Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 152

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… “Dấy lên nguy cơ bị Hoàng gia hiểu lầm, ngay cả những điều kiện tuyệt vời mà Hoàng lão gia tử hứa hẹn cũng từ chối, chỉ đề thử xem có thể giải cổ thuật cho Hoàng lão gia tử hay không ư?”Lão tiên sinh cảm thán, “Nói thật, tôi không rõ tại sao cậu phải làm ra loại quyết định này.”“Cổ thuậttà ác như vậy, tôi không thấy được cũng liền thôi đi, đã trông thấy, há lại sẽ ngồi yên không để ý đến? ”Sở Trần cười nhẹ,”Đây là chức trách của tôi.”Sở Trần vừa nói xong, lão tiên sinh thân thể mãnh liệt chấn động mạnh.Chức trách.Trên đời này, chỉ có một loại người, sẽ lấy diệt trừ Kỳ Môn tà thuật vì chức trách.Chỉ có họ mới đủ tư cách.Loại người như vậy là người củaCửu Huyền Môn.Lão tiên sinh run rẩy đứng lên, “Tiểu huynh đệ… đạo hữu, chẳng lẽ là từ…”“Tôi vàLa VânĐạo Tôn là quan hệ sư huynh đệ.”Sở Trầnngược lại không giấu giếm.Lão tiên sinhtrực tiếp quỳ xuống.“Tinh La MônMạc Nhàn, bái kiếnsư tổ.”Mạc Nhàn kinh hãi, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.Thậm chí, ông còn vừa ngồi tán gẫu chuyện phiếm với nhân vật cấp bậc sư tổ.Chỉ bằng Cửu Huyền Môn, chỉ bằng quan hệ sư huynh đệ với La Vân Đạo Tôn, Sở Trần kể cảđược toàn bộ người của Tinh La Môn gọi một tiếng‘sư tổ’ cũng không quá đáng chút nào.“Mạc lão, mau đứng dậy đi.”Sở Trần đỡ Mạc Nhàn dậy, “Lão thất nhiều lần dặn dò tôisau khi xuống núi phải chiếu cốTinh La Môn thật tốt. Nếu ông cứ như thế này, thất đệ nhất định sẽ trách ta.”Trong lòng Mạc Nhàn càng thêm kịch liệt chấn động một cách mạnh mẽ.Ngay khi Sở Trần nói về mối quan hệ sư huynh đệ.ôngta nghĩ rằng Sở Trầntheo bối phận chỉ là sư đệ của La Vân Đạo Tôn.Nhưng trên thực tế, La Vân Đạo Tôn vậy mà lại là sư đệ của thiếuniên trước mặt mình.Bịch.Mạc Nhàn vừa đứng dậy lại quỳ rạp xuống.Đôi chân già của lão thực sự không thể chịu đựng được tác động như vậy.“Thân phận của tôi, vẫn xin Mạc lão hãy giũ’ bí mật.”Sở Trần nói.Mạc Nhàn hai chân còn có chút mềm nhũn đứng lên, lau mồ hôilạnh, “Nhất định.”Mạc Nhàn cũng rõ ràng, nếu như không phải là bởi vì minh ờ đây có quan hệ trọng đại với La Vân Đạo Tôn, Sở Trần cũng không ở trước mặt hắn nói ra thân phận của mình.Với thân phận này của Sở Trần, giờ đây trong lòng Mạc Nhàn lại có niềm tin rất lớn.“Hoàng lão gia tử cả đời, theo gió vượt sóng, gặp dữ hóa lành, trúng đích phú quý.”Mạc Nhàncảm thán, “Hiện tạixem ra, quả là thế, hắn đến lúc tuổi già gặp phải cổ thuật quỷ dị, đúng dịp lại có cậu xuất hiện, đây là may mắncủa Hoàng lão gia tử, cũng là may mắncủa nhà họ Hoàng.”“Mạc Lão phô trương tôi quá, tôi đối Kỳ Môn thuật, cũng chỉ là động đến chút da lông, Kỳ thuật mênh mông, tôihiện tại vẫn là quá mức nhỏ bé.”Mạc Nhàn cảm thấy bản thân cũng giống như vậy gật đầu, chần chờ một chút, nhịn không được hỏi, “Tôi nghe nói Cửu Huyền Môn có chín mạch, không biết Sở huynh đệ, truyền thừa của mạch nào trong đó?”

