Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 355
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 355“Phục vụ, cho chúng tôi một phần Bát Tiên”.Mễ Đại Bảo vẫy tay, đưa thẻ vàng ra.Nhân viên phục vụ mừng rỡ, vội vàng cầm thẻ đi quẹt để gọi món.“Thưa quý khách, xin hỏi anh chắc chắn muốn gọi món này ạ?”Nhân viên ở đây đã bắt đầu hơi bực mình, nụ cười cũng không còn vẻ lịch sự như ban nãy.“Ừ, cho tôi món này đi. Cô cứ tuỳ ý chọn thêm vài món, nhớ là cho tôi một phần xúp nữa nhé”.Trần Thiên Hạo nói.Mấy cái tên trên thực đơn khó đọc quá nên anh cũng chẳng buồn nhớ.“Vâng, tổng cộng là tám mươi bảy nghìn sáu trăm tệ. Quý khách muốn thanh toán bằng tiền mặt hay quẹt thẻ ạ?”“Hơn tám mươi nghìn?”Tiêu Mị Mị giật bắn người, đầu như muốn nổ tung.Thế này thì đắt thật. Hai năm qua cô ấy còn chưa tiết kiệm được tám mươi nghìn tệ nữa kia.“Quẹt thẻ”.Tiêu Mị Mị lấy thẻ tín dụng trong ví ra và đưa cho nhân viên.Trần Thiên Hạo thấy vậy bèn ngăn cô ấy lại.“Mị Mị à, đã bảo là tôi mời mà”.“Không được, bạn cũ đến tìm tôi, tất nhiên phải là tôi mời rồi. Để tôi trả”.“Ha ha, hai người cứ nhường qua nhường lại thế, đừng có đánh nhau đấy nhé”.“Chỉ là tám mươi mấy nghìn tệ thôi mà? Hai người đừng giả vờ giả vịt nữa, đều không muốn thanh toán chứ gì?”“Phục vụ, cứ quẹt thẻ của tôi để thanh toán cho họ đi”.Mễ Đại Bảo tỏ vẻ đại gia, nói với nhân viên phục vụ.Tất nhiên là nhân viên không ngốc đến mức cầm thẻ của gã.Trần Thiên Hạo giật lấy thẻ tín dụng từ trong tay Tiêu Mị Mị , sau đó lấy thẻ ngân hàng của mình ra.Một tấm thẻ màu đen không hề có số tài khoản ngân hàng, chỉ khắc hình một con rồng uốn lượn.“Thưa quý khách, hình, hình như thẻ này không giống thẻ ngân hàng ạ”.Nhân viên phục vụ nhìn tấm thẻ ngân hàng mà Trần Thiên Hạo vừa chìa ra với ánh mắt nghi ngờ, lắc đầu nguầy nguậy.Cô ta đã làm việc ở đây mấy năm rồi, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy loại thẻ ngân hàng này.“Đưa thẻ này cho quản lý của cô đi. Nếu cả quản lý cũng không biết thì báo cho ông chủ của các cô”.Trần Thiên Hạo lãnh đạm nói.Nhân viên phục vụ không dám từ chối, nhưng cũng không gọi món cho Trần Thiên Hạo mà xoay người đi tìm quản lý.“Quản lý ư?”Mễ Đại Bảo cười to.“Anh cũng có tư cách gặp quản lý của Áo Long à? Người ta phục vụ các doanh nhân giàu có hàng đầu nước Hoa và khách nước ngoài thôi, anh là cái thá gì chứ?”Phòng làm việc của quản lý.
Chương 355
“Phục vụ, cho chúng tôi một phần Bát Tiên”.
Mễ Đại Bảo vẫy tay, đưa thẻ vàng ra.
Nhân viên phục vụ mừng rỡ, vội vàng cầm thẻ đi quẹt để gọi món.
“Thưa quý khách, xin hỏi anh chắc chắn muốn gọi món này ạ?”
Nhân viên ở đây đã bắt đầu hơi bực mình, nụ cười cũng không còn vẻ lịch sự như ban nãy.
“Ừ, cho tôi món này đi. Cô cứ tuỳ ý chọn thêm vài món, nhớ là cho tôi một phần xúp nữa nhé”.
Trần Thiên Hạo nói.
Mấy cái tên trên thực đơn khó đọc quá nên anh cũng chẳng buồn nhớ.
“Vâng, tổng cộng là tám mươi bảy nghìn sáu trăm tệ. Quý khách muốn thanh toán bằng tiền mặt hay quẹt thẻ ạ?”
“Hơn tám mươi nghìn?”
Tiêu Mị Mị giật bắn người, đầu như muốn nổ tung.
Thế này thì đắt thật. Hai năm qua cô ấy còn chưa tiết kiệm được tám mươi nghìn tệ nữa kia.
“Quẹt thẻ”.
Tiêu Mị Mị lấy thẻ tín dụng trong ví ra và đưa cho nhân viên.
Trần Thiên Hạo thấy vậy bèn ngăn cô ấy lại.
“Mị Mị à, đã bảo là tôi mời mà”.
“Không được, bạn cũ đến tìm tôi, tất nhiên phải là tôi mời rồi. Để tôi trả”.
“Ha ha, hai người cứ nhường qua nhường lại thế, đừng có đánh nhau đấy nhé”.
