Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 346

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 346“Tiểu Nguyệt, chúng ta xuất viện thôi”.Trần Thiên Hạo mỉm cười với cô.Hôm nay là ngày phải đón cô, Trần Thiên Hạo đương nhiên phải nhớ. Chỉ có điều đến hơi muộn thôi.“Thiên Hạo, anh bận cái gì mà giờ mới đến vậy”.Tâm trạng Trần Thiên Hạo hơi nặng nề, cái chết của Hoa Tiểu Bình gây ra đả kích lớn cho anh. Anh cứ tưởng cơ thể ông ta đã khỏe lên nhưng không ngờ chỉ là ánh sáng lóe lên trước khi vụt tắt.Đương nhiên anh vĩnh viễn không biết được, Tiết Thiên Linh là người âm thầm tiễn Hoa Tiểu Bình về trời.Giọng của anh có hơi khàn khàn.“Một người bạn của bố anh qua đời, anh giúp họ xử lý”.Vẻ mặt của Lâm Tiểu Nguyệt trở nên lo lắng, cô tiến lên an ủi anh.“Xin lỗi Thiên Hạo”.“Không sao chỉ là bạn bè bình thường”.Trần Thiên Hạo mỉm cười.Lâm Tiểu Nguyệt bất giác cảm thấy lo lắng, tim đập thình thịch, cô đang nghĩ không biết Trần Thiên Hạo có đưa cô đến nhà họ Trần không?“Tiểu Nguyệt, con cùng Trần Thiên Hạo về nhà đi, chỗ này để bố thu dọn cho”, Lưu Cảnh Minh đứng bên nói.Lâm Tiểu Nguyệt cảm kích nhìn ông ta, đối phương mỉm cười đáp lại.“Ừm, vậy cũng được, về nhà chúng ta”.Trần Thiên Hạo gật đầu, sau đó nhìn Lưu Cảnh Minh nói.“Bố là bố Tiểu Nguyệt, sau này cũng là bố con, bố, bố ra ngoài một chút, con có chút chuyện muốn hỏi bố”.Lưu Cảnh Minh bất ngờ, kêu á một tiếng, cảm thấy hơi vui.Sau khi ra ngoài, Lưu Cảnh Minh hỏi.“Thiên Hạo, con đang muốn hỏi sức khỏe của Tiểu Nguyệt có ảnh hưởng đến sinh hoạt vợ chồng không hả?”“Không”.Trần Thiên Hạo lắc đầu.Anh chăm chú nhìn Lưu Cảnh Minh, nói tiếp.“Con muốn hỏi, bố có biết trên người Lưu Bá Thiên có hình xăm đầu sói nào không?”Lưu Cảnh Minh hơi sững sờ, ông ta nhíu mày, nói thầm.“Hình như bố chưa từng thấy. Lưu Bá Thiên chưa bao giờ cởi đ0 trước mặt bọn bố”.“Phiền bố nhớ lại giúp con”, Trần Thiên Hạo truy hỏi đến cùng.Lưu Cảnh Minh nghĩ một lúc nhưng vẫn lắc đầu.Vẻ mặt Trần Thiên Hạo hơi thất vọng, con ngươi lóe sáng, ra quyết định.“Bố, con có thể phải đi khỏi Nam Thành một chuyến, phiền bố đến nhà họ Trần chăm sóc Tiểu Nguyệt giúp con”.

Chương 346

“Tiểu Nguyệt, chúng ta xuất viện thôi”.

Trần Thiên Hạo mỉm cười với cô.

Hôm nay là ngày phải đón cô, Trần Thiên Hạo đương nhiên phải nhớ. Chỉ có điều đến hơi muộn thôi.

“Thiên Hạo, anh bận cái gì mà giờ mới đến vậy”.

Tâm trạng Trần Thiên Hạo hơi nặng nề, cái chết của Hoa Tiểu Bình gây ra đả kích lớn cho anh. Anh cứ tưởng cơ thể ông ta đã khỏe lên nhưng không ngờ chỉ là ánh sáng lóe lên trước khi vụt tắt.

Đương nhiên anh vĩnh viễn không biết được, Tiết Thiên Linh là người âm thầm tiễn Hoa Tiểu Bình về trời.

Giọng của anh có hơi khàn khàn.

“Một người bạn của bố anh qua đời, anh giúp họ xử lý”.

Vẻ mặt của Lâm Tiểu Nguyệt trở nên lo lắng, cô tiến lên an ủi anh.

“Xin lỗi Thiên Hạo”.

“Không sao chỉ là bạn bè bình thường”.

Trần Thiên Hạo mỉm cười.

Lâm Tiểu Nguyệt bất giác cảm thấy lo lắng, tim đập thình thịch, cô đang nghĩ không biết Trần Thiên Hạo có đưa cô đến nhà họ Trần không?

“Tiểu Nguyệt, con cùng Trần Thiên Hạo về nhà đi, chỗ này để bố thu dọn cho”, Lưu Cảnh Minh đứng bên nói.

Lâm Tiểu Nguyệt cảm kích nhìn ông ta, đối phương mỉm cười đáp lại.

