Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…
Chương 360
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 360“Không ngờ lúc cậu đi lính còn có những trải nghiệm thế này. Tôi thấy cậu đánh đấm rất giỏi, cứ tưởng cậu là lính đặc công cơ đấy”.“Ha ha, tôi là lính toàn năng”.Trần Thiên Hạo cười đáp.Chẳng mấy chốc, Ngô Khánh đã mang rượu ra, rót đầy ly cho anh và Tiêu Mị Mị.Sau đó anh ta cũng không đi ngay, mà đứng chờ ở bên cạnh để phục vụ, vẻ mặt cung kính tột độ.“Anh Trần nếm thử đi. Đây là của quý của chủ tịch chúng tôi, bình thường còn không nỡ lấy ra uống đâu”.“Cũng tạm được, nhưng tôi không hứng thú với rượu cho lắm. Chỗ các anh có thuốc lá không?”“Có, có”.Ngô Khánh tức tốc hét vào trong bộ đàm.“Tiểu Trần, mau lấy xì gà của chủ tịch ra đây, nhanh lên”.Trần Thiên Hạo và Tiêu Mị Mị ăn xong bữa cơm trong sự phục vụ tận tình của nhân viên khách sạn. Sau đó hai người còn được Ngô Khánh tự mình tiễn ra khỏi cổng khách sạn Áo Long.Trước khi tạm biệt, anh ta còn kín đáo nhét một chiếc thẻ vàng của khách sạn vào tay anh.“Anh Trần, hy vọng anh lần sau lại tới khách sạn Áo Long của chúng tôi”.Anh ta đưa mắt dõi theo Trần Thiên Hạo lên xe rời đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm.Trên trán đã ướt đẫm mồ hôi.Cuối cùng cũng tiễn được tôn thần này đi.Cùng lúc đó, một chiếc Mercedes phiên bản giới hạn vô cùng sang trọng đỗ lại trước cổng khách sạn. Ông chủ Áo Long là Cận Vĩ cuống quýt bước xuống xe.“Đâu rồi? Người đâu?”Ông ta sốt ruột hỏi Ngô Khánh.“Vừa đi rồi”.“Haiz, vẫn chậm một bước”, ông ta buồn bực thở dài.Ngô Khánh không nén nổi tò mò thắc mắc.“Ông chủ, đến cả người ông cũng chưa gặp bao giờ mà sao lại căng thẳng như vậy? Có khi nào ông lo thái quá rồi không?”“Cậu thì biết cái quái gì?”Cận Vĩ trừng mắt lườm anh ta, chỉ muốn xông lên đá cho một phát.“Cậu nghe cho kỹ đây, về sau bất kỳ ai có thẻ ngân hàng giống như vậy đến khách sạn, cậu đều phải theo sát người ta, người ta đi vệ sinh cậu cũng phải tự mình chùi mông”.“Khoa trương vậy sao?”, Ngô Khánh cả kinh trợn tròn mắt.“Khoa trương? Tôi nói cho cậu biết, nếu những người có loại thẻ này không vui, cả khách sạn chúng ta sẽ phải đóng cửa. Đến lúc đó tôi với cậu sẽ phải đi Mông Cổ đào than đá”.“Hiểu chưa hả?”Bấy giờ Ngô Khánh gật đầu lia lịa.Con mẹ nó quá khủng khiếp. Các chủ tịch địa phương xuất hiện ở Đế Đô thường xuyên như cơm bữa, anh ta đã quen với chuyện này từ lâu.
Chương 360
“Không ngờ lúc cậu đi lính còn có những trải nghiệm thế này. Tôi thấy cậu đánh đấm rất giỏi, cứ tưởng cậu là lính đặc công cơ đấy”.
“Ha ha, tôi là lính toàn năng”.
Trần Thiên Hạo cười đáp.
Chẳng mấy chốc, Ngô Khánh đã mang rượu ra, rót đầy ly cho anh và Tiêu Mị Mị.
Sau đó anh ta cũng không đi ngay, mà đứng chờ ở bên cạnh để phục vụ, vẻ mặt cung kính tột độ.
“Anh Trần nếm thử đi. Đây là của quý của chủ tịch chúng tôi, bình thường còn không nỡ lấy ra uống đâu”.
“Cũng tạm được, nhưng tôi không hứng thú với rượu cho lắm. Chỗ các anh có thuốc lá không?”
“Có, có”.
Ngô Khánh tức tốc hét vào trong bộ đàm.
“Tiểu Trần, mau lấy xì gà của chủ tịch ra đây, nhanh lên”.
Trần Thiên Hạo và Tiêu Mị Mị ăn xong bữa cơm trong sự phục vụ tận tình của nhân viên khách sạn. Sau đó hai người còn được Ngô Khánh tự mình tiễn ra khỏi cổng khách sạn Áo Long.
Trước khi tạm biệt, anh ta còn kín đáo nhét một chiếc thẻ vàng của khách sạn vào tay anh.
“Anh Trần, hy vọng anh lần sau lại tới khách sạn Áo Long của chúng tôi”.
Anh ta đưa mắt dõi theo Trần Thiên Hạo lên xe rời đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Trên trán đã ướt đẫm mồ hôi.
