Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 250

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 250“Không thu tiền!”“Không?”“Không thu tiền sao?”Đám người nghe vậy đều giật mình kinh hãi.“Không sai, không chỉ không thu tiền nhà, còn bao ăn ở, giúp việc, bảo vệ”.“Nếu mọi người có gì không hài lòng cứ thoải mái góp ý”.Trần Thiên Hạo ôn tồn giải thích.Các cựu chiến binh ngây người, vẻ mặt mừng rỡ.“Cậu đúng là người tốt”.“Đâu chỉ mỗi người tốt, là Bồ Tát sống luôn rồi”.Anh mỉm cười xua tay.“Các chú ạ, cháu chỉ đề xuất ý kiến thôi, chính phủ mới là bên đồng ý cho tiến hành dự án”.Nói xong, vẻ mặt anh trở nên trang nghiêm.Quay người nhìn ra ngoài cửa kính, ánh mắt hướng về phía Đế Đô xa xôi.Các cựu binh cũng đồng loạt đứng thẳng người dậy, giơ tay nghiêm chào.Đồng thời, sắc mặt của Trần Thiên Hạo cũng trở nên nghiêm nghị.Tiền Cẩm Lâm ở ngoài cửa trông thấy cảnh tượng này cũng tỏ ra kính sợ.Kính chào!“Tổ quốc vĩ đại!”Những người lính già vui vẻ tiễn đưa.Trần Thiên Hạo rời khỏi phòng bệnh, đồng thời cố gắng khuyên nhủ bọn họ từ bỏ ý định tiễn anh ra tận cổng viện.Tiền Cẩm Lâm đứng chờ ở ngoài, nhìn ngây ngốc như một em gái si tình.“Thiên Hạo, anh vĩ đại thật đấy”.Anh vừa nhìn thấy cô ấy là thấy đau đầu.Anh không nhịn đưa tay lên che eo, bất chợt phát hiện chỉ có cách này mới có thể khiến cô ta bớt làm lố lại.“Cô đừng qua đây, eo tôi đau thật đấy”.“Anh…”Tiền Cẩm Lâm cắn m0i dưới, liếc mắt nhìn anh đầy tình tứ.Dịu dàng vuốt v3 mái tóc dài của mình.“Thiên Hạo, anh không thấy tôi đẹp sao?”Vừa nói cô ta vừa vén ống quần bệnh nhân lên, khoe đùi bị quấn kín băng vải.Sắc mặt cô ta trở nên xấu hổ, vội vàng thả quần xuống.Trần Thiên Hạo dở khóc dở cười.Anh vốn định đi luôn nhưng lại nhớ ra mình sắp kết hôn, sau này không thể tiếp tục dây dưa với cô ta nữa.

Chương 250

“Không thu tiền!”

“Không?”

“Không thu tiền sao?”

Đám người nghe vậy đều giật mình kinh hãi.

“Không sai, không chỉ không thu tiền nhà, còn bao ăn ở, giúp việc, bảo vệ”.

“Nếu mọi người có gì không hài lòng cứ thoải mái góp ý”.

Trần Thiên Hạo ôn tồn giải thích.

Các cựu chiến binh ngây người, vẻ mặt mừng rỡ.

“Cậu đúng là người tốt”.

“Đâu chỉ mỗi người tốt, là Bồ Tát sống luôn rồi”.

Anh mỉm cười xua tay.

“Các chú ạ, cháu chỉ đề xuất ý kiến thôi, chính phủ mới là bên đồng ý cho tiến hành dự án”.

Nói xong, vẻ mặt anh trở nên trang nghiêm.

Quay người nhìn ra ngoài cửa kính, ánh mắt hướng về phía Đế Đô xa xôi.

Các cựu binh cũng đồng loạt đứng thẳng người dậy, giơ tay nghiêm chào.

Đồng thời, sắc mặt của Trần Thiên Hạo cũng trở nên nghiêm nghị.

Tiền Cẩm Lâm ở ngoài cửa trông thấy cảnh tượng này cũng tỏ ra kính sợ.

Kính chào!

“Tổ quốc vĩ đại!”