“Dấy lên nguy cơ bị Hoàng gia hiểu lầm, ngay cả những điều kiện tuyệt vời mà Hoàng lão gia tử hứa hẹn cũng từ chối, chỉ đề thử xem có thể giải cổ thuật cho Hoàng lão gia tử hay không ư?”

Lão tiên sinh cảm thán, “Nói thật, tôi không rõ tại sao cậu phải làm ra loại quyết định này.”

“Cổ thuậttà ác như vậy, tôi không thấy được cũng liền thôi đi, đã trông thấy, há lại sẽ ngồi yên không để ý đến? ”

Sở Trần cười nhẹ,”Đây là chức trách của tôi.”

Sở Trần vừa nói xong, lão tiên sinh thân thể mãnh liệt chấn động mạnh.

Chức trách.

Trên đời này, chỉ có một loại người, sẽ lấy diệt trừ Kỳ Môn tà thuật vì chức trách.

Chỉ có họ mới đủ tư cách.

Loại người như vậy là người củaCửu Huyền Môn.

Lão tiên sinh run rẩy đứng lên, “Tiểu huynh đệ… đạo hữu, chẳng lẽ là từ…”

“Tôi vàLa VânĐạo Tôn là quan hệ sư huynh đệ.”

Sở Trầnngược lại không giấu giếm.

Lão tiên sinhtrực tiếp quỳ xuống.

“Tinh La MônMạc Nhàn, bái kiến

sư tổ.”

Mạc Nhàn kinh hãi, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Thậm chí, ông còn vừa ngồi tán gẫu chuyện phiếm với nhân vật cấp bậc sư tổ.

Chỉ bằng Cửu Huyền Môn, chỉ bằng quan hệ sư huynh đệ với La Vân Đạo Tôn, Sở Trần kể cảđược toàn bộ người của Tinh La Môn gọi một tiếng‘sư tổ’ cũng không quá đáng chút nào.

“Mạc lão, mau đứng dậy đi.”

Sở Trần đỡ Mạc Nhàn dậy, “Lão thất nhiều lần dặn dò tôisau khi xuống núi phải chiếu cốTinh La Môn thật tốt. Nếu ông cứ như thế này, thất đệ nhất định sẽ trách ta.”

Trong lòng Mạc Nhàn càng thêm kịch liệt chấn động một cách mạnh mẽ.

Ngay khi Sở Trần nói về mối quan hệ sư huynh đệ.ôngta nghĩ rằng Sở Trầntheo bối phận chỉ là sư đệ của La Vân Đạo Tôn.

Nhưng trên thực tế, La Vân Đạo Tôn vậy mà lại là sư đệ của thiếu

niên trước mặt mình.

Bịch.

Mạc Nhàn vừa đứng dậy lại quỳ rạp xuống.

Đôi chân già của lão thực sự không thể chịu đựng được tác động như vậy.

“Thân phận của tôi, vẫn xin Mạc lão hãy giũ’ bí mật.”

Sở Trần nói.

Mạc Nhàn hai chân còn có chút mềm nhũn đứng lên, lau mồ hôi

lạnh, “Nhất định.”

Mạc Nhàn cũng rõ ràng, nếu như không phải là bởi vì minh ờ đây có quan hệ trọng đại với La Vân Đạo Tôn, Sở Trần cũng không ở trước mặt hắn nói ra thân phận của mình.

Với thân phận này của Sở Trần, giờ đây trong lòng Mạc Nhàn lại có niềm tin rất lớn.

“Hoàng lão gia tử cả đời, theo gió vượt sóng, gặp dữ hóa lành, trúng đích phú quý.”

Mạc Nhàncảm thán, “Hiện tại

xem ra, quả là thế, hắn đến lúc tuổi già gặp phải cổ thuật quỷ dị, đúng dịp lại có cậu xuất hiện, đây là may mắncủa Hoàng lão gia tử, cũng là may mắncủa nhà họ Hoàng.”

“Mạc Lão phô trương tôi quá, tôi đối Kỳ Môn thuật, cũng chỉ là động đến chút da lông, Kỳ thuật mênh mông, tôihiện tại vẫn là quá mức nhỏ bé.”

Mạc Nhàn cảm thấy bản thân cũng giống như vậy gật đầu, chần chờ một chút, nhịn không được hỏi, “Tôi nghe nói Cửu Huyền Môn có chín mạch, không biết Sở huynh đệ, truyền thừa của mạch nào trong đó?”