Cuối cùng cũng tiễn được tôn thần này đi.
Cùng lúc đó, một chiếc Mercedes phiên bản giới hạn vô cùng sang trọng đỗ lại trước cổng khách sạn. Ông chủ Áo Long là Cận Vĩ cuống quýt bước xuống xe.
“Đâu rồi? Người đâu?”
Ông ta sốt ruột hỏi Ngô Khánh.
“Vừa đi rồi”.
“Haiz, vẫn chậm một bước”, ông ta buồn bực thở dài.
Ngô Khánh không nén nổi tò mò thắc mắc.
“Ông chủ, đến cả người ông cũng chưa gặp bao giờ mà sao lại căng thẳng như vậy? Có khi nào ông lo thái quá rồi không?”
“Cậu thì biết cái quái gì?”
Cận Vĩ trừng mắt lườm anh ta, chỉ muốn xông lên đá cho một phát.
“Cậu nghe cho kỹ đây, về sau bất kỳ ai có thẻ ngân hàng giống như vậy đến khách sạn, cậu đều phải theo sát người ta, người ta đi vệ sinh cậu cũng phải tự mình chùi mông”.
“Khoa trương vậy sao?”, Ngô Khánh cả kinh trợn tròn mắt.
“Khoa trương? Tôi nói cho cậu biết, nếu những người có loại thẻ này không vui, cả khách sạn chúng ta sẽ phải đóng cửa. Đến lúc đó tôi với cậu sẽ phải đi Mông Cổ đào than đá”.
“Hiểu chưa hả?”
Bấy giờ Ngô Khánh gật đầu lia lịa.
Con mẹ nó quá khủng khiếp. Các chủ tịch địa phương xuất hiện ở Đế Đô thường xuyên như cơm bữa, anh ta đã quen với chuyện này từ lâu.
Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 360“Không ngờ lúc cậu đi lính còn có những trải nghiệm thế này. Tôi thấy cậu đánh đấm rất giỏi, cứ tưởng cậu là lính đặc công cơ đấy”.“Ha ha, tôi là lính toàn năng”.Trần Thiên Hạo cười đáp.Chẳng mấy chốc, Ngô Khánh đã mang rượu ra, rót đầy ly cho anh và Tiêu Mị Mị.Sau đó anh ta cũng không đi ngay, mà đứng chờ ở bên cạnh để phục vụ, vẻ mặt cung kính tột độ.“Anh Trần nếm thử đi. Đây là của quý của chủ tịch chúng tôi, bình thường còn không nỡ lấy ra uống đâu”.“Cũng tạm được, nhưng tôi không hứng thú với rượu cho lắm. Chỗ các anh có thuốc lá không?”“Có, có”.Ngô Khánh tức tốc hét vào trong bộ đàm.“Tiểu Trần, mau lấy xì gà của chủ tịch ra đây, nhanh lên”.Trần Thiên Hạo và Tiêu Mị Mị ăn xong bữa cơm trong sự phục vụ tận tình của nhân viên khách sạn. Sau đó hai người còn được Ngô Khánh tự mình tiễn ra khỏi cổng khách sạn Áo Long.Trước khi tạm biệt, anh ta còn kín đáo nhét một chiếc thẻ vàng của khách sạn vào tay anh.“Anh Trần, hy vọng anh lần sau lại tới khách sạn Áo Long của chúng tôi”.Anh ta đưa mắt dõi theo Trần Thiên Hạo lên xe rời đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm.Trên trán đã ướt đẫm mồ hôi.Cuối cùng cũng tiễn được tôn thần này đi.Cùng lúc đó, một chiếc Mercedes phiên bản giới hạn vô cùng sang trọng đỗ lại trước cổng khách sạn. Ông chủ Áo Long là Cận Vĩ cuống quýt bước xuống xe.“Đâu rồi? Người đâu?”Ông ta sốt ruột hỏi Ngô Khánh.“Vừa đi rồi”.“Haiz, vẫn chậm một bước”, ông ta buồn bực thở dài.Ngô Khánh không nén nổi tò mò thắc mắc.“Ông chủ, đến cả người ông cũng chưa gặp bao giờ mà sao lại căng thẳng như vậy? Có khi nào ông lo thái quá rồi không?”“Cậu thì biết cái quái gì?”Cận Vĩ trừng mắt lườm anh ta, chỉ muốn xông lên đá cho một phát.“Cậu nghe cho kỹ đây, về sau bất kỳ ai có thẻ ngân hàng giống như vậy đến khách sạn, cậu đều phải theo sát người ta, người ta đi vệ sinh cậu cũng phải tự mình chùi mông”.“Khoa trương vậy sao?”, Ngô Khánh cả kinh trợn tròn mắt.“Khoa trương? Tôi nói cho cậu biết, nếu những người có loại thẻ này không vui, cả khách sạn chúng ta sẽ phải đóng cửa. Đến lúc đó tôi với cậu sẽ phải đi Mông Cổ đào than đá”.“Hiểu chưa hả?”Bấy giờ Ngô Khánh gật đầu lia lịa.Con mẹ nó quá khủng khiếp. Các chủ tịch địa phương xuất hiện ở Đế Đô thường xuyên như cơm bữa, anh ta đã quen với chuyện này từ lâu.