Tác giả:

Đông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều…

Chương 368

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 368Bị Tiêu Tây Phong nổi giận đuổi ra khỏi gia tộc.Có lẽ người khác không biết chân tướng thật sự đằng sau chuyện này, nhưng Tiêu Thiên Bảo thì biết rõ. Bởi vì năm đó, chính vì nhờ có sự trợ giúp của Tào Thị, ông ta mới leo lên được vị trí như ngày hôm nay.“Sếp Tiêu, có người nói muốn gặp ông bàn chuyện đầu tư, nhưng anh ấy không có hẹn trước”.Thư ký thấy ông ta đã bàn xong chuyện với khách, bấy giờ mới đến báo lại cho ông ta một tiếng.“Đầu tư?”Bây giờ ông ta đang đau đầu vì chuyện xin vốn, nghe thấy có người muốn đầu tư liền phấn chấn tinh thần.“Mau mời người ta đến đây”.“Nhưng mà người đó nói, muốn đầu tư thì ông phải tự đi gặp người đó”, thư ký tỏ vẻ khó xử.“Hả?”“Mẹ nó, ai có tiền đều là thượng đế. Để tôi đi mời”.Cửa thang máy mở, Tào Lam Thiên ung dung bước ra.Thoắt cái, hắn liền nhìn thấy một bóng người cao lớn, vóc dáng cường tráng.Trái tim của hắn không khỏi đập liên hồi.“Mẹ nó chứ, là Trần Thiên Hạo!”Cùng lúc đó, anh cũng đã nhìn thấy hắn.“Tào Lam Thiên?”Chuyện trên du thuyền là ác mộng khắc sâu trong ký ức của hắn. Vậy nên giây phút nghe thấy anh gọi tên mình, sắc mặt của hắn lập tức sa sầm xuống.“Trần, Trần Thiên Hạo, anh, anh tới đây làm gì?”Hắn dè dặt dò hỏi, bóng ma tâm lý càng thêm nghiêm trọng.“Tôi làm gì cũng phải báo cáo với anh sao?”Anh lạnh lùng lườm hắn một cái.Hắn hốt hoảng lắc đầu nguầy nguậy.“Không, không cần”.“Không còn chuyện gì thì tôi đi trước đây”.Dứt lời, Tào Lam Thiên vội vàng muốn bỏ chạy. Hôm nay hắn chỉ tới đây một mình, tốt nhất đừng để anh đánh cho một trận nữa.“Lại đây!”Trần Thiên Hạo bất chợt quát lớn một tiếng. Anh thầm nghĩ hắn sợ mình như vậy, liệu có phải lại làm chuyện xấu gì rồi không?Tào Lam Thiên vừa mới chạy đến cổng đã bị dọa sợ chết khiếp, cả người cứng đờ.Hắn nở nụ cười gượng gạo, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa.Cùng lúc đó, nhân viên lễ tân ở sảnh lớn vừa mới đón tiếp Trần Thiên Hạo trông thấy cảnh tượng này, không khỏi cảm thấy sợ hãi theo.Xem ra thân phận của anh không hề đơn giản, khó trách lại muốn sếp Tiêu tự đi ra gặp mình.

Chương 368

Bị Tiêu Tây Phong nổi giận đuổi ra khỏi gia tộc.

Có lẽ người khác không biết chân tướng thật sự đằng sau chuyện này, nhưng Tiêu Thiên Bảo thì biết rõ. Bởi vì năm đó, chính vì nhờ có sự trợ giúp của Tào Thị, ông ta mới leo lên được vị trí như ngày hôm nay.

“Sếp Tiêu, có người nói muốn gặp ông bàn chuyện đầu tư, nhưng anh ấy không có hẹn trước”.

Thư ký thấy ông ta đã bàn xong chuyện với khách, bấy giờ mới đến báo lại cho ông ta một tiếng.

“Đầu tư?”

Bây giờ ông ta đang đau đầu vì chuyện xin vốn, nghe thấy có người muốn đầu tư liền phấn chấn tinh thần.

“Mau mời người ta đến đây”.

“Nhưng mà người đó nói, muốn đầu tư thì ông phải tự đi gặp người đó”, thư ký tỏ vẻ khó xử.

“Hả?”

“Mẹ nó, ai có tiền đều là thượng đế. Để tôi đi mời”.

Cửa thang máy mở, Tào Lam Thiên ung dung bước ra.

Thoắt cái, hắn liền nhìn thấy một bóng người cao lớn, vóc dáng cường tráng.

Trái tim của hắn không khỏi đập liên hồi.

“Mẹ nó chứ, là Trần Thiên Hạo!”

Cùng lúc đó, anh cũng đã nhìn thấy hắn.

“Tào Lam Thiên?”

Chuyện trên du thuyền là ác mộng khắc sâu trong ký ức của hắn. Vậy nên giây phút nghe thấy anh gọi tên mình, sắc mặt của hắn lập tức sa sầm xuống.

“Trần, Trần Thiên Hạo, anh, anh tới đây làm gì?”

Hắn dè dặt dò hỏi, bóng ma tâm lý càng thêm nghiêm trọng.

“Tôi làm gì cũng phải báo cáo với anh sao?”

Anh lạnh lùng lườm hắn một cái.

Hắn hốt hoảng lắc đầu nguầy nguậy.

“Không, không cần”.

“Không còn chuyện gì thì tôi đi trước đây”.

