Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 349

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 349Trần Thiên Hạo toát mồ hôi, anh rất muốn nói, đi kiểu gì đây…Sau khi vào mùi thuốc Đông y cực nồng xông vào mũi anh, Trần Thiên Hạo khẽ nhíu mày.“Thiên Hạo, cậu ngồi nghỉ ngơi đi, tôi còn phải livestream thêm một tiếng nữa, cậu chờ tôi nhé”.Tiêu Mị Mị nói xong liền vội vàng xông vào phòng.Trần Thiên Hạo lúng túng mỉm cười.Anh không ngồi xuống chỉ nhìn quanh căn phòng.Căn phòng này không lớn, cùng lắm là năm mươi mét. Hai phòng ngủ một phòng khách, một trong hai phòng ngủ có cửa khép hờ, có thể nghe được tiếng r3n rỉ nhỏ.Trần Thiên Hạo hơi sững sờ, đẩy cửa vào nhìn.Chỉ thấy một ông lão đầu trọc trên mũi cắm ống dưỡng khí, đang nằm trên giường r3n rỉ.Trần Thiên Hạo vội vàng lùi ra, sau đó lại đến cửa phòng của Tiêu Mị Mị.Tiêu Mị Mị đang nhảy múa trước màn hình máy tính, bên trong căn phòng đóng kín chỉ bật một ngọn đèn lờ mờ khiến cô ấy trông càng đáng yêu hơn.Không sai, chỉ có thể dùng từ đáng yêu để hình dung cô.Tiêu Mị Mị nhảy múa quên mình, không ngừng làm ra những động tác mê người, nhìn thấy Trần Thiên Hạo liền lúng túng.“Á…”Tiêu Mị Mị nhảy xong liền nhìn thấy Trần Thiên Hạo đang đứng ở cửa, không kìm được đỏ mặt lúng túng.“Các bảo bối ơi, tạm biệt nha. Bai bai…”Sau khi đóng livestream, Tiêu Mị Mị thở dài, tắt đèn, mở rèm ra.“Trần Thiên Hạo, ngại quá không tiếp đãi được cậu”.“Bây giờ tôi xong việc rồi, chúng ta xuống lầu đi ăn thôi? Hay là ở nhà nấu cái gì ăn”, Tiêu Mị Mị cười nói.“Tài nấu nướng của tôi cũng được lắm”.“Tùy, tôi thế nào cũng được”.Trần Thiên Hạo vào phòng cô ấy, bên trong phòng con gái có mùi hương dịu nhẹ, có điều hơi bừa, trên giường để đủ loại quần áo.“Ha ha, tôi mới bắt đầu livestream, đang trong giai đoạn đầu nên chưa sửa sang được chỗ này”.“Cậu livestram kiếm được bao nhiêu tiền”, Trần Thiên Hạo hỏi.“À… hiện nay không kiếm được tiền, có điều chỉ cần tôi nỗ lực là được”, Tiêu Mị Mị cười nói.Trên du thuyền, Tiêu Mị Mị vì bảo vệ anh nên đã mất công việc, Trần Thiên Hạo sao không biết chứ. Lần này anh đến Đế Đô, việc đầu tiên phải làm là mở một công ty để ổn định địa vị.Dù sao anh không có bằng chứng xác thực, không thể cứ thẳng đến nhà họ Bạch rồi bảo tôi tìm được bằng chứng về cái chết của bố tôi ở nhà các người.Vậy nên anh muốn phát triển trước, sau đó tiếp cận nhà họ Bạch để tìm ra sự thật phía đằng sau.“Hay là đừng nấu, tôi mời cậu ăn”.“Cậu mời tôi? Không ổn đâu, cậu đến Đế Đô thì phải là tôi mới cậu mới đúng chứ”, Tiêu Mị Mị khó xử đáp.“Chúng ta là bạn, cần gì phải suy nghĩ nhiều thế, đi nào”.

