“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 360: 360: Để Xem Lần Này Anh Ta Còn Giả Bộ Thế Nào!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Tên côn đồ nói xong rút con dao găm sáng bóng từ thắt lưng ra.“Anh rể, cứu với!”Trương Hiểu Đan hét lên, lao ra phía sau Diệp Vĩnh Khang.“Thằng nhãi, mày muốn dính đến chuyện này à?”Tên côn đồ lạnh lùng nhìn Diệp Vĩnh Khang rồi nói: “Tao khuyên mày nhanh chóng cút khỏi đây đi, nếu không đừng trách dao của tao không có mắt!”Tên côn đồ tức giận nói.“Vĩnh Khang, anh hãy cẩn thận!”Hạ Huyền Trúc cũng rất lo lắng, nhưng cô biết Diệp Vĩnh Khang biết võ, hơn nữa nếu lúc này không thể giúp đỡ thì cố gắng đừng gây thêm phiền phức.Diệp Vĩnh Khang nhìn đám côn đồ hung tợn trước mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên.Anh đã sống trong mưa đạn biển máu, sao có thể không nhìn ra thủ đoạn cỏn con này chứ?Rõ ràng đám côn đồ này là đồng bọn của Trương Hiểu Đan, đang tìm cách làm khó anh.Nhưng Diệp Vĩnh Khang cũng không vội vạch trần, nếu Trương Hiểu Đan đã muốn chơi thì anh sẽ diễn với bọn họ đến cùng.Lúc Diệp Vĩnh Khang định ra tay thì ánh mắt anh đột nhiên nhìn vào ngã tư phía trước không xa.Sau một giây sững sờ, Diệp Vĩnh Khang chạy nhanh về phía ngã tư.Đám người Trương Hiểu Đan ngơ ngác tại chỗ.Một lúc lâu sau, Trương Hiểu Đan cười lớn: “Xem ra anh ta đúng là tên vô dụng thật, để xem lần này anh ta còn giả bộ thế nào!”Cô ta vừa cười lớn, vừa quay sang nói với Hạ Huyền Trúc: “Chị à, lần này chị đã nhìn rõ chưa, anh ta là gã cặn bã”.“Miệng lúc nào cũng nói yêu chị, nhưng đến thời điểm quan trọng lại bỏ vợ con lại, chạy nhanh hơn ai hết, mau rời xa loại đàn ông này đi!”Trương Hoa Phương nghiến răng, tức giận nói: “Chưa từng gặp gã đàn ông nào vô dụng đến vậy, suýt chút nữa mẹ bị nó lừa rồi!”Tất cả mọi người đều tức giận trước hành động bỏ rơi vợ con rồi chạy trước của Diệp Vĩnh Khang, ngay cả Hạ Đức Minh cũng vô cùng tức giận.Chỉ có Hạ Huyền Trúc cố gắng phản bác: “Không phải như vậy đâu, mọi người hiểu lầm rồi, Vĩnh Khang không phải loại người như vậy”.Hạ Huyền Trúc hiểu rất rõ Diệp Vĩnh Khang, những chuyện bọn họ đã từng trải qua trước đây còn đáng sợ hơn đám côn đồ này rất nhiều.Cho dù là chuyện lớn đến đâu, Diệp Vĩnh Khang cũng chưa từng lùi bước, làm sao có thể bị vài tên côn đồ dọa sợ chứ?“Chị à, em nghĩ chị bị tên cặn bã đó bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi.Lúc này mà anh ta có thể bỏ mặc hai mẹ con chị để bỏ chạy trước, loại người này đúng là cặn bã thật mà!”
Tên côn đồ nói xong rút con dao găm sáng bóng từ thắt lưng ra.
“Anh rể, cứu với!”
Trương Hiểu Đan hét lên, lao ra phía sau Diệp Vĩnh Khang.
“Thằng nhãi, mày muốn dính đến chuyện này à?”
Tên côn đồ lạnh lùng nhìn Diệp Vĩnh Khang rồi nói: “Tao khuyên mày nhanh chóng cút khỏi đây đi, nếu không đừng trách dao của tao không có mắt!”
Tên côn đồ tức giận nói.
“Vĩnh Khang, anh hãy cẩn thận!”
Hạ Huyền Trúc cũng rất lo lắng, nhưng cô biết Diệp Vĩnh Khang biết võ, hơn nữa nếu lúc này không thể giúp đỡ thì cố gắng đừng gây thêm phiền phức.
Diệp Vĩnh Khang nhìn đám côn đồ hung tợn trước mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Anh đã sống trong mưa đạn biển máu, sao có thể không nhìn ra thủ đoạn cỏn con này chứ?
Rõ ràng đám côn đồ này là đồng bọn của Trương Hiểu Đan, đang tìm cách làm khó anh.
Nhưng Diệp Vĩnh Khang cũng không vội vạch trần, nếu Trương Hiểu Đan đã muốn chơi thì anh sẽ diễn với bọn họ đến cùng.
Lúc Diệp Vĩnh Khang định ra tay thì ánh mắt anh đột nhiên nhìn vào ngã tư phía trước không xa.
Sau một giây sững sờ, Diệp Vĩnh Khang chạy nhanh về phía ngã tư.
Đám người Trương Hiểu Đan ngơ ngác tại chỗ.