Dứt lời, Tào Lam Thiên vội vàng muốn bỏ chạy. Hôm nay hắn chỉ tới đây một mình, tốt nhất đừng để anh đánh cho một trận nữa.

“Lại đây!”

Trần Thiên Hạo bất chợt quát lớn một tiếng. Anh thầm nghĩ hắn sợ mình như vậy, liệu có phải lại làm chuyện xấu gì rồi không?

Tào Lam Thiên vừa mới chạy đến cổng đã bị dọa sợ chết khiếp, cả người cứng đờ.

Hắn nở nụ cười gượng gạo, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa.

Cùng lúc đó, nhân viên lễ tân ở sảnh lớn vừa mới đón tiếp Trần Thiên Hạo trông thấy cảnh tượng này, không khỏi cảm thấy sợ hãi theo.

Xem ra thân phận của anh không hề đơn giản, khó trách lại muốn sếp Tiêu tự đi ra gặp mình.

Đông Hoang Thần VươngTác giả: Lăng ThủyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐông Hoang! Đỉnh núi Sơn Đông! Trần Quân Văn hiên ngang đứng đó, gió rét buốt lạnh như đao cứa lên mặt anh. Anh đứng đấy bất động! Không hề di chuyển! Dưới người anh, một bia mộ khắc kim cương đang sừng sững ở đó. Nhất tướng công thành vạn cốt khô! Trần Quân Văn đã trở thành tướng, mà người trên bia mộ lại vĩnh viễn hóa thành thây khô! Trần Thiên Hạo! Trần Quân Văn dùng đôi tay phủ đầy vết chai sạn của mình nhẹ nhàng lau bức ảnh trắng đen giống mình y như đúc trên bia mộ. "Người anh em, kẻ địch đã bị tiêu diệt, non sông đã quy về một mối. Hôm nay anh đến để tạm biệt chú!" Anh vẫn nhớ trong vạn quân, hai người đã chiến đấu quả cảm, lấy mạng vô vàn kẻ địch! Anh còn nhớ, khi hai người cùng hợp lực đối mặt với cả triệu quân địch, họ cùng nhau cười lớn hát vang! Anh còn nhớ, hai người họ cùng nhau uống rượu, chém mấy vạn địch! "Đại ca, về sau em không thể ở bên anh được rồi". Một thanh trường đao lao đến! Advertisement Trận chiến đó, họ đã giết được cả triệu kẻ địch! Cả trăm ngàn quân đều… Chương 368Bị Tiêu Tây Phong nổi giận đuổi ra khỏi gia tộc.Có lẽ người khác không biết chân tướng thật sự đằng sau chuyện này, nhưng Tiêu Thiên Bảo thì biết rõ. Bởi vì năm đó, chính vì nhờ có sự trợ giúp của Tào Thị, ông ta mới leo lên được vị trí như ngày hôm nay.“Sếp Tiêu, có người nói muốn gặp ông bàn chuyện đầu tư, nhưng anh ấy không có hẹn trước”.Thư ký thấy ông ta đã bàn xong chuyện với khách, bấy giờ mới đến báo lại cho ông ta một tiếng.“Đầu tư?”Bây giờ ông ta đang đau đầu vì chuyện xin vốn, nghe thấy có người muốn đầu tư liền phấn chấn tinh thần.“Mau mời người ta đến đây”.“Nhưng mà người đó nói, muốn đầu tư thì ông phải tự đi gặp người đó”, thư ký tỏ vẻ khó xử.“Hả?”“Mẹ nó, ai có tiền đều là thượng đế. Để tôi đi mời”.Cửa thang máy mở, Tào Lam Thiên ung dung bước ra.Thoắt cái, hắn liền nhìn thấy một bóng người cao lớn, vóc dáng cường tráng.Trái tim của hắn không khỏi đập liên hồi.“Mẹ nó chứ, là Trần Thiên Hạo!”Cùng lúc đó, anh cũng đã nhìn thấy hắn.“Tào Lam Thiên?”Chuyện trên du thuyền là ác mộng khắc sâu trong ký ức của hắn. Vậy nên giây phút nghe thấy anh gọi tên mình, sắc mặt của hắn lập tức sa sầm xuống.“Trần, Trần Thiên Hạo, anh, anh tới đây làm gì?”Hắn dè dặt dò hỏi, bóng ma tâm lý càng thêm nghiêm trọng.“Tôi làm gì cũng phải báo cáo với anh sao?”Anh lạnh lùng lườm hắn một cái.Hắn hốt hoảng lắc đầu nguầy nguậy.“Không, không cần”.“Không còn chuyện gì thì tôi đi trước đây”.Dứt lời, Tào Lam Thiên vội vàng muốn bỏ chạy. Hôm nay hắn chỉ tới đây một mình, tốt nhất đừng để anh đánh cho một trận nữa.“Lại đây!”Trần Thiên Hạo bất chợt quát lớn một tiếng. Anh thầm nghĩ hắn sợ mình như vậy, liệu có phải lại làm chuyện xấu gì rồi không?Tào Lam Thiên vừa mới chạy đến cổng đã bị dọa sợ chết khiếp, cả người cứng đờ.Hắn nở nụ cười gượng gạo, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa.Cùng lúc đó, nhân viên lễ tân ở sảnh lớn vừa mới đón tiếp Trần Thiên Hạo trông thấy cảnh tượng này, không khỏi cảm thấy sợ hãi theo.Xem ra thân phận của anh không hề đơn giản, khó trách lại muốn sếp Tiêu tự đi ra gặp mình.

Chương 368