Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 307
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 307Hắn lạnh lùng nói.“Hoa Nhụy, nhà anh cho bố em một triệu tiền sính lễ, em là vợ anh, chẳng nhẽ anh không thể quản việc em đi với một thằng đàn ông khác sao?”“Bố tôi cầm tiền của các người chứ không phải tôi”.Hoa Nhụy tức giận nói.Hơn nữa lời Phùng Bân nói khiến cô cảm giác mình như một món hàng, hơn nữa cũng khiến Trần Thiên Hạo biết cô bị mua bán như vậy.“Bố em cầm đồng nghĩa với việc em cầm, em còn không chịu thừa nhận sao?”Phùng Bân nổi giận, hắn vứt mô tô sang một bên sau đó tóm lấy tay Hoa Nhụy.Bốn người bên ngoài cũng dựng mô tô lại, bao vây lấy Trần Thiên Hạo, ngăn anh làm mấy chuyện anh hùng cứu mỹ nhân.Hoa Nhụy cố gắng giãy khỏi tay Phùng Bân.Nhưng Phùng Bân dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành, cô ta dùng hết sức cũng vô ích.Cổ tay giãy giụa đến mức sưng đỏ.Lúc đầu Phùng Bân chỉ hơi nổi giận, sau đó nhìn thấy Hoa Nhuỵ giãy giụa, cơ thể trong bộ đồng phục lộ ra, khiến hắn không kìm được nuốt nước bọt.Hắn dùng sức kéo Hoa Nhụy vào lòng.Đám này chẳng được tính là côn đồ.Trần Thiên Hạo thậm chí chẳng thèm ra tay dạy bọn chúng một bài học.Nhưng tên nhãi này có hơi quá đáng, anh không thể không ra tay được.Vóc dáng cao lớn bị mấy người nhìn chằm chằm, anh tùy tiện đẩy ngã bọn chúng.Trần Thiên Hạo tiến lên, xách cổ áo Phùng Bân, nhấc hắn lên.“Thả cô ấy ra”.Trần Thiên Hạo khinh bỉ nói.Phùng Bân sợ đến mức toàn thân run rẩy, liền thả Hoa Nhụy ra.“Mày, mày thả tao ra”.“Mày biết bố tao là ai không, bố tao là Lão Hắc”.“Lão Hắc?”Trần Thiên Hạo sững sờ.“Đen lắm sao?”Hoa Nhụy từng chứng kiến thực lực của Trần Thiên Hạo, ngay cả gia chủ Châu Minh của gia tộc hạng hai ở Nam Thành nhìn thấy Trần Thiên Hạo cũng phải dập đầu thì sao có thể để ý một tên trùm thôn như này.Cô ta xoa cổ tay sưng phồng của mình, sau đó tiến lên giải thích.“Lão Hắc là tên ác bá ở trong thôn, nhưng ông ta không đen”.Nói xong liền không kìm được mỉm cười.Anh vứt Phùng Bân xuống đất, sau đó quát.“Cút”Phùng Bân sợ hãi nhấc mô tô lên, bỏ chạy thật xa.Miệng không quên nói mấy câu chửi thề.
Chương 307
Hắn lạnh lùng nói.
“Hoa Nhụy, nhà anh cho bố em một triệu tiền sính lễ, em là vợ anh, chẳng nhẽ anh không thể quản việc em đi với một thằng đàn ông khác sao?”
“Bố tôi cầm tiền của các người chứ không phải tôi”.
Hoa Nhụy tức giận nói.
Hơn nữa lời Phùng Bân nói khiến cô cảm giác mình như một món hàng, hơn nữa cũng khiến Trần Thiên Hạo biết cô bị mua bán như vậy.
“Bố em cầm đồng nghĩa với việc em cầm, em còn không chịu thừa nhận sao?”
Phùng Bân nổi giận, hắn vứt mô tô sang một bên sau đó tóm lấy tay Hoa Nhụy.
Bốn người bên ngoài cũng dựng mô tô lại, bao vây lấy Trần Thiên Hạo, ngăn anh làm mấy chuyện anh hùng cứu mỹ nhân.
Hoa Nhụy cố gắng giãy khỏi tay Phùng Bân.
Nhưng Phùng Bân dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành, cô ta dùng hết sức cũng vô ích.
Cổ tay giãy giụa đến mức sưng đỏ.
Lúc đầu Phùng Bân chỉ hơi nổi giận, sau đó nhìn thấy Hoa Nhuỵ giãy giụa, cơ thể trong bộ đồng phục lộ ra, khiến hắn không kìm được nuốt nước bọt.
Hắn dùng sức kéo Hoa Nhụy vào lòng.
Đám này chẳng được tính là côn đồ.