Một lúc lâu sau, Trương Hiểu Đan cười lớn: “Xem ra anh ta đúng là tên vô dụng thật, để xem lần này anh ta còn giả bộ thế nào!”
Cô ta vừa cười lớn, vừa quay sang nói với Hạ Huyền Trúc: “Chị à, lần này chị đã nhìn rõ chưa, anh ta là gã cặn bã”.
“Miệng lúc nào cũng nói yêu chị, nhưng đến thời điểm quan trọng lại bỏ vợ con lại, chạy nhanh hơn ai hết, mau rời xa loại đàn ông này đi!”
Trương Hoa Phương nghiến răng, tức giận nói: “Chưa từng gặp gã đàn ông nào vô dụng đến vậy, suýt chút nữa mẹ bị nó lừa rồi!”
Tất cả mọi người đều tức giận trước hành động bỏ rơi vợ con rồi chạy trước của Diệp Vĩnh Khang, ngay cả Hạ Đức Minh cũng vô cùng tức giận.
Chỉ có Hạ Huyền Trúc cố gắng phản bác: “Không phải như vậy đâu, mọi người hiểu lầm rồi, Vĩnh Khang không phải loại người như vậy”.
Hạ Huyền Trúc hiểu rất rõ Diệp Vĩnh Khang, những chuyện bọn họ đã từng trải qua trước đây còn đáng sợ hơn đám côn đồ này rất nhiều.
Cho dù là chuyện lớn đến đâu, Diệp Vĩnh Khang cũng chưa từng lùi bước, làm sao có thể bị vài tên côn đồ dọa sợ chứ?
“Chị à, em nghĩ chị bị tên cặn bã đó bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi.
Lúc này mà anh ta có thể bỏ mặc hai mẹ con chị để bỏ chạy trước, loại người này đúng là cặn bã thật mà!”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Tên côn đồ nói xong rút con dao găm sáng bóng từ thắt lưng ra.“Anh rể, cứu với!”Trương Hiểu Đan hét lên, lao ra phía sau Diệp Vĩnh Khang.“Thằng nhãi, mày muốn dính đến chuyện này à?”Tên côn đồ lạnh lùng nhìn Diệp Vĩnh Khang rồi nói: “Tao khuyên mày nhanh chóng cút khỏi đây đi, nếu không đừng trách dao của tao không có mắt!”Tên côn đồ tức giận nói.“Vĩnh Khang, anh hãy cẩn thận!”Hạ Huyền Trúc cũng rất lo lắng, nhưng cô biết Diệp Vĩnh Khang biết võ, hơn nữa nếu lúc này không thể giúp đỡ thì cố gắng đừng gây thêm phiền phức.Diệp Vĩnh Khang nhìn đám côn đồ hung tợn trước mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên.Anh đã sống trong mưa đạn biển máu, sao có thể không nhìn ra thủ đoạn cỏn con này chứ?Rõ ràng đám côn đồ này là đồng bọn của Trương Hiểu Đan, đang tìm cách làm khó anh.Nhưng Diệp Vĩnh Khang cũng không vội vạch trần, nếu Trương Hiểu Đan đã muốn chơi thì anh sẽ diễn với bọn họ đến cùng.Lúc Diệp Vĩnh Khang định ra tay thì ánh mắt anh đột nhiên nhìn vào ngã tư phía trước không xa.Sau một giây sững sờ, Diệp Vĩnh Khang chạy nhanh về phía ngã tư.Đám người Trương Hiểu Đan ngơ ngác tại chỗ.Một lúc lâu sau, Trương Hiểu Đan cười lớn: “Xem ra anh ta đúng là tên vô dụng thật, để xem lần này anh ta còn giả bộ thế nào!”Cô ta vừa cười lớn, vừa quay sang nói với Hạ Huyền Trúc: “Chị à, lần này chị đã nhìn rõ chưa, anh ta là gã cặn bã”.“Miệng lúc nào cũng nói yêu chị, nhưng đến thời điểm quan trọng lại bỏ vợ con lại, chạy nhanh hơn ai hết, mau rời xa loại đàn ông này đi!”Trương Hoa Phương nghiến răng, tức giận nói: “Chưa từng gặp gã đàn ông nào vô dụng đến vậy, suýt chút nữa mẹ bị nó lừa rồi!”Tất cả mọi người đều tức giận trước hành động bỏ rơi vợ con rồi chạy trước của Diệp Vĩnh Khang, ngay cả Hạ Đức Minh cũng vô cùng tức giận.Chỉ có Hạ Huyền Trúc cố gắng phản bác: “Không phải như vậy đâu, mọi người hiểu lầm rồi, Vĩnh Khang không phải loại người như vậy”.Hạ Huyền Trúc hiểu rất rõ Diệp Vĩnh Khang, những chuyện bọn họ đã từng trải qua trước đây còn đáng sợ hơn đám côn đồ này rất nhiều.Cho dù là chuyện lớn đến đâu, Diệp Vĩnh Khang cũng chưa từng lùi bước, làm sao có thể bị vài tên côn đồ dọa sợ chứ?“Chị à, em nghĩ chị bị tên cặn bã đó bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi.Lúc này mà anh ta có thể bỏ mặc hai mẹ con chị để bỏ chạy trước, loại người này đúng là cặn bã thật mà!”