“Chỉ là tám mươi mấy nghìn tệ thôi mà? Hai người đừng giả vờ giả vịt nữa, đều không muốn thanh toán chứ gì?”
“Phục vụ, cứ quẹt thẻ của tôi để thanh toán cho họ đi”.
Mễ Đại Bảo tỏ vẻ đại gia, nói với nhân viên phục vụ.
Tất nhiên là nhân viên không ngốc đến mức cầm thẻ của gã.
Trần Thiên Hạo giật lấy thẻ tín dụng từ trong tay Tiêu Mị Mị , sau đó lấy thẻ ngân hàng của mình ra.
Một tấm thẻ màu đen không hề có số tài khoản ngân hàng, chỉ khắc hình một con rồng uốn lượn.
“Thưa quý khách, hình, hình như thẻ này không giống thẻ ngân hàng ạ”.
Nhân viên phục vụ nhìn tấm thẻ ngân hàng mà Trần Thiên Hạo vừa chìa ra với ánh mắt nghi ngờ, lắc đầu nguầy nguậy.
Cô ta đã làm việc ở đây mấy năm rồi, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy loại thẻ ngân hàng này.
“Đưa thẻ này cho quản lý của cô đi. Nếu cả quản lý cũng không biết thì báo cho ông chủ của các cô”.
Trần Thiên Hạo lãnh đạm nói.
Nhân viên phục vụ không dám từ chối, nhưng cũng không gọi món cho Trần Thiên Hạo mà xoay người đi tìm quản lý.
“Quản lý ư?”
Mễ Đại Bảo cười to.
“Anh cũng có tư cách gặp quản lý của Áo Long à? Người ta phục vụ các doanh nhân giàu có hàng đầu nước Hoa và khách nước ngoài thôi, anh là cái thá gì chứ?”
Phòng làm việc của quản lý.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 355“Phục vụ, cho chúng tôi một phần Bát Tiên”.Mễ Đại Bảo vẫy tay, đưa thẻ vàng ra.Nhân viên phục vụ mừng rỡ, vội vàng cầm thẻ đi quẹt để gọi món.“Thưa quý khách, xin hỏi anh chắc chắn muốn gọi món này ạ?”Nhân viên ở đây đã bắt đầu hơi bực mình, nụ cười cũng không còn vẻ lịch sự như ban nãy.“Ừ, cho tôi món này đi. Cô cứ tuỳ ý chọn thêm vài món, nhớ là cho tôi một phần xúp nữa nhé”.Trần Thiên Hạo nói.Mấy cái tên trên thực đơn khó đọc quá nên anh cũng chẳng buồn nhớ.“Vâng, tổng cộng là tám mươi bảy nghìn sáu trăm tệ. Quý khách muốn thanh toán bằng tiền mặt hay quẹt thẻ ạ?”“Hơn tám mươi nghìn?”Tiêu Mị Mị giật bắn người, đầu như muốn nổ tung.Thế này thì đắt thật. Hai năm qua cô ấy còn chưa tiết kiệm được tám mươi nghìn tệ nữa kia.“Quẹt thẻ”.Tiêu Mị Mị lấy thẻ tín dụng trong ví ra và đưa cho nhân viên.Trần Thiên Hạo thấy vậy bèn ngăn cô ấy lại.“Mị Mị à, đã bảo là tôi mời mà”.“Không được, bạn cũ đến tìm tôi, tất nhiên phải là tôi mời rồi. Để tôi trả”.“Ha ha, hai người cứ nhường qua nhường lại thế, đừng có đánh nhau đấy nhé”.“Chỉ là tám mươi mấy nghìn tệ thôi mà? Hai người đừng giả vờ giả vịt nữa, đều không muốn thanh toán chứ gì?”“Phục vụ, cứ quẹt thẻ của tôi để thanh toán cho họ đi”.Mễ Đại Bảo tỏ vẻ đại gia, nói với nhân viên phục vụ.Tất nhiên là nhân viên không ngốc đến mức cầm thẻ của gã.Trần Thiên Hạo giật lấy thẻ tín dụng từ trong tay Tiêu Mị Mị , sau đó lấy thẻ ngân hàng của mình ra.Một tấm thẻ màu đen không hề có số tài khoản ngân hàng, chỉ khắc hình một con rồng uốn lượn.“Thưa quý khách, hình, hình như thẻ này không giống thẻ ngân hàng ạ”.Nhân viên phục vụ nhìn tấm thẻ ngân hàng mà Trần Thiên Hạo vừa chìa ra với ánh mắt nghi ngờ, lắc đầu nguầy nguậy.Cô ta đã làm việc ở đây mấy năm rồi, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy loại thẻ ngân hàng này.“Đưa thẻ này cho quản lý của cô đi. Nếu cả quản lý cũng không biết thì báo cho ông chủ của các cô”.Trần Thiên Hạo lãnh đạm nói.Nhân viên phục vụ không dám từ chối, nhưng cũng không gọi món cho Trần Thiên Hạo mà xoay người đi tìm quản lý.“Quản lý ư?”Mễ Đại Bảo cười to.“Anh cũng có tư cách gặp quản lý của Áo Long à? Người ta phục vụ các doanh nhân giàu có hàng đầu nước Hoa và khách nước ngoài thôi, anh là cái thá gì chứ?”Phòng làm việc của quản lý.