Chương 349

Trần Thiên Hạo toát mồ hôi, anh rất muốn nói, đi kiểu gì đây…

Sau khi vào mùi thuốc Đông y cực nồng xông vào mũi anh, Trần Thiên Hạo khẽ nhíu mày.

“Thiên Hạo, cậu ngồi nghỉ ngơi đi, tôi còn phải livestream thêm một tiếng nữa, cậu chờ tôi nhé”.

Tiêu Mị Mị nói xong liền vội vàng xông vào phòng.

Trần Thiên Hạo lúng túng mỉm cười.

Anh không ngồi xuống chỉ nhìn quanh căn phòng.

Căn phòng này không lớn, cùng lắm là năm mươi mét. Hai phòng ngủ một phòng khách, một trong hai phòng ngủ có cửa khép hờ, có thể nghe được tiếng r3n rỉ nhỏ.

Trần Thiên Hạo hơi sững sờ, đẩy cửa vào nhìn.

Chỉ thấy một ông lão đầu trọc trên mũi cắm ống dưỡng khí, đang nằm trên giường r3n rỉ.

Trần Thiên Hạo vội vàng lùi ra, sau đó lại đến cửa phòng của Tiêu Mị Mị.

Tiêu Mị Mị đang nhảy múa trước màn hình máy tính, bên trong căn phòng đóng kín chỉ bật một ngọn đèn lờ mờ khiến cô ấy trông càng đáng yêu hơn.

Không sai, chỉ có thể dùng từ đáng yêu để hình dung cô.

Tiêu Mị Mị nhảy múa quên mình, không ngừng làm ra những động tác mê người, nhìn thấy Trần Thiên Hạo liền lúng túng.

“Á…”

Tiêu Mị Mị nhảy xong liền nhìn thấy Trần Thiên Hạo đang đứng ở cửa, không kìm được đỏ mặt lúng túng.

“Các bảo bối ơi, tạm biệt nha. Bai bai…”

Sau khi đóng livestream, Tiêu Mị Mị thở dài, tắt đèn, mở rèm ra.

“Trần Thiên Hạo, ngại quá không tiếp đãi được cậu”.

“Bây giờ tôi xong việc rồi, chúng ta xuống lầu đi ăn thôi? Hay là ở nhà nấu cái gì ăn”, Tiêu Mị Mị cười nói.

“Tài nấu nướng của tôi cũng được lắm”.

“Tùy, tôi thế nào cũng được”.

Trần Thiên Hạo vào phòng cô ấy, bên trong phòng con gái có mùi hương dịu nhẹ, có điều hơi bừa, trên giường để đủ loại quần áo.

“Ha ha, tôi mới bắt đầu livestream, đang trong giai đoạn đầu nên chưa sửa sang được chỗ này”.

“Cậu livestram kiếm được bao nhiêu tiền”, Trần Thiên Hạo hỏi.

“À… hiện nay không kiếm được tiền, có điều chỉ cần tôi nỗ lực là được”, Tiêu Mị Mị cười nói.

Trên du thuyền, Tiêu Mị Mị vì bảo vệ anh nên đã mất công việc, Trần Thiên Hạo sao không biết chứ. Lần này anh đến Đế Đô, việc đầu tiên phải làm là mở một công ty để ổn định địa vị.

Dù sao anh không có bằng chứng xác thực, không thể cứ thẳng đến nhà họ Bạch rồi bảo tôi tìm được bằng chứng về cái chết của bố tôi ở nhà các người.

Vậy nên anh muốn phát triển trước, sau đó tiếp cận nhà họ Bạch để tìm ra sự thật phía đằng sau.

“Hay là đừng nấu, tôi mời cậu ăn”.

“Cậu mời tôi? Không ổn đâu, cậu đến Đế Đô thì phải là tôi mới cậu mới đúng chứ”, Tiêu Mị Mị khó xử đáp.