Trần Thiên Hạo thậm chí chẳng thèm ra tay dạy bọn chúng một bài học.
Nhưng tên nhãi này có hơi quá đáng, anh không thể không ra tay được.
Vóc dáng cao lớn bị mấy người nhìn chằm chằm, anh tùy tiện đẩy ngã bọn chúng.
Trần Thiên Hạo tiến lên, xách cổ áo Phùng Bân, nhấc hắn lên.
“Thả cô ấy ra”.
Trần Thiên Hạo khinh bỉ nói.
Phùng Bân sợ đến mức toàn thân run rẩy, liền thả Hoa Nhụy ra.
“Mày, mày thả tao ra”.
“Mày biết bố tao là ai không, bố tao là Lão Hắc”.
“Lão Hắc?”
Trần Thiên Hạo sững sờ.
“Đen lắm sao?”
Hoa Nhụy từng chứng kiến thực lực của Trần Thiên Hạo, ngay cả gia chủ Châu Minh của gia tộc hạng hai ở Nam Thành nhìn thấy Trần Thiên Hạo cũng phải dập đầu thì sao có thể để ý một tên trùm thôn như này.
Cô ta xoa cổ tay sưng phồng của mình, sau đó tiến lên giải thích.
“Lão Hắc là tên ác bá ở trong thôn, nhưng ông ta không đen”.
Nói xong liền không kìm được mỉm cười.
Anh vứt Phùng Bân xuống đất, sau đó quát.
“Cút”
Phùng Bân sợ hãi nhấc mô tô lên, bỏ chạy thật xa.
Miệng không quên nói mấy câu chửi thề.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 307Hắn lạnh lùng nói.“Hoa Nhụy, nhà anh cho bố em một triệu tiền sính lễ, em là vợ anh, chẳng nhẽ anh không thể quản việc em đi với một thằng đàn ông khác sao?”“Bố tôi cầm tiền của các người chứ không phải tôi”.Hoa Nhụy tức giận nói.Hơn nữa lời Phùng Bân nói khiến cô cảm giác mình như một món hàng, hơn nữa cũng khiến Trần Thiên Hạo biết cô bị mua bán như vậy.“Bố em cầm đồng nghĩa với việc em cầm, em còn không chịu thừa nhận sao?”Phùng Bân nổi giận, hắn vứt mô tô sang một bên sau đó tóm lấy tay Hoa Nhụy.Bốn người bên ngoài cũng dựng mô tô lại, bao vây lấy Trần Thiên Hạo, ngăn anh làm mấy chuyện anh hùng cứu mỹ nhân.Hoa Nhụy cố gắng giãy khỏi tay Phùng Bân.Nhưng Phùng Bân dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành, cô ta dùng hết sức cũng vô ích.Cổ tay giãy giụa đến mức sưng đỏ.Lúc đầu Phùng Bân chỉ hơi nổi giận, sau đó nhìn thấy Hoa Nhuỵ giãy giụa, cơ thể trong bộ đồng phục lộ ra, khiến hắn không kìm được nuốt nước bọt.Hắn dùng sức kéo Hoa Nhụy vào lòng.Đám này chẳng được tính là côn đồ.Trần Thiên Hạo thậm chí chẳng thèm ra tay dạy bọn chúng một bài học.Nhưng tên nhãi này có hơi quá đáng, anh không thể không ra tay được.Vóc dáng cao lớn bị mấy người nhìn chằm chằm, anh tùy tiện đẩy ngã bọn chúng.Trần Thiên Hạo tiến lên, xách cổ áo Phùng Bân, nhấc hắn lên.“Thả cô ấy ra”.Trần Thiên Hạo khinh bỉ nói.Phùng Bân sợ đến mức toàn thân run rẩy, liền thả Hoa Nhụy ra.“Mày, mày thả tao ra”.“Mày biết bố tao là ai không, bố tao là Lão Hắc”.“Lão Hắc?”Trần Thiên Hạo sững sờ.“Đen lắm sao?”Hoa Nhụy từng chứng kiến thực lực của Trần Thiên Hạo, ngay cả gia chủ Châu Minh của gia tộc hạng hai ở Nam Thành nhìn thấy Trần Thiên Hạo cũng phải dập đầu thì sao có thể để ý một tên trùm thôn như này.Cô ta xoa cổ tay sưng phồng của mình, sau đó tiến lên giải thích.“Lão Hắc là tên ác bá ở trong thôn, nhưng ông ta không đen”.Nói xong liền không kìm được mỉm cười.Anh vứt Phùng Bân xuống đất, sau đó quát.“Cút”Phùng Bân sợ hãi nhấc mô tô lên, bỏ chạy thật xa.Miệng không quên nói mấy câu chửi thề.