Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 334

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 334“Xong đời?”Anh chỉ nhếch miệng cười lạnh.Một đám cậu chủ nhà giàu ăn chơi trác táng thì có gì khiến anh phải sợ?“Anh Tào, thằng ranh con này dám đối đầu với chúng tôi, đánh chết nó đi”.Giang Đại Bằng nghiến răng ken két.Tào Lam Thiên nhìn thoáng qua mấy chục người bị đánh, có vài tên to con cũng nằm lăn lộn trên đất r3n rỉ, không khỏi tò mò quan sát Trần Thiên Hạo vài lần.“Mày cũng giỏi phết đấy”.Người xăm mình còn lại nhếch miệng cười lạnh nhìn về phía anh.“Tôi thấy có vẻ thằng này từng đi lính đấy, cậu Tào có ý tưởng gì không?”“Ý tưởng?”Tào Lam Thiên cong môi cười, bỏ kính xuống chỉ thẳng vào anh.“Thằng ranh, tao là người quý trọng nhân tài. Nếu mày đồng ý làm chó của tao, hôm nay tao sẽ tha cho mày một mạng”.“Nói nhảm!”Trần Thiên Hạo giậm chân một cái, cả người như một ngọn gió lốc tức thì vọt tới. Đám đông quá sợ hãi, không ngờ anh lại không hành động theo lẽ thường.Tên đàn em đứng gần Tào Lam Thiên nhất giơ tay cản lại, kết quả bị anh tóm lấy bẻ gãy.Sau đó, bàn tay to lớn tựa mũi khoan thép của anh bóp chặt cổ Tào Lam Thiên, nhấc bổng cả người hắn lên.“Bốp!”Tay còn lại của anh tát bôm bốp vào mặt hắn, khiến khóe môi hắn rướm đầy máu tươi.Cảnh tượng này khiến đám người xung quanh sợ ngây người.“Tốc độ của thằng nhãi này quá nhanh”.Tên xăm trổ đầy người lăn lộn trong thế giới ngầm tại Đế Đô mười mấy năm trời, từng gặp không ít cao thủ tài giỏi tàn nhẫn, nhưng không một ai có tốc độ khủng b0 như anh.Quá mạnh!Nhưng gã ta không hề e ngại, thậm chí còn kích động đến mức toàn thân run lên, vẻ mặt tràn đầy chờ mong.“Ranh con, mày có dám thả cậu Tào ra đấu với tao một trận không?”Trần Thiên Hạo thẳng tay ném Tào Lam Thiên đang sợ són ra quần xuống biển, sau đó quay người lại nhìn về phía gã ta.Ánh mắt hơi nheo lại.“Chỉ dựa vào anh cũng xứng đấu với tôi một trận sao?”“Mày ngông cuồng quá đấy!”Người đàn ông xăm trổ cảm thấy mình bị sỉ nhục, sau lưng còn có mười mấy gã đàn em đi theo. Trần Thiên Hạo nói vậy thì sau này gã ta còn mặt mũi nào lăn lộn ở Đế Đô nữa. Hắn ta thẹn quá hóa giận, vung tay lên tấn công anh.

Chương 334

“Xong đời?”

Anh chỉ nhếch miệng cười lạnh.

Một đám cậu chủ nhà giàu ăn chơi trác táng thì có gì khiến anh phải sợ?

“Anh Tào, thằng ranh con này dám đối đầu với chúng tôi, đánh chết nó đi”.

Giang Đại Bằng nghiến răng ken két.

Tào Lam Thiên nhìn thoáng qua mấy chục người bị đánh, có vài tên to con cũng nằm lăn lộn trên đất r3n rỉ, không khỏi tò mò quan sát Trần Thiên Hạo vài lần.

“Mày cũng giỏi phết đấy”.

Người xăm mình còn lại nhếch miệng cười lạnh nhìn về phía anh.

“Tôi thấy có vẻ thằng này từng đi lính đấy, cậu Tào có ý tưởng gì không?”

“Ý tưởng?”

Tào Lam Thiên cong môi cười, bỏ kính xuống chỉ thẳng vào anh.

“Thằng ranh, tao là người quý trọng nhân tài. Nếu mày đồng ý làm chó của tao, hôm nay tao sẽ tha cho mày một mạng”.

“Nói nhảm!”

Trần Thiên Hạo giậm chân một cái, cả người như một ngọn gió lốc tức thì vọt tới. Đám đông quá sợ hãi, không ngờ anh lại không hành động theo lẽ thường.

Tên đàn em đứng gần Tào Lam Thiên nhất giơ tay cản lại, kết quả bị anh tóm lấy bẻ gãy.

