Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 148

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Lời nói l* m*ng của Sở Trần khiến chàng trai trẻ hoàn toàn tức giận.Những người còn lại trong phòng cũng sững sờ, thần sắc khó hiểu nhìn Sở Trần.Theo như bọn họ nghĩ, Sờ Trần sẽ không nói những điều ngớ ngần như vậy.Tuy rằng trước đây Sờ Trần là một tên ngốc nổi danh khắp thành phố.“Tôi có nghe nói đến một căn bệnh kỳ lạ, một số người có hai nhân cách, bất cứ lúc nào cũng sẽ thay đổi.”Giọng một lão gia tử có chút âmdương quái khí.Ý tứ tự nhiên, Sở Trần lại bắt đầu trở nên ngu ngốc.“Nếu như vậy, thật sự là rất đáng tiếc.”Vẻ mặt Sở Trần rất bình tĩnh, nhìn về phía người thanh niên, “Còn chưa thỉnh giáo.”“Hoàng Ngọc, con trai cả của Hoàng Dương nhà họ Hoàng.”Người thanh niên ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Trần.Sở Trần đêm nay đã nghe rất nhiều chuyện về nhà họ Hoàng, trong số đó, Hoàng gia thất tướng, xếp hạng lão đại, tên là Hoàng Dương.Sờ Trần liếc mắt nhìn người thanh niên.Khó tráchlại đượcHoàng Giang Hồng đưa đi ăn cùng, hóa ra là cháu đích tôn nhà họ Hoàng.Có thể không phải là người nổi bật nhất trong đám thế hệ trẻ của nhà họ Hoàng, nhưng lại là người cỏ thể đại diện tốt nhất cho thế hệ trẻ của nhà họ Hoàng.“Thì ra là Hoàng đại thiếu gia.”Sở Trần cười, “Đại thiếu gia, cậu đừng nóng vội, tôi hỏi cậu, lão gia tử sức khỏe không được tốt đã bao lâu rồi?”Hoàng Ngọc nhíu mày.“Nói cách khác đi.”Sở Trần nói, “Lão gia tử đã bỏ rượu một tháng, thân thể có tiến bộ không?”Hoàng Ngọckhông nói thành tiếng. Hắn cũng không biết.“Kỳ thực cậucũng không cần trả lời, tôi biết, không chuyển biến a.”Sở Trần nói.“Anh là đang nói bậy.”Hoàng Ngọcquát to một tiếng.“Nếu nhưbỏ rượu một tháng thật sự có chuyển biến đáng kể, như vậy vừa rồi lão gia tử đã không do dự uống một ly rượu.”Sở Trần nhìn Hoàng Giang Hồng cười, “Tôi nói, không sai đúng không. Cho dù là lão gia tử là người nghiện rượu,không có khảnăng liền điểm ấy định lực cũng không có.”Hoàng Giang Hồng cười sảng khoái, câu trả lời đã quá rõ ràng.“Nhưng bác sĩ nói rằng ông nội phải ngừng uống rượu trong khoảng thời gian này.”Hoàng Ngọc nói.

Lời nói l* m*ng của Sở Trần khiến chàng trai trẻ hoàn toàn tức giận.

Những người còn lại trong phòng cũng sững sờ, thần sắc khó hiểu nhìn Sở Trần.

Theo như bọn họ nghĩ, Sờ Trần sẽ không nói những điều ngớ ngần như vậy.

Tuy rằng trước đây Sờ Trần là một tên ngốc nổi danh khắp thành phố.

“Tôi có nghe nói đến một căn bệnh kỳ lạ, một số người có hai nhân cách, bất cứ lúc nào cũng sẽ thay đổi.”

Giọng một lão gia tử có chút âm

dương quái khí.

Ý tứ tự nhiên, Sở Trần lại bắt đầu trở nên ngu ngốc.

“Nếu như vậy, thật sự là rất đáng tiếc.”

Vẻ mặt Sở Trần rất bình tĩnh, nhìn về phía người thanh niên, “Còn chưa thỉnh giáo.”

“Hoàng Ngọc, con trai cả của Hoàng Dương nhà họ Hoàng.”

Người thanh niên ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Trần.

Sở Trần đêm nay đã nghe rất nhiều chuyện về nhà họ Hoàng, trong số đó, Hoàng gia thất tướng, xếp hạng lão đại, tên là Hoàng Dương.

Sờ Trần liếc mắt nhìn người thanh niên.

Khó tráchlại đượcHoàng Giang Hồng đưa đi ăn cùng, hóa ra là cháu đích tôn nhà họ Hoàng.

