng từ trong ngực mình.Đó là tượng gỗ khắc hình bà Trần.“Bà ơi, đây là quà cháu tặng bà”.“Quà sao?’Bà Trần nhìn xuống đồ vật mơ hồ kia, nhưng bởi vì nó nhỏ quá nên không thể nhìn rõ được. Tuy nhiên, bà đã nhanh chóng hiểu ra tại sao trên tay thằng bé lại phải dán nhiều băng dán như vậy.“Bà ơi, hôm qua cháu đến miếu Bồ Tát. Cháu đã cầu xin Bồ Tát rồi, người nhất định sẽ phù hộ cho mắt bà được chữa khỏi”.
Chương 244
“Mẹ, con ở đây”.
“Ừ. Mẹ có thể nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp, đây là Tiểu Nguyệt”.
Nói xong bà duỗi tay ra sờ mặt Tiểu Nguyệt, nhẹ nhàng mỉm cười.
Rõ ràng sự thay đổi hiện nay của bà Trần nhanh hơn trước nhiều, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Trần Thiên Hạo nhíu mày.
“Tiết thần y, chuyện gì thế này”.
Tiết Thiên Linh thở dài.
Lắc đầu nói.
“Mắt bà Trần hồi phục ở một mức độ nhất định, nhưng số năm của nhân sâm không đủ, vậy nên…”
Cuối cùng vấn đề vẫn nằm ở dược liệu.
Trần Thiên Hạo hiểu rõ, muốn mắt mẹ hồi phục hoàn toàn, chắc phải tìm được nhân sâm hơn ngàn năm, hoặc là linh chi trong truyền thuyết.
Anh nghiêm túc nói với bà Trần.
“Mẹ đừng lo, con sẽ tìm được thảo dược tốt hơn, để mẹ sớm ngày thấy được ánh sáng”.
Bà Trần quay mặt nhìn về phía Trần Thiên Hạo, đưa tay sờ gò má anh.
Bà mỉm cười.
“Thiên Hạo, mẹ mù mười mấy năm, đã quen rồi”.
“Chỉ cần như vậy đã là tốt lắm rồi, ít nhất bây giờ cũng có thể đi lại”.
Đúng là chưa hồi phục hoàn toàn, khiến bà hơi thất vọng nhưng tốt hơn trước kia nhiều rồi.
Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ đứng bên không chen miệng vào.
Nhóc 13 đứng một bên, hơi lo lắng.
Trần Thiên Hạo vẫy tay gọi cậu bé.
“13, ra đây để bà nội nhìn con”.
Nhóc 13 như bị gọi đi tập hợp khẩn cấp, bước đi như người máy.
Khiến mọi người không nhịn được khẽ mỉm cười.
“13, để bà nội nhìn cháu nào”.
Bà Trần nhìn một cái bóng đen gầy còm, đưa tay ra nắm lấy tay cậu bé.
Bàn tay nhỏ bé non nớt đầy nhưng vết trai, bên trên còn có chi chít băng dán khiến bà Trần cảm thấy xót xa.
Nhóc 13 ngồi xổm dưới mặt đất, bà Trần ôm thằng bé vào lòng.
“Đứa trẻ ngoan”.
Thằng bé nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng lấy can đảm lấy một pho tượng từ trong ngực mình.
Đó là tượng gỗ khắc hình bà Trần.
“Bà ơi, đây là quà cháu tặng bà”.
“Quà sao?’
Bà Trần nhìn xuống đồ vật mơ hồ kia, nhưng bởi vì nó nhỏ quá nên không thể nhìn rõ được. Tuy nhiên, bà đã nhanh chóng hiểu ra tại sao trên tay thằng bé lại phải dán nhiều băng dán như vậy.
“Bà ơi, hôm qua cháu đến miếu Bồ Tát. Cháu đã cầu xin Bồ Tát rồi, người nhất định sẽ phù hộ cho mắt bà được chữa khỏi”.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 244“Mẹ, con ở đây”.“Ừ. Mẹ có thể nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp, đây là Tiểu Nguyệt”.Nói xong bà duỗi tay ra sờ mặt Tiểu Nguyệt, nhẹ nhàng mỉm cười.Rõ ràng sự thay đổi hiện nay của bà Trần nhanh hơn trước nhiều, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.Trần Thiên Hạo nhíu mày.“Tiết thần y, chuyện gì thế này”.Tiết Thiên Linh thở dài.Lắc đầu nói.“Mắt bà Trần hồi phục ở một mức độ nhất định, nhưng số năm của nhân sâm không đủ, vậy nên…”Cuối cùng vấn đề vẫn nằm ở dược liệu.Trần Thiên Hạo hiểu rõ, muốn mắt mẹ hồi phục hoàn toàn, chắc phải tìm được nhân sâm hơn ngàn năm, hoặc là linh chi trong truyền thuyết.Anh nghiêm túc nói với bà Trần.“Mẹ đừng lo, con sẽ tìm được thảo dược tốt hơn, để mẹ sớm ngày thấy được ánh sáng”.Bà Trần quay mặt nhìn về phía Trần Thiên Hạo, đưa tay sờ gò má anh.Bà mỉm cười.“Thiên Hạo, mẹ mù mười mấy năm, đã quen rồi”.“Chỉ cần như vậy đã là tốt lắm rồi, ít nhất bây giờ cũng có thể đi lại”.Đúng là chưa hồi phục hoàn toàn, khiến bà hơi thất vọng nhưng tốt hơn trước kia nhiều rồi.Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ đứng bên không chen miệng vào.Nhóc 13 đứng một bên, hơi lo lắng.Trần Thiên Hạo vẫy tay gọi cậu bé.“13, ra đây để bà nội nhìn con”.Nhóc 13 như bị gọi đi tập hợp khẩn cấp, bước đi như người máy.Khiến mọi người không nhịn được khẽ mỉm cười.“13, để bà nội nhìn cháu nào”.Bà Trần nhìn một cái bóng đen gầy còm, đưa tay ra nắm lấy tay cậu bé.Bàn tay nhỏ bé non nớt đầy nhưng vết trai, bên trên còn có chi chít băng dán khiến bà Trần cảm thấy xót xa.Nhóc 13 ngồi xổm dưới mặt đất, bà Trần ôm thằng bé vào lòng.“Đứa trẻ ngoan”.Thằng bé nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng lấy can đảm lấy một pho tượng từ trong ngực mình.Đó là tượng gỗ khắc hình bà Trần.“Bà ơi, đây là quà cháu tặng bà”.“Quà sao?’Bà Trần nhìn xuống đồ vật mơ hồ kia, nhưng bởi vì nó nhỏ quá nên không thể nhìn rõ được. Tuy nhiên, bà đã nhanh chóng hiểu ra tại sao trên tay thằng bé lại phải dán nhiều băng dán như vậy.“Bà ơi, hôm qua cháu đến miếu Bồ Tát. Cháu đã cầu xin Bồ Tát rồi, người nhất định sẽ phù hộ cho mắt bà được chữa khỏi”.