Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 358
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 358Cô ta cảm thấy mình không hề hiểu gì về con người của anh.Mễ Đại Bảo ngồi bên cạnh khiếp sợ tới mức ngã lăn khỏi ghế.“Mẹ kiếp! Sao lại như vậy được? Tao không nhìn lầm đấy chứ?”Ngô Khánh trưng ra vẻ mặt nịnh nọt, cúi đầu khom lưng dò hỏi.“Anh Trần, mong anh hãy cho chúng tôi cơ hội bù đắp. Hôm nay chúng tôi sẽ miễn phí toàn bộ đồ ăn anh đã gọi, đồng thời cũng tặng anh một chai rượu vang Lafite năm 82”.“Anh thấy chúng tôi giải quyết như vậy có được hay không?”“Vãi chưởng”.Lần này Tiêu Mị Mị không kìm được buột miệng nói tục, kinh hãi nhìn chằm chằm Trần Thiên Hạo.Tin này thực sự như sét đánh ngang tai. Bọn họ được ăn miễn phí thật này, lại còn được tặng rượu vang thượng hạng. Vừa nãy cô ta đã nhìn thấy giá của chai rượu này, phải lên tới một trăm tám mươi nghìn.Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?Cô ta suy nghĩ đủ thứ trong đầu.Sắc mặt Mễ Đại Bảo đã đen sì, thầm nghĩ không biết thằng nhóc trước mặt có thân phận gì mà lại lợi hại như vậy. Xem ra hôm nay gã đụng trúng kẻ không nên chọc vào rồi.Gã nhớ lại ván cược vừa rồi, dạ dày lập tức quặn thắt lại.Xong đời rồi, không lẽ gã phải ăn phân thật sao?Trần Thiên Hạo ngó lơ câu hỏi của Ngô Khánh, quay sang khẽ hỏi Tiêu Mị Mị.“Cậu thấy phương án giải quyết như vậy có ổn không?”Cô ta ngơ ngác gật đầu.“Được, được”.“Vậy thì cứ làm theo lời anh nói đi. Ngoài ra…”Anh bỗng dừng lại một chút, chỉ về phía Mễ Đại Bảo.“Làm cho tôi một đống phân để anh ta ăn hết”.“Phân?”Ngô Khánh sửng sốt nhìn thấy gương mặt đau khổ như chết cha chết mẹ của Mễ Đại Bảo, có chút dở khóc dở cười.“Vâng, xin anh chờ một lát, đồ ăn lập tức được dọn lên ngay. Chúng tôi cũng sẽ chuẩn bị phân cho khách hàng đó”.Anh ta lén lau mồ hôi lạnh trên trán rồi cầm bộ đàm lớn tiếng thúc giục.“Dặn dò nhà bếp lập tức chuẩn bị các món của bàn hai mươi tám”.“Quản lý, vừa có thêm mấy đơn hàng nữa, sợ là sẽ phải đợi vài phút nữa”.“Tôi nói là lập tức, ông không nghe hiểu tiếng người à?”, quản lý Ngô Khánh cả giận quát tháo.“Hiểu rồi”.Nhà bếp vội vàng đáp lại.“Gọi nhân viên vệ sinh vào nhà vệ sinh chuẩn bị thêm một đống phân nữa, nhanh lên”.
Chương 358
Cô ta cảm thấy mình không hề hiểu gì về con người của anh.
Mễ Đại Bảo ngồi bên cạnh khiếp sợ tới mức ngã lăn khỏi ghế.
“Mẹ kiếp! Sao lại như vậy được? Tao không nhìn lầm đấy chứ?”
Ngô Khánh trưng ra vẻ mặt nịnh nọt, cúi đầu khom lưng dò hỏi.
“Anh Trần, mong anh hãy cho chúng tôi cơ hội bù đắp. Hôm nay chúng tôi sẽ miễn phí toàn bộ đồ ăn anh đã gọi, đồng thời cũng tặng anh một chai rượu vang Lafite năm 82”.
“Anh thấy chúng tôi giải quyết như vậy có được hay không?”
“Vãi chưởng”.
Lần này Tiêu Mị Mị không kìm được buột miệng nói tục, kinh hãi nhìn chằm chằm Trần Thiên Hạo.
Tin này thực sự như sét đánh ngang tai. Bọn họ được ăn miễn phí thật này, lại còn được tặng rượu vang thượng hạng. Vừa nãy cô ta đã nhìn thấy giá của chai rượu này, phải lên tới một trăm tám mươi nghìn.
Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?
Cô ta suy nghĩ đủ thứ trong đầu.
Sắc mặt Mễ Đại Bảo đã đen sì, thầm nghĩ không biết thằng nhóc trước mặt có thân phận gì mà lại lợi hại như vậy. Xem ra hôm nay gã đụng trúng kẻ không nên chọc vào rồi.
Gã nhớ lại ván cược vừa rồi, dạ dày lập tức quặn thắt lại.