Có thể không phải là người nổi bật nhất trong đám thế hệ trẻ của nhà họ Hoàng, nhưng lại là người cỏ thể đại diện tốt nhất cho thế hệ trẻ của nhà họ Hoàng.

“Thì ra là Hoàng đại thiếu gia.”

Sở Trần cười, “Đại thiếu gia, cậu đừng nóng vội, tôi hỏi cậu, lão gia tử sức khỏe không được tốt đã bao lâu rồi?”

Hoàng Ngọc nhíu mày.

“Nói cách khác đi.”

Sở Trần nói, “Lão gia tử đã bỏ rượu một tháng, thân thể có tiến bộ không?”

Hoàng Ngọckhông nói thành tiếng. Hắn cũng không biết.

“Kỳ thực cậucũng không cần trả lời, tôi biết, không chuyển biến a.”

Sở Trần nói.

“Anh là đang nói bậy.”

Hoàng Ngọcquát to một tiếng.

“Nếu nhưbỏ rượu một tháng thật sự có chuyển biến đáng kể, như vậy vừa rồi lão gia tử đã không do dự uống một ly rượu.”

Sở Trần nhìn Hoàng Giang Hồng cười, “Tôi nói, không sai đúng không. Cho dù là lão gia tử là người nghiện rượu,không có khả

năng liền điểm ấy định lực cũng không có.”

Hoàng Giang Hồng cười sảng khoái, câu trả lời đã quá rõ ràng.

“Nhưng bác sĩ nói rằng ông nội phải ngừng uống rượu trong khoảng thời gian này.”

Hoàng Ngọc nói.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Lời nói l* m*ng của Sở Trần khiến chàng trai trẻ hoàn toàn tức giận.Những người còn lại trong phòng cũng sững sờ, thần sắc khó hiểu nhìn Sở Trần.Theo như bọn họ nghĩ, Sờ Trần sẽ không nói những điều ngớ ngần như vậy.Tuy rằng trước đây Sờ Trần là một tên ngốc nổi danh khắp thành phố.“Tôi có nghe nói đến một căn bệnh kỳ lạ, một số người có hai nhân cách, bất cứ lúc nào cũng sẽ thay đổi.”Giọng một lão gia tử có chút âmdương quái khí.Ý tứ tự nhiên, Sở Trần lại bắt đầu trở nên ngu ngốc.“Nếu như vậy, thật sự là rất đáng tiếc.”Vẻ mặt Sở Trần rất bình tĩnh, nhìn về phía người thanh niên, “Còn chưa thỉnh giáo.”“Hoàng Ngọc, con trai cả của Hoàng Dương nhà họ Hoàng.”Người thanh niên ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Trần.Sở Trần đêm nay đã nghe rất nhiều chuyện về nhà họ Hoàng, trong số đó, Hoàng gia thất tướng, xếp hạng lão đại, tên là Hoàng Dương.Sờ Trần liếc mắt nhìn người thanh niên.Khó tráchlại đượcHoàng Giang Hồng đưa đi ăn cùng, hóa ra là cháu đích tôn nhà họ Hoàng.Có thể không phải là người nổi bật nhất trong đám thế hệ trẻ của nhà họ Hoàng, nhưng lại là người cỏ thể đại diện tốt nhất cho thế hệ trẻ của nhà họ Hoàng.“Thì ra là Hoàng đại thiếu gia.”Sở Trần cười, “Đại thiếu gia, cậu đừng nóng vội, tôi hỏi cậu, lão gia tử sức khỏe không được tốt đã bao lâu rồi?”Hoàng Ngọc nhíu mày.“Nói cách khác đi.”Sở Trần nói, “Lão gia tử đã bỏ rượu một tháng, thân thể có tiến bộ không?”Hoàng Ngọckhông nói thành tiếng. Hắn cũng không biết.“Kỳ thực cậucũng không cần trả lời, tôi biết, không chuyển biến a.”Sở Trần nói.“Anh là đang nói bậy.”Hoàng Ngọcquát to một tiếng.“Nếu nhưbỏ rượu một tháng thật sự có chuyển biến đáng kể, như vậy vừa rồi lão gia tử đã không do dự uống một ly rượu.”Sở Trần nhìn Hoàng Giang Hồng cười, “Tôi nói, không sai đúng không. Cho dù là lão gia tử là người nghiện rượu,không có khảnăng liền điểm ấy định lực cũng không có.”Hoàng Giang Hồng cười sảng khoái, câu trả lời đã quá rõ ràng.“Nhưng bác sĩ nói rằng ông nội phải ngừng uống rượu trong khoảng thời gian này.”Hoàng Ngọc nói.

Chương 148