Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 340
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 340Bước tới gần cô ta.“Tao cũng không phải người máu lạnh như vậy. Hay là thế này đi, cô em theo tao vài đêm, tao sẽ cho hoãn lại việc bồi thường. Cô em cũng có thể đến bệnh viện chăm bố, thấy thế nào?”Nói xong, anh ta nhìn lướt qua người cô ta một lượt, vẻ mặt xấu xa.“Không, anh đừng có mơ”.Nhụy H0a gạt nước mắt, cả giận hét ầm lên.“Lát nữa bạn tôi sẽ tới đây. Anh ấy sẽ giải quyết”.“Bạn của mày? Mày nghèo rớt mùng tơi lấy đâu ra bạn?”“Hừ!”“Tao sẽ chống mắt đợi bạn mày đến, xem nó có thể bồi thường nổi không”.Đám người xung quanh cũng bắt đầu chỉ trỏ, trách móc Lưu Đông. Thế nhưng anh ta có xe hơi mấy triệu, bọn họ cũng không dám can thiệp nhiều.Đúng lúc này.Một chiếc Lincoln Limousine trị giá trên chục triệu phóng tới rồi đỗ lại trước mặt bọn họ.Ai cũng giật mình khiếp sợ.“Hỏng rồi, xem ra lại là người phe anh chàng nhà giàu kia”.“Haiz, người nghèo biết đi đâu đòi công bằng đây. Lần này sợ là cả cái mạng của ông già say rượu kia cũng không đền nổi xe cho người ta”.Nhưng sắc mặt của Lưu Đông lại trở nên căng thẳng.“Đây là xe của ai?”Mặc dù anh ta thấy quen mắt nhưng lại không tài nào nhớ ra nổi. Chẳng lẽ đối phương chính là bạn của con nhóc này sao?Cô ta chỉ là một đứa môi giới nhà đất thôi mà. Tuy Lưu Đông không quen biết gì nhưng có thể nhìn từ cách ăn mặc của cô ta, rõ ràng không phải người có tiền.Anh ta thầm đoán có lẽ là một ông chủ bụng phệ nào đó, giữa hai người bọn có một mối quan hệ mờ ám nào đó…Cho dù có là ai đi chăng nữa thì ở Nam Thành này cũng đâu có ai dám chọc vào nhà họ Lưu của anh ta?Anh ta ưỡn ngực ngẩng cao đầu, vẻ mặt vênh váo đắc ý, chờ đối phương xuống xe sẽ phải chạy tới lấy lòng mình.Cửa xe vừa mở ra, một người đàn ông thân hình cao lớn, cả người mặc đồ đen bước xuống.“Anh Trần!”Hoa Nhụy như nhìn thấy cứu tinh, sắc mặt vui mừng khôn xiết.Người vừa có tiền vừa có thực lực mà cô ta quen cũng chỉ có mình anh mà thôi.Trần Thiên Hạo đi tới, khẽ gật đầu với cô ta.“Xảy ra chuyện gì? Đâm vào người ta không chịu bồi thường còn đòi tiền ngược lại hả? Lái xe đâu?”Anh quay sang nhìn đám đông.Lưu Đông đang đứng ở ven đường, giây phút trông thấy anh xuất hiện không khỏi sửng sốt há hốc mồm, phát hiện đối phương cực kỳ quen mắt…
Chương 340
Bước tới gần cô ta.
“Tao cũng không phải người máu lạnh như vậy. Hay là thế này đi, cô em theo tao vài đêm, tao sẽ cho hoãn lại việc bồi thường. Cô em cũng có thể đến bệnh viện chăm bố, thấy thế nào?”
Nói xong, anh ta nhìn lướt qua người cô ta một lượt, vẻ mặt xấu xa.
“Không, anh đừng có mơ”.
Nhụy H0a gạt nước mắt, cả giận hét ầm lên.
“Lát nữa bạn tôi sẽ tới đây. Anh ấy sẽ giải quyết”.
“Bạn của mày? Mày nghèo rớt mùng tơi lấy đâu ra bạn?”
“Hừ!”
“Tao sẽ chống mắt đợi bạn mày đến, xem nó có thể bồi thường nổi không”.
Đám người xung quanh cũng bắt đầu chỉ trỏ, trách móc Lưu Đông. Thế nhưng anh ta có xe hơi mấy triệu, bọn họ cũng không dám can thiệp nhiều.
Đúng lúc này.
Một chiếc Lincoln Limousine trị giá trên chục triệu phóng tới rồi đỗ lại trước mặt bọn họ.
Ai cũng giật mình khiếp sợ.
“Hỏng rồi, xem ra lại là người phe anh chàng nhà giàu kia”.
“Haiz, người nghèo biết đi đâu đòi công bằng đây. Lần này sợ là cả cái mạng của ông già say rượu kia cũng không đền nổi xe cho người ta”.
Nhưng sắc mặt của Lưu Đông lại trở nên căng thẳng.
“Đây là xe của ai?”