Xong đời rồi, không lẽ gã phải ăn phân thật sao?
Trần Thiên Hạo ngó lơ câu hỏi của Ngô Khánh, quay sang khẽ hỏi Tiêu Mị Mị.
“Cậu thấy phương án giải quyết như vậy có ổn không?”
Cô ta ngơ ngác gật đầu.
“Được, được”.
“Vậy thì cứ làm theo lời anh nói đi. Ngoài ra…”
Anh bỗng dừng lại một chút, chỉ về phía Mễ Đại Bảo.
“Làm cho tôi một đống phân để anh ta ăn hết”.
“Phân?”
Ngô Khánh sửng sốt nhìn thấy gương mặt đau khổ như chết cha chết mẹ của Mễ Đại Bảo, có chút dở khóc dở cười.
“Vâng, xin anh chờ một lát, đồ ăn lập tức được dọn lên ngay. Chúng tôi cũng sẽ chuẩn bị phân cho khách hàng đó”.
Anh ta lén lau mồ hôi lạnh trên trán rồi cầm bộ đàm lớn tiếng thúc giục.
“Dặn dò nhà bếp lập tức chuẩn bị các món của bàn hai mươi tám”.
“Quản lý, vừa có thêm mấy đơn hàng nữa, sợ là sẽ phải đợi vài phút nữa”.
“Tôi nói là lập tức, ông không nghe hiểu tiếng người à?”, quản lý Ngô Khánh cả giận quát tháo.
“Hiểu rồi”.
Nhà bếp vội vàng đáp lại.
“Gọi nhân viên vệ sinh vào nhà vệ sinh chuẩn bị thêm một đống phân nữa, nhanh lên”.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 358Cô ta cảm thấy mình không hề hiểu gì về con người của anh.Mễ Đại Bảo ngồi bên cạnh khiếp sợ tới mức ngã lăn khỏi ghế.“Mẹ kiếp! Sao lại như vậy được? Tao không nhìn lầm đấy chứ?”Ngô Khánh trưng ra vẻ mặt nịnh nọt, cúi đầu khom lưng dò hỏi.“Anh Trần, mong anh hãy cho chúng tôi cơ hội bù đắp. Hôm nay chúng tôi sẽ miễn phí toàn bộ đồ ăn anh đã gọi, đồng thời cũng tặng anh một chai rượu vang Lafite năm 82”.“Anh thấy chúng tôi giải quyết như vậy có được hay không?”“Vãi chưởng”.Lần này Tiêu Mị Mị không kìm được buột miệng nói tục, kinh hãi nhìn chằm chằm Trần Thiên Hạo.Tin này thực sự như sét đánh ngang tai. Bọn họ được ăn miễn phí thật này, lại còn được tặng rượu vang thượng hạng. Vừa nãy cô ta đã nhìn thấy giá của chai rượu này, phải lên tới một trăm tám mươi nghìn.Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?Cô ta suy nghĩ đủ thứ trong đầu.Sắc mặt Mễ Đại Bảo đã đen sì, thầm nghĩ không biết thằng nhóc trước mặt có thân phận gì mà lại lợi hại như vậy. Xem ra hôm nay gã đụng trúng kẻ không nên chọc vào rồi.Gã nhớ lại ván cược vừa rồi, dạ dày lập tức quặn thắt lại.Xong đời rồi, không lẽ gã phải ăn phân thật sao?Trần Thiên Hạo ngó lơ câu hỏi của Ngô Khánh, quay sang khẽ hỏi Tiêu Mị Mị.“Cậu thấy phương án giải quyết như vậy có ổn không?”Cô ta ngơ ngác gật đầu.“Được, được”.“Vậy thì cứ làm theo lời anh nói đi. Ngoài ra…”Anh bỗng dừng lại một chút, chỉ về phía Mễ Đại Bảo.“Làm cho tôi một đống phân để anh ta ăn hết”.“Phân?”Ngô Khánh sửng sốt nhìn thấy gương mặt đau khổ như chết cha chết mẹ của Mễ Đại Bảo, có chút dở khóc dở cười.“Vâng, xin anh chờ một lát, đồ ăn lập tức được dọn lên ngay. Chúng tôi cũng sẽ chuẩn bị phân cho khách hàng đó”.Anh ta lén lau mồ hôi lạnh trên trán rồi cầm bộ đàm lớn tiếng thúc giục.“Dặn dò nhà bếp lập tức chuẩn bị các món của bàn hai mươi tám”.“Quản lý, vừa có thêm mấy đơn hàng nữa, sợ là sẽ phải đợi vài phút nữa”.“Tôi nói là lập tức, ông không nghe hiểu tiếng người à?”, quản lý Ngô Khánh cả giận quát tháo.“Hiểu rồi”.Nhà bếp vội vàng đáp lại.“Gọi nhân viên vệ sinh vào nhà vệ sinh chuẩn bị thêm một đống phân nữa, nhanh lên”.