Sau đó, bàn tay to lớn tựa mũi khoan thép của anh bóp chặt cổ Tào Lam Thiên, nhấc bổng cả người hắn lên.

“Bốp!”

Tay còn lại của anh tát bôm bốp vào mặt hắn, khiến khóe môi hắn rướm đầy máu tươi.

Cảnh tượng này khiến đám người xung quanh sợ ngây người.

“Tốc độ của thằng nhãi này quá nhanh”.

Tên xăm trổ đầy người lăn lộn trong thế giới ngầm tại Đế Đô mười mấy năm trời, từng gặp không ít cao thủ tài giỏi tàn nhẫn, nhưng không một ai có tốc độ khủng b0 như anh.

Quá mạnh!

Nhưng gã ta không hề e ngại, thậm chí còn kích động đến mức toàn thân run lên, vẻ mặt tràn đầy chờ mong.

“Ranh con, mày có dám thả cậu Tào ra đấu với tao một trận không?”

Trần Thiên Hạo thẳng tay ném Tào Lam Thiên đang sợ són ra quần xuống biển, sau đó quay người lại nhìn về phía gã ta.

Ánh mắt hơi nheo lại.

“Chỉ dựa vào anh cũng xứng đấu với tôi một trận sao?”

“Mày ngông cuồng quá đấy!”

Người đàn ông xăm trổ cảm thấy mình bị sỉ nhục, sau lưng còn có mười mấy gã đàn em đi theo. Trần Thiên Hạo nói vậy thì sau này gã ta còn mặt mũi nào lăn lộn ở Đế Đô nữa. Hắn ta thẹn quá hóa giận, vung tay lên tấn công anh.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 334“Xong đời?”Anh chỉ nhếch miệng cười lạnh.Một đám cậu chủ nhà giàu ăn chơi trác táng thì có gì khiến anh phải sợ?“Anh Tào, thằng ranh con này dám đối đầu với chúng tôi, đánh chết nó đi”.Giang Đại Bằng nghiến răng ken két.Tào Lam Thiên nhìn thoáng qua mấy chục người bị đánh, có vài tên to con cũng nằm lăn lộn trên đất r3n rỉ, không khỏi tò mò quan sát Trần Thiên Hạo vài lần.“Mày cũng giỏi phết đấy”.Người xăm mình còn lại nhếch miệng cười lạnh nhìn về phía anh.“Tôi thấy có vẻ thằng này từng đi lính đấy, cậu Tào có ý tưởng gì không?”“Ý tưởng?”Tào Lam Thiên cong môi cười, bỏ kính xuống chỉ thẳng vào anh.“Thằng ranh, tao là người quý trọng nhân tài. Nếu mày đồng ý làm chó của tao, hôm nay tao sẽ tha cho mày một mạng”.“Nói nhảm!”Trần Thiên Hạo giậm chân một cái, cả người như một ngọn gió lốc tức thì vọt tới. Đám đông quá sợ hãi, không ngờ anh lại không hành động theo lẽ thường.Tên đàn em đứng gần Tào Lam Thiên nhất giơ tay cản lại, kết quả bị anh tóm lấy bẻ gãy.Sau đó, bàn tay to lớn tựa mũi khoan thép của anh bóp chặt cổ Tào Lam Thiên, nhấc bổng cả người hắn lên.“Bốp!”Tay còn lại của anh tát bôm bốp vào mặt hắn, khiến khóe môi hắn rướm đầy máu tươi.Cảnh tượng này khiến đám người xung quanh sợ ngây người.“Tốc độ của thằng nhãi này quá nhanh”.Tên xăm trổ đầy người lăn lộn trong thế giới ngầm tại Đế Đô mười mấy năm trời, từng gặp không ít cao thủ tài giỏi tàn nhẫn, nhưng không một ai có tốc độ khủng b0 như anh.Quá mạnh!Nhưng gã ta không hề e ngại, thậm chí còn kích động đến mức toàn thân run lên, vẻ mặt tràn đầy chờ mong.“Ranh con, mày có dám thả cậu Tào ra đấu với tao một trận không?”Trần Thiên Hạo thẳng tay ném Tào Lam Thiên đang sợ són ra quần xuống biển, sau đó quay người lại nhìn về phía gã ta.Ánh mắt hơi nheo lại.“Chỉ dựa vào anh cũng xứng đấu với tôi một trận sao?”“Mày ngông cuồng quá đấy!”Người đàn ông xăm trổ cảm thấy mình bị sỉ nhục, sau lưng còn có mười mấy gã đàn em đi theo. Trần Thiên Hạo nói vậy thì sau này gã ta còn mặt mũi nào lăn lộn ở Đế Đô nữa. Hắn ta thẹn quá hóa giận, vung tay lên tấn công anh.

Chương 334