“Chúng ta là bạn, cần gì phải suy nghĩ nhiều thế, đi nào”.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 349Trần Thiên Hạo toát mồ hôi, anh rất muốn nói, đi kiểu gì đây…Sau khi vào mùi thuốc Đông y cực nồng xông vào mũi anh, Trần Thiên Hạo khẽ nhíu mày.“Thiên Hạo, cậu ngồi nghỉ ngơi đi, tôi còn phải livestream thêm một tiếng nữa, cậu chờ tôi nhé”.Tiêu Mị Mị nói xong liền vội vàng xông vào phòng.Trần Thiên Hạo lúng túng mỉm cười.Anh không ngồi xuống chỉ nhìn quanh căn phòng.Căn phòng này không lớn, cùng lắm là năm mươi mét. Hai phòng ngủ một phòng khách, một trong hai phòng ngủ có cửa khép hờ, có thể nghe được tiếng r3n rỉ nhỏ.Trần Thiên Hạo hơi sững sờ, đẩy cửa vào nhìn.Chỉ thấy một ông lão đầu trọc trên mũi cắm ống dưỡng khí, đang nằm trên giường r3n rỉ.Trần Thiên Hạo vội vàng lùi ra, sau đó lại đến cửa phòng của Tiêu Mị Mị.Tiêu Mị Mị đang nhảy múa trước màn hình máy tính, bên trong căn phòng đóng kín chỉ bật một ngọn đèn lờ mờ khiến cô ấy trông càng đáng yêu hơn.Không sai, chỉ có thể dùng từ đáng yêu để hình dung cô.Tiêu Mị Mị nhảy múa quên mình, không ngừng làm ra những động tác mê người, nhìn thấy Trần Thiên Hạo liền lúng túng.“Á…”Tiêu Mị Mị nhảy xong liền nhìn thấy Trần Thiên Hạo đang đứng ở cửa, không kìm được đỏ mặt lúng túng.“Các bảo bối ơi, tạm biệt nha. Bai bai…”Sau khi đóng livestream, Tiêu Mị Mị thở dài, tắt đèn, mở rèm ra.“Trần Thiên Hạo, ngại quá không tiếp đãi được cậu”.“Bây giờ tôi xong việc rồi, chúng ta xuống lầu đi ăn thôi? Hay là ở nhà nấu cái gì ăn”, Tiêu Mị Mị cười nói.“Tài nấu nướng của tôi cũng được lắm”.“Tùy, tôi thế nào cũng được”.Trần Thiên Hạo vào phòng cô ấy, bên trong phòng con gái có mùi hương dịu nhẹ, có điều hơi bừa, trên giường để đủ loại quần áo.“Ha ha, tôi mới bắt đầu livestream, đang trong giai đoạn đầu nên chưa sửa sang được chỗ này”.“Cậu livestram kiếm được bao nhiêu tiền”, Trần Thiên Hạo hỏi.“À… hiện nay không kiếm được tiền, có điều chỉ cần tôi nỗ lực là được”, Tiêu Mị Mị cười nói.Trên du thuyền, Tiêu Mị Mị vì bảo vệ anh nên đã mất công việc, Trần Thiên Hạo sao không biết chứ. Lần này anh đến Đế Đô, việc đầu tiên phải làm là mở một công ty để ổn định địa vị.Dù sao anh không có bằng chứng xác thực, không thể cứ thẳng đến nhà họ Bạch rồi bảo tôi tìm được bằng chứng về cái chết của bố tôi ở nhà các người.Vậy nên anh muốn phát triển trước, sau đó tiếp cận nhà họ Bạch để tìm ra sự thật phía đằng sau.“Hay là đừng nấu, tôi mời cậu ăn”.“Cậu mời tôi? Không ổn đâu, cậu đến Đế Đô thì phải là tôi mới cậu mới đúng chứ”, Tiêu Mị Mị khó xử đáp.“Chúng ta là bạn, cần gì phải suy nghĩ nhiều thế, đi nào”.

Chương 349