Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 149

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Hạ Bắc và đám người mắt sáng lên.Cái này tương đương với việc đưa cho Sở Trần một chiếc bánh và để cho Sở Trần tự lấp đầy nhân bánh.“Hoàng lão gia tử ra tay quả nhiên xa xỉ.”Hạ Bắc cảm thán.Tống Nhan có chút tò mò, “Anh đưa ra điều kiện gì?”Sở Trần nói ra điều kiện, mấy người lập tức hóa đá.Mọi ánh mắt đều rơi vào Sở Trần.“Anh rể, anh… có phải đang nhàn rỗi không?”Tống Thu như sắp phát khóc, Hoàng lão gia tử người ta có uống rượu hay không, cũng đâu phải việc của anh.“Hoàng lão gia tử để Sở Trần tự mình nhắc tới, cái này trên thực tế, nghe liền có mấy phần ban cho ý tứ.”Tống Nhan nhìn Sờ Trần, “Anh không lẽ vì điều này, liền tùy tiện đưa ra điều kiện.”Từ những ngày quaquan sátSỞ Trần, Tống Nhangiác được, Sở Trần thực chất bên trong, có một cỗ kiêu ngạo, cỗ kiêu ngạo này, không phải mù quáng, mà là bắt nguồn từ tự thân năng lực của hắn.“Người hiểu anh, quả nhiên chỉ có bà xã.”Sở Trầnhắc hắc cười, “Ngoài ra, vừa rồi tôi mới còn gặplão gia tử tập đoàn Tiền Thị, đồng thời cùng hắn đánh cược, trong vòng ba tháng nếu có 100 hiệu thuốc ờ Thiền Thành cỏ bốn chữ Chế dược Bắc Trần, ông ấy sẽ ấychâm trà kính tôi và thừa nhận thất bại.”“Nếu chúng ta thua thì sao?”Tống Nhan buột miệng.“Tôi sẽ rời khỏi Thiền Thành, cả đời sẽ không bước vào Thiền Thành nửa bước.”Sở Trần nói.Tống Nhan im lặng một lúc.Tống Thu sửng sốt, “Anh rể, cái này cũng chơi đến quá lớn đi.”“Cũng may là chỉ có một trăm hiệu thuốc.”Hạ Bắc nói, “Tôi quay lại hỏi chú tư, dựa vào các mối liên hệ của nhà họ Hạ, một chút vấn đề này,không khó lắm.”“Một trăm hiệu thuốcliền đã đại diện cho thị trường Thiền Thành.”Tống Nhan nói, “Dương Thành và Thiền Thànhluôn được cho là như cùng một thành phố, nhưng mà, lấy địa vị của nhà họ Hạ trong lĩnh vực y tế của Dương Thành, qua nhiều năm như vậy, cũng không có cách nào đánhvào thị trường dược phẩm ở Thiền Thành.Thị trường dược phẩm ở Thiền Thành là một khối sắt, vỏ cùng gắn kết, đêm nay qua đi, chuyện Sở Trần cùng Tiền lão gia đánh cược truyền ra ngoài, Chế dượcBắc Trần, khó càng thêm khó đi.”Tống Thumặt mày ủ rũ nhìn Sở Trần.Sở Trần liếc mắt nhìn mấy người, cười thoải mái, “Không phải còn có ba tháng sao? Không vội, chúng ta lấy cái bao thu dọn đồ đạc, sau đó đi về nhà.”Thấy vậy, Hạ Bắc liền lôi kéo Sở Trần rời đi khỏi nhà họ Hoàng.

Hạ Bắc và đám người mắt sáng lên.

Cái này tương đương với việc đưa cho Sở Trần một chiếc bánh và để cho Sở Trần tự lấp đầy nhân bánh.

“Hoàng lão gia tử ra tay quả nhiên xa xỉ.”

Hạ Bắc cảm thán.

Tống Nhan có chút tò mò, “Anh đưa ra điều kiện gì?”

Sở Trần nói ra điều kiện, mấy người lập tức hóa đá.

Mọi ánh mắt đều rơi vào Sở Trần.

“Anh rể, anh… có phải đang nhàn rỗi không?”

Tống Thu như sắp phát khóc, Hoàng lão gia tử người ta có uống rượu hay không, cũng đâu phải việc của anh.

“Hoàng lão gia tử để Sở Trần tự mình nhắc tới, cái này trên thực tế, nghe liền có mấy phần ban cho ý tứ.”

Tống Nhan nhìn Sờ Trần, “Anh không lẽ vì điều này, liền tùy tiện đưa ra điều kiện.”

Từ những ngày quaquan sátSỞ Trần, Tống Nhangiác được, Sở Trần thực chất bên trong, có một cỗ kiêu ngạo, cỗ kiêu ngạo này, không phải mù quáng, mà là bắt nguồn từ tự thân năng lực của hắn.

“Người hiểu anh, quả nhiên chỉ có bà xã.”

Sở Trầnhắc hắc cười, “Ngoài ra, vừa rồi tôi mới còn gặplão gia tử tập đoàn Tiền Thị, đồng thời cùng hắn đánh cược, trong vòng ba tháng nếu có 100 hiệu thuốc ờ Thiền Thành cỏ bốn chữ Chế dược Bắc Trần, ông ấy sẽ ấy

châm trà kính tôi và thừa nhận thất bại.”