Mặc dù anh ta thấy quen mắt nhưng lại không tài nào nhớ ra nổi. Chẳng lẽ đối phương chính là bạn của con nhóc này sao?
Cô ta chỉ là một đứa môi giới nhà đất thôi mà. Tuy Lưu Đông không quen biết gì nhưng có thể nhìn từ cách ăn mặc của cô ta, rõ ràng không phải người có tiền.
Anh ta thầm đoán có lẽ là một ông chủ bụng phệ nào đó, giữa hai người bọn có một mối quan hệ mờ ám nào đó…
Cho dù có là ai đi chăng nữa thì ở Nam Thành này cũng đâu có ai dám chọc vào nhà họ Lưu của anh ta?
Anh ta ưỡn ngực ngẩng cao đầu, vẻ mặt vênh váo đắc ý, chờ đối phương xuống xe sẽ phải chạy tới lấy lòng mình.
Cửa xe vừa mở ra, một người đàn ông thân hình cao lớn, cả người mặc đồ đen bước xuống.
“Anh Trần!”
Hoa Nhụy như nhìn thấy cứu tinh, sắc mặt vui mừng khôn xiết.
Người vừa có tiền vừa có thực lực mà cô ta quen cũng chỉ có mình anh mà thôi.
Trần Thiên Hạo đi tới, khẽ gật đầu với cô ta.
“Xảy ra chuyện gì? Đâm vào người ta không chịu bồi thường còn đòi tiền ngược lại hả? Lái xe đâu?”
Anh quay sang nhìn đám đông.
Lưu Đông đang đứng ở ven đường, giây phút trông thấy anh xuất hiện không khỏi sửng sốt há hốc mồm, phát hiện đối phương cực kỳ quen mắt…
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 340Bước tới gần cô ta.“Tao cũng không phải người máu lạnh như vậy. Hay là thế này đi, cô em theo tao vài đêm, tao sẽ cho hoãn lại việc bồi thường. Cô em cũng có thể đến bệnh viện chăm bố, thấy thế nào?”Nói xong, anh ta nhìn lướt qua người cô ta một lượt, vẻ mặt xấu xa.“Không, anh đừng có mơ”.Nhụy H0a gạt nước mắt, cả giận hét ầm lên.“Lát nữa bạn tôi sẽ tới đây. Anh ấy sẽ giải quyết”.“Bạn của mày? Mày nghèo rớt mùng tơi lấy đâu ra bạn?”“Hừ!”“Tao sẽ chống mắt đợi bạn mày đến, xem nó có thể bồi thường nổi không”.Đám người xung quanh cũng bắt đầu chỉ trỏ, trách móc Lưu Đông. Thế nhưng anh ta có xe hơi mấy triệu, bọn họ cũng không dám can thiệp nhiều.Đúng lúc này.Một chiếc Lincoln Limousine trị giá trên chục triệu phóng tới rồi đỗ lại trước mặt bọn họ.Ai cũng giật mình khiếp sợ.“Hỏng rồi, xem ra lại là người phe anh chàng nhà giàu kia”.“Haiz, người nghèo biết đi đâu đòi công bằng đây. Lần này sợ là cả cái mạng của ông già say rượu kia cũng không đền nổi xe cho người ta”.Nhưng sắc mặt của Lưu Đông lại trở nên căng thẳng.“Đây là xe của ai?”Mặc dù anh ta thấy quen mắt nhưng lại không tài nào nhớ ra nổi. Chẳng lẽ đối phương chính là bạn của con nhóc này sao?Cô ta chỉ là một đứa môi giới nhà đất thôi mà. Tuy Lưu Đông không quen biết gì nhưng có thể nhìn từ cách ăn mặc của cô ta, rõ ràng không phải người có tiền.Anh ta thầm đoán có lẽ là một ông chủ bụng phệ nào đó, giữa hai người bọn có một mối quan hệ mờ ám nào đó…Cho dù có là ai đi chăng nữa thì ở Nam Thành này cũng đâu có ai dám chọc vào nhà họ Lưu của anh ta?Anh ta ưỡn ngực ngẩng cao đầu, vẻ mặt vênh váo đắc ý, chờ đối phương xuống xe sẽ phải chạy tới lấy lòng mình.Cửa xe vừa mở ra, một người đàn ông thân hình cao lớn, cả người mặc đồ đen bước xuống.“Anh Trần!”Hoa Nhụy như nhìn thấy cứu tinh, sắc mặt vui mừng khôn xiết.Người vừa có tiền vừa có thực lực mà cô ta quen cũng chỉ có mình anh mà thôi.Trần Thiên Hạo đi tới, khẽ gật đầu với cô ta.“Xảy ra chuyện gì? Đâm vào người ta không chịu bồi thường còn đòi tiền ngược lại hả? Lái xe đâu?”Anh quay sang nhìn đám đông.Lưu Đông đang đứng ở ven đường, giây phút trông thấy anh xuất hiện không khỏi sửng sốt há hốc mồm, phát hiện đối phương cực kỳ quen mắt…