Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 318

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 318“Bố tiêu hết rồi”.“Bố tiêu hết một triệu rồi?”Hoa Nhụy trợn trừng mắt, kinh ngạc hỏi.Hoa Tiểu Bình gật đầu.“Bố, bố tiêu cái gì mà hết một triệu?”Hoa Nhụy hỏi, cô ta thực sự không thể nghĩ ra được bố mình tiêu tiền vào cái gì.“Con gái, bố thực sự không còn tiền”.Hoa Tiểu Bình lắc đầu nóiLão Hắc quỳ dưới đất, mặc dù sợ, nhưng ông ta hiểu rõ, dù anh mạnh đến đâu cũng không thể quản tất cả mọi chuyện được.Đối phương lấy một triệu của mình, nếu như không trả được chỉ có thể gả cho con mình. Nếu ông ta mất toi một triệu này, thì giết ông ta đi còn hơn.“Có thể cho tôi nợ không, hoặc trả theo kỳ, tôi nhất định sẽ trả lại chỗ tiền này”, Hoa Nhụy nghĩ, chỉ đành thương lượng với Lão Hắc.Lão Hắc hơi khó xử.“Hoa Nhụy cô nghĩ đi, đây là một triệu đấy, là toàn bộ tiền tích góp của tôi, đến khi nào cô mới trả hết nợ chứ”.“Sao ông chỉ có một triệu thôi được, mấy năm này ông moi không ít tiền từ thôn chúng ta đâu”.Hoa Nhụy không phục nói.Tuy nhiên cho dù người ta moi bao nhiêu tiền thì vẫn là tiền của đối phương.Lúc này Trần Thiên Hạo mở lời.“Một triệu chứ gì?”“Tôi đưa”.Anh lấy điện thoại ra đưa cho Hoa Nhụy.“Chuyển tiền cho ông ta đi, từ nay về sau ân oán với ông ta cũng kết thúc”.Hoa Nhụy lắc đầu khó xử nói.“Anh Trần, tôi không trả nổi anh chỗ tiền này”.“Không sao, không trả được thì sau này làm việc cho tôi từ từ trả”.Trần Thiên Hạo cười nói.“Cầm đi, mau chuyển tiền. Tôi còn phải xử lý việc khác nữa”.Hoa Nhụy cảm động, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.Một triệu với cô ta là con số trên trời.Vậy mà đối phương đồng ý đưa cô ta khoản tiền lớn như vậy để chuộc thân.Lúc này, Hoa Nhụy thầm ra quyết định, sau này mình nhất định phải làm trâu làm ngựa để báo đáp anh.Sau khi chuyển tiền xong, Lão Hắc không còn gì để nói nữa.Ông ta quỳ dưới đất không dám đứng dậy chỉ có thể lén nhìn Trần Thiên Hạo.

Chương 318

“Bố tiêu hết rồi”.

“Bố tiêu hết một triệu rồi?”

Hoa Nhụy trợn trừng mắt, kinh ngạc hỏi.

Hoa Tiểu Bình gật đầu.

“Bố, bố tiêu cái gì mà hết một triệu?”

Hoa Nhụy hỏi, cô ta thực sự không thể nghĩ ra được bố mình tiêu tiền vào cái gì.

“Con gái, bố thực sự không còn tiền”.

Hoa Tiểu Bình lắc đầu nói

Lão Hắc quỳ dưới đất, mặc dù sợ, nhưng ông ta hiểu rõ, dù anh mạnh đến đâu cũng không thể quản tất cả mọi chuyện được.

Đối phương lấy một triệu của mình, nếu như không trả được chỉ có thể gả cho con mình. Nếu ông ta mất toi một triệu này, thì giết ông ta đi còn hơn.

“Có thể cho tôi nợ không, hoặc trả theo kỳ, tôi nhất định sẽ trả lại chỗ tiền này”, Hoa Nhụy nghĩ, chỉ đành thương lượng với Lão Hắc.

Lão Hắc hơi khó xử.

“Hoa Nhụy cô nghĩ đi, đây là một triệu đấy, là toàn bộ tiền tích góp của tôi, đến khi nào cô mới trả hết nợ chứ”.

“Sao ông chỉ có một triệu thôi được, mấy năm này ông moi không ít tiền từ thôn chúng ta đâu”.