“Nếu chúng ta thua thì sao?”

Tống Nhan buột miệng.

“Tôi sẽ rời khỏi Thiền Thành, cả đời sẽ không bước vào Thiền Thành nửa bước.”

Sở Trần nói.

Tống Nhan im lặng một lúc.

Tống Thu sửng sốt, “Anh rể, cái này cũng chơi đến quá lớn đi.”

“Cũng may là chỉ có một trăm hiệu thuốc.”

Hạ Bắc nói, “Tôi quay lại hỏi chú tư, dựa vào các mối liên hệ của nhà họ Hạ, một chút vấn đề này,không khó lắm.”

“Một trăm hiệu thuốcliền đã đại diện cho thị trường Thiền Thành.”

Tống Nhan nói, “Dương Thành và Thiền Thànhluôn được cho là như cùng một thành phố, nhưng mà, lấy địa vị của nhà họ Hạ trong lĩnh vực y tế của Dương Thành, qua nhiều năm như vậy, cũng không có cách nào đánh

vào thị trường dược phẩm ở Thiền Thành.Thị trường dược phẩm ở Thiền Thành là một khối sắt, vỏ cùng gắn kết, đêm nay qua đi, chuyện Sở Trần cùng Tiền lão gia đánh cược truyền ra ngoài, Chế dượcBắc Trần, khó càng thêm khó đi.”

Tống Thumặt mày ủ rũ nhìn Sở Trần.

Sở Trần liếc mắt nhìn mấy người, cười thoải mái, “Không phải còn có ba tháng sao? Không vội, chúng ta lấy cái bao thu dọn đồ đạc, sau đó đi về nhà.”

Thấy vậy, Hạ Bắc liền lôi kéo Sở Trần rời đi khỏi nhà họ Hoàng.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Hạ Bắc và đám người mắt sáng lên.Cái này tương đương với việc đưa cho Sở Trần một chiếc bánh và để cho Sở Trần tự lấp đầy nhân bánh.“Hoàng lão gia tử ra tay quả nhiên xa xỉ.”Hạ Bắc cảm thán.Tống Nhan có chút tò mò, “Anh đưa ra điều kiện gì?”Sở Trần nói ra điều kiện, mấy người lập tức hóa đá.Mọi ánh mắt đều rơi vào Sở Trần.“Anh rể, anh… có phải đang nhàn rỗi không?”Tống Thu như sắp phát khóc, Hoàng lão gia tử người ta có uống rượu hay không, cũng đâu phải việc của anh.“Hoàng lão gia tử để Sở Trần tự mình nhắc tới, cái này trên thực tế, nghe liền có mấy phần ban cho ý tứ.”Tống Nhan nhìn Sờ Trần, “Anh không lẽ vì điều này, liền tùy tiện đưa ra điều kiện.”Từ những ngày quaquan sátSỞ Trần, Tống Nhangiác được, Sở Trần thực chất bên trong, có một cỗ kiêu ngạo, cỗ kiêu ngạo này, không phải mù quáng, mà là bắt nguồn từ tự thân năng lực của hắn.“Người hiểu anh, quả nhiên chỉ có bà xã.”Sở Trầnhắc hắc cười, “Ngoài ra, vừa rồi tôi mới còn gặplão gia tử tập đoàn Tiền Thị, đồng thời cùng hắn đánh cược, trong vòng ba tháng nếu có 100 hiệu thuốc ờ Thiền Thành cỏ bốn chữ Chế dược Bắc Trần, ông ấy sẽ ấychâm trà kính tôi và thừa nhận thất bại.”“Nếu chúng ta thua thì sao?”Tống Nhan buột miệng.“Tôi sẽ rời khỏi Thiền Thành, cả đời sẽ không bước vào Thiền Thành nửa bước.”Sở Trần nói.Tống Nhan im lặng một lúc.Tống Thu sửng sốt, “Anh rể, cái này cũng chơi đến quá lớn đi.”“Cũng may là chỉ có một trăm hiệu thuốc.”Hạ Bắc nói, “Tôi quay lại hỏi chú tư, dựa vào các mối liên hệ của nhà họ Hạ, một chút vấn đề này,không khó lắm.”“Một trăm hiệu thuốcliền đã đại diện cho thị trường Thiền Thành.”Tống Nhan nói, “Dương Thành và Thiền Thànhluôn được cho là như cùng một thành phố, nhưng mà, lấy địa vị của nhà họ Hạ trong lĩnh vực y tế của Dương Thành, qua nhiều năm như vậy, cũng không có cách nào đánhvào thị trường dược phẩm ở Thiền Thành.Thị trường dược phẩm ở Thiền Thành là một khối sắt, vỏ cùng gắn kết, đêm nay qua đi, chuyện Sở Trần cùng Tiền lão gia đánh cược truyền ra ngoài, Chế dượcBắc Trần, khó càng thêm khó đi.”Tống Thumặt mày ủ rũ nhìn Sở Trần.Sở Trần liếc mắt nhìn mấy người, cười thoải mái, “Không phải còn có ba tháng sao? Không vội, chúng ta lấy cái bao thu dọn đồ đạc, sau đó đi về nhà.”Thấy vậy, Hạ Bắc liền lôi kéo Sở Trần rời đi khỏi nhà họ Hoàng.

Chương 149