“Ừm, vậy cũng được, về nhà chúng ta”.

Trần Thiên Hạo gật đầu, sau đó nhìn Lưu Cảnh Minh nói.

“Bố là bố Tiểu Nguyệt, sau này cũng là bố con, bố, bố ra ngoài một chút, con có chút chuyện muốn hỏi bố”.

Lưu Cảnh Minh bất ngờ, kêu á một tiếng, cảm thấy hơi vui.

Sau khi ra ngoài, Lưu Cảnh Minh hỏi.

“Thiên Hạo, con đang muốn hỏi sức khỏe của Tiểu Nguyệt có ảnh hưởng đến sinh hoạt vợ chồng không hả?”

“Không”.

Trần Thiên Hạo lắc đầu.

Anh chăm chú nhìn Lưu Cảnh Minh, nói tiếp.

“Con muốn hỏi, bố có biết trên người Lưu Bá Thiên có hình xăm đầu sói nào không?”

Lưu Cảnh Minh hơi sững sờ, ông ta nhíu mày, nói thầm.

“Hình như bố chưa từng thấy. Lưu Bá Thiên chưa bao giờ cởi đ0 trước mặt bọn bố”.

“Phiền bố nhớ lại giúp con”, Trần Thiên Hạo truy hỏi đến cùng.

Lưu Cảnh Minh nghĩ một lúc nhưng vẫn lắc đầu.

Vẻ mặt Trần Thiên Hạo hơi thất vọng, con ngươi lóe sáng, ra quyết định.

“Bố, con có thể phải đi khỏi Nam Thành một chuyến, phiền bố đến nhà họ Trần chăm sóc Tiểu Nguyệt giúp con”.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 346“Tiểu Nguyệt, chúng ta xuất viện thôi”.Trần Thiên Hạo mỉm cười với cô.Hôm nay là ngày phải đón cô, Trần Thiên Hạo đương nhiên phải nhớ. Chỉ có điều đến hơi muộn thôi.“Thiên Hạo, anh bận cái gì mà giờ mới đến vậy”.Tâm trạng Trần Thiên Hạo hơi nặng nề, cái chết của Hoa Tiểu Bình gây ra đả kích lớn cho anh. Anh cứ tưởng cơ thể ông ta đã khỏe lên nhưng không ngờ chỉ là ánh sáng lóe lên trước khi vụt tắt.Đương nhiên anh vĩnh viễn không biết được, Tiết Thiên Linh là người âm thầm tiễn Hoa Tiểu Bình về trời.Giọng của anh có hơi khàn khàn.“Một người bạn của bố anh qua đời, anh giúp họ xử lý”.Vẻ mặt của Lâm Tiểu Nguyệt trở nên lo lắng, cô tiến lên an ủi anh.“Xin lỗi Thiên Hạo”.“Không sao chỉ là bạn bè bình thường”.Trần Thiên Hạo mỉm cười.Lâm Tiểu Nguyệt bất giác cảm thấy lo lắng, tim đập thình thịch, cô đang nghĩ không biết Trần Thiên Hạo có đưa cô đến nhà họ Trần không?“Tiểu Nguyệt, con cùng Trần Thiên Hạo về nhà đi, chỗ này để bố thu dọn cho”, Lưu Cảnh Minh đứng bên nói.Lâm Tiểu Nguyệt cảm kích nhìn ông ta, đối phương mỉm cười đáp lại.“Ừm, vậy cũng được, về nhà chúng ta”.Trần Thiên Hạo gật đầu, sau đó nhìn Lưu Cảnh Minh nói.“Bố là bố Tiểu Nguyệt, sau này cũng là bố con, bố, bố ra ngoài một chút, con có chút chuyện muốn hỏi bố”.Lưu Cảnh Minh bất ngờ, kêu á một tiếng, cảm thấy hơi vui.Sau khi ra ngoài, Lưu Cảnh Minh hỏi.“Thiên Hạo, con đang muốn hỏi sức khỏe của Tiểu Nguyệt có ảnh hưởng đến sinh hoạt vợ chồng không hả?”“Không”.Trần Thiên Hạo lắc đầu.Anh chăm chú nhìn Lưu Cảnh Minh, nói tiếp.“Con muốn hỏi, bố có biết trên người Lưu Bá Thiên có hình xăm đầu sói nào không?”Lưu Cảnh Minh hơi sững sờ, ông ta nhíu mày, nói thầm.“Hình như bố chưa từng thấy. Lưu Bá Thiên chưa bao giờ cởi đ0 trước mặt bọn bố”.“Phiền bố nhớ lại giúp con”, Trần Thiên Hạo truy hỏi đến cùng.Lưu Cảnh Minh nghĩ một lúc nhưng vẫn lắc đầu.Vẻ mặt Trần Thiên Hạo hơi thất vọng, con ngươi lóe sáng, ra quyết định.“Bố, con có thể phải đi khỏi Nam Thành một chuyến, phiền bố đến nhà họ Trần chăm sóc Tiểu Nguyệt giúp con”.

Chương 346