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… “Dấy lên nguy cơ bị Hoàng gia hiểu lầm, ngay cả những điều kiện tuyệt vời mà Hoàng lão gia tử hứa hẹn cũng từ chối, chỉ đề thử xem có thể giải cổ thuật cho Hoàng lão gia tử hay không ư?”Lão tiên sinh cảm thán, “Nói thật, tôi không rõ tại sao cậu phải làm ra loại quyết định này.”“Cổ thuậttà ác như vậy, tôi không thấy được cũng liền thôi đi, đã trông thấy, há lại sẽ ngồi yên không để ý đến? ”Sở Trần cười nhẹ,”Đây là chức trách của tôi.”Sở Trần vừa nói xong, lão tiên sinh thân thể mãnh liệt chấn động mạnh.Chức trách.Trên đời này, chỉ có một loại người, sẽ lấy diệt trừ Kỳ Môn tà thuật vì chức trách.Chỉ có họ mới đủ tư cách.Loại người như vậy là người củaCửu Huyền Môn.Lão tiên sinh run rẩy đứng lên, “Tiểu huynh đệ… đạo hữu, chẳng lẽ là từ…”“Tôi vàLa VânĐạo Tôn là quan hệ sư huynh đệ.”Sở Trầnngược lại không giấu giếm.Lão tiên sinhtrực tiếp quỳ xuống.“Tinh La MônMạc Nhàn, bái kiếnsư tổ.”Mạc Nhàn kinh hãi, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.Thậm chí, ông còn vừa ngồi tán gẫu chuyện phiếm với nhân vật cấp bậc sư tổ.Chỉ bằng Cửu Huyền Môn, chỉ bằng quan hệ sư huynh đệ với La Vân Đạo Tôn, Sở Trần kể cảđược toàn bộ người của Tinh La Môn gọi một tiếng‘sư tổ’ cũng không quá đáng chút nào.“Mạc lão, mau đứng dậy đi.”Sở Trần đỡ Mạc Nhàn dậy, “Lão thất nhiều lần dặn dò tôisau khi xuống núi phải chiếu cốTinh La Môn thật tốt. Nếu ông cứ như thế này, thất đệ nhất định sẽ trách ta.”Trong lòng Mạc Nhàn càng thêm kịch liệt chấn động một cách mạnh mẽ.Ngay khi Sở Trần nói về mối quan hệ sư huynh đệ.ôngta nghĩ rằng Sở Trầntheo bối phận chỉ là sư đệ của La Vân Đạo Tôn.Nhưng trên thực tế, La Vân Đạo Tôn vậy mà lại là sư đệ của thiếuniên trước mặt mình.Bịch.Mạc Nhàn vừa đứng dậy lại quỳ rạp xuống.Đôi chân già của lão thực sự không thể chịu đựng được tác động như vậy.“Thân phận của tôi, vẫn xin Mạc lão hãy giũ’ bí mật.”Sở Trần nói.Mạc Nhàn hai chân còn có chút mềm nhũn đứng lên, lau mồ hôilạnh, “Nhất định.”Mạc Nhàn cũng rõ ràng, nếu như không phải là bởi vì minh ờ đây có quan hệ trọng đại với La Vân Đạo Tôn, Sở Trần cũng không ở trước mặt hắn nói ra thân phận của mình.Với thân phận này của Sở Trần, giờ đây trong lòng Mạc Nhàn lại có niềm tin rất lớn.“Hoàng lão gia tử cả đời, theo gió vượt sóng, gặp dữ hóa lành, trúng đích phú quý.”Mạc Nhàncảm thán, “Hiện tạixem ra, quả là thế, hắn đến lúc tuổi già gặp phải cổ thuật quỷ dị, đúng dịp lại có cậu xuất hiện, đây là may mắncủa Hoàng lão gia tử, cũng là may mắncủa nhà họ Hoàng.”“Mạc Lão phô trương tôi quá, tôi đối Kỳ Môn thuật, cũng chỉ là động đến chút da lông, Kỳ thuật mênh mông, tôihiện tại vẫn là quá mức nhỏ bé.”Mạc Nhàn cảm thấy bản thân cũng giống như vậy gật đầu, chần chờ một chút, nhịn không được hỏi, “Tôi nghe nói Cửu Huyền Môn có chín mạch, không biết Sở huynh đệ, truyền thừa của mạch nào trong đó?”

Chương 152