Những người lính già vui vẻ tiễn đưa.

Trần Thiên Hạo rời khỏi phòng bệnh, đồng thời cố gắng khuyên nhủ bọn họ từ bỏ ý định tiễn anh ra tận cổng viện.

Tiền Cẩm Lâm đứng chờ ở ngoài, nhìn ngây ngốc như một em gái si tình.

“Thiên Hạo, anh vĩ đại thật đấy”.

Anh vừa nhìn thấy cô ấy là thấy đau đầu.

Anh không nhịn đưa tay lên che eo, bất chợt phát hiện chỉ có cách này mới có thể khiến cô ta bớt làm lố lại.

“Cô đừng qua đây, eo tôi đau thật đấy”.

“Anh…”

Tiền Cẩm Lâm cắn m0i dưới, liếc mắt nhìn anh đầy tình tứ.

Dịu dàng vuốt v3 mái tóc dài của mình.

“Thiên Hạo, anh không thấy tôi đẹp sao?”

Vừa nói cô ta vừa vén ống quần bệnh nhân lên, khoe đùi bị quấn kín băng vải.

Sắc mặt cô ta trở nên xấu hổ, vội vàng thả quần xuống.

Trần Thiên Hạo dở khóc dở cười.

Anh vốn định đi luôn nhưng lại nhớ ra mình sắp kết hôn, sau này không thể tiếp tục dây dưa với cô ta nữa.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 250“Không thu tiền!”“Không?”“Không thu tiền sao?”Đám người nghe vậy đều giật mình kinh hãi.“Không sai, không chỉ không thu tiền nhà, còn bao ăn ở, giúp việc, bảo vệ”.“Nếu mọi người có gì không hài lòng cứ thoải mái góp ý”.Trần Thiên Hạo ôn tồn giải thích.Các cựu chiến binh ngây người, vẻ mặt mừng rỡ.“Cậu đúng là người tốt”.“Đâu chỉ mỗi người tốt, là Bồ Tát sống luôn rồi”.Anh mỉm cười xua tay.“Các chú ạ, cháu chỉ đề xuất ý kiến thôi, chính phủ mới là bên đồng ý cho tiến hành dự án”.Nói xong, vẻ mặt anh trở nên trang nghiêm.Quay người nhìn ra ngoài cửa kính, ánh mắt hướng về phía Đế Đô xa xôi.Các cựu binh cũng đồng loạt đứng thẳng người dậy, giơ tay nghiêm chào.Đồng thời, sắc mặt của Trần Thiên Hạo cũng trở nên nghiêm nghị.Tiền Cẩm Lâm ở ngoài cửa trông thấy cảnh tượng này cũng tỏ ra kính sợ.Kính chào!“Tổ quốc vĩ đại!”Những người lính già vui vẻ tiễn đưa.Trần Thiên Hạo rời khỏi phòng bệnh, đồng thời cố gắng khuyên nhủ bọn họ từ bỏ ý định tiễn anh ra tận cổng viện.Tiền Cẩm Lâm đứng chờ ở ngoài, nhìn ngây ngốc như một em gái si tình.“Thiên Hạo, anh vĩ đại thật đấy”.Anh vừa nhìn thấy cô ấy là thấy đau đầu.Anh không nhịn đưa tay lên che eo, bất chợt phát hiện chỉ có cách này mới có thể khiến cô ta bớt làm lố lại.“Cô đừng qua đây, eo tôi đau thật đấy”.“Anh…”Tiền Cẩm Lâm cắn m0i dưới, liếc mắt nhìn anh đầy tình tứ.Dịu dàng vuốt v3 mái tóc dài của mình.“Thiên Hạo, anh không thấy tôi đẹp sao?”Vừa nói cô ta vừa vén ống quần bệnh nhân lên, khoe đùi bị quấn kín băng vải.Sắc mặt cô ta trở nên xấu hổ, vội vàng thả quần xuống.Trần Thiên Hạo dở khóc dở cười.Anh vốn định đi luôn nhưng lại nhớ ra mình sắp kết hôn, sau này không thể tiếp tục dây dưa với cô ta nữa.

Chương 250