Hoa Nhụy không phục nói.

Tuy nhiên cho dù người ta moi bao nhiêu tiền thì vẫn là tiền của đối phương.

Lúc này Trần Thiên Hạo mở lời.

“Một triệu chứ gì?”

“Tôi đưa”.

Anh lấy điện thoại ra đưa cho Hoa Nhụy.

“Chuyển tiền cho ông ta đi, từ nay về sau ân oán với ông ta cũng kết thúc”.

Hoa Nhụy lắc đầu khó xử nói.

“Anh Trần, tôi không trả nổi anh chỗ tiền này”.

“Không sao, không trả được thì sau này làm việc cho tôi từ từ trả”.

Trần Thiên Hạo cười nói.

“Cầm đi, mau chuyển tiền. Tôi còn phải xử lý việc khác nữa”.

Hoa Nhụy cảm động, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.

Một triệu với cô ta là con số trên trời.

Vậy mà đối phương đồng ý đưa cô ta khoản tiền lớn như vậy để chuộc thân.

Lúc này, Hoa Nhụy thầm ra quyết định, sau này mình nhất định phải làm trâu làm ngựa để báo đáp anh.

Sau khi chuyển tiền xong, Lão Hắc không còn gì để nói nữa.

Ông ta quỳ dưới đất không dám đứng dậy chỉ có thể lén nhìn Trần Thiên Hạo.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 318“Bố tiêu hết rồi”.“Bố tiêu hết một triệu rồi?”Hoa Nhụy trợn trừng mắt, kinh ngạc hỏi.Hoa Tiểu Bình gật đầu.“Bố, bố tiêu cái gì mà hết một triệu?”Hoa Nhụy hỏi, cô ta thực sự không thể nghĩ ra được bố mình tiêu tiền vào cái gì.“Con gái, bố thực sự không còn tiền”.Hoa Tiểu Bình lắc đầu nóiLão Hắc quỳ dưới đất, mặc dù sợ, nhưng ông ta hiểu rõ, dù anh mạnh đến đâu cũng không thể quản tất cả mọi chuyện được.Đối phương lấy một triệu của mình, nếu như không trả được chỉ có thể gả cho con mình. Nếu ông ta mất toi một triệu này, thì giết ông ta đi còn hơn.“Có thể cho tôi nợ không, hoặc trả theo kỳ, tôi nhất định sẽ trả lại chỗ tiền này”, Hoa Nhụy nghĩ, chỉ đành thương lượng với Lão Hắc.Lão Hắc hơi khó xử.“Hoa Nhụy cô nghĩ đi, đây là một triệu đấy, là toàn bộ tiền tích góp của tôi, đến khi nào cô mới trả hết nợ chứ”.“Sao ông chỉ có một triệu thôi được, mấy năm này ông moi không ít tiền từ thôn chúng ta đâu”.Hoa Nhụy không phục nói.Tuy nhiên cho dù người ta moi bao nhiêu tiền thì vẫn là tiền của đối phương.Lúc này Trần Thiên Hạo mở lời.“Một triệu chứ gì?”“Tôi đưa”.Anh lấy điện thoại ra đưa cho Hoa Nhụy.“Chuyển tiền cho ông ta đi, từ nay về sau ân oán với ông ta cũng kết thúc”.Hoa Nhụy lắc đầu khó xử nói.“Anh Trần, tôi không trả nổi anh chỗ tiền này”.“Không sao, không trả được thì sau này làm việc cho tôi từ từ trả”.Trần Thiên Hạo cười nói.“Cầm đi, mau chuyển tiền. Tôi còn phải xử lý việc khác nữa”.Hoa Nhụy cảm động, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.Một triệu với cô ta là con số trên trời.Vậy mà đối phương đồng ý đưa cô ta khoản tiền lớn như vậy để chuộc thân.Lúc này, Hoa Nhụy thầm ra quyết định, sau này mình nhất định phải làm trâu làm ngựa để báo đáp anh.Sau khi chuyển tiền xong, Lão Hắc không còn gì để nói nữa.Ông ta quỳ dưới đất không dám đứng dậy chỉ có thể lén nhìn Trần Thiên Hạo.

Chương 318