“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 151
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tống Nhan nói, “Cửa hàng cũ kỹ này là nơi ở của những người như Trương Đạo Trưởng.”Sở Trần khá ngạc nhiên nhìn Tống Nhan.“Tôi không có ngốc.”Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần một cái, “Nếu như không có gì đặc biệt, cô ấylàm sao lại được Hoàng lão gia tử mời đến dự yến tiệc ở Biệt thự nhà họ Hoàng.”Mạc Vô Ưu đi một lúc đã trở lại,nhìn Sở Trần, “ông nội nói muốn gặp anh.”Sở Trần trầm tư.“Anh đi đi, Tiểu Thu và tôi sẽ đợi anh.”Tống Nhan nói.Sờ Trần không chậm trễ mà bước vào.Trong phòng tối tăm, đến nỗi không thề nhìn thấy ngón tay của chính mình.“Lão tiên sinh sao lại không bật đèn?”Sở Trần đi vào.Một lúc lâu sau, một giọng nói già nua vang lên, “Mắt của lão hủ đã nhìn những trục vật thế gian quá nhiều, sớm đã gần như phế, màn đêm vừa xuống đều sẽ nhìn không rõ đồ vật, có mở đèn hay không, chẳng phải là như nhau.”“Lão tiên sinh lấy thân chiếmmệnh, đây là điều tối kỵcủa Kỳ Môn, có điều, cũng là rất nhiềuTỏn giảKỳ Môn không tiếc để nếm thử phương thức này.”Sở Trầncảm thán, “Nói cho cùng, càng biết nhiều thì lại càng muốn biết nhiều hơn để ra được kết quả cuối cùng.”“Thật không may, tôi vẫn không thể có được kết quả mà tôi muốn biết.”Ông lão thở dài, trong lời nói đầy nuối tiếc, nhưng cũng không có phần hối hận.“Lão tiên sinhgọi tôi vào đây, có chuyện gì không?”Sở Trần hỏi.“Cậu đối với Tiểu Linh Phù có kiến giải đặc biệt,hỏm nay tại đoạt Thanh thịnh điển lực áp quần hùng. Vào buổi tiệc đêm, lại để cho Hoàng Gia thiếu gia chủ động nhận sai lầm …”Lão tiên sinh bật cười, “Tuổi trẻ vô song như vậy, lão hủ tự nhiên muốn kiến thức một chút.”“Chỉ sợ không chỉ có như vậy.”Sở Trần nói.“Hoàng lão gia tử và ta đã là bằng hữu nhiều năm.”Lão tiên sinh chủ động nói, “Bệnh trên người hắn, xuất hiện rất quỷ dị, ta một mực hoài nghi, là một loại cổ thuật nào đó.”Sở Trần cười nhẹ, “Bây giờ hẳn lão tiên sinh đã có câu trả lời.”“Cậu làm sao thấy được?”Giọng điệu của lão tiên sinh đầy hoài nghi, “Đồng thời, cậu chắc chắn Thất Tinh Phù có thể phá bỏcổ thuật này?”“Sau bảy ngày, ngài sẽ tự mình nhìn thấy.”Sở Trần nói.
Tống Nhan nói, “Cửa hàng cũ kỹ này là nơi ở của những người như Trương Đạo Trưởng.”
Sở Trần khá ngạc nhiên nhìn Tống Nhan.
“Tôi không có ngốc.”
Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần một cái, “Nếu như không có gì đặc biệt, cô ấylàm sao lại được Hoàng lão gia tử mời đến dự yến tiệc ở Biệt thự nhà họ Hoàng.”
Mạc Vô Ưu đi một lúc đã trở lại,
nhìn Sở Trần, “ông nội nói muốn gặp anh.”
Sở Trần trầm tư.
“Anh đi đi, Tiểu Thu và tôi sẽ đợi anh.”
Tống Nhan nói.
Sờ Trần không chậm trễ mà bước vào.
Trong phòng tối tăm, đến nỗi không thề nhìn thấy ngón tay của chính mình.
“Lão tiên sinh sao lại không bật đèn?”
Sở Trần đi vào.
Một lúc lâu sau, một giọng nói già nua vang lên, “Mắt của lão hủ đã nhìn những trục vật thế gian quá nhiều, sớm đã gần như phế, màn đêm vừa xuống đều sẽ nhìn không rõ đồ vật, có mở đèn hay không, chẳng phải là như nhau.”
“Lão tiên sinh lấy thân chiếm
mệnh, đây là điều tối kỵcủa Kỳ Môn, có điều, cũng là rất nhiềuTỏn giảKỳ Môn không tiếc để nếm thử phương thức này.”
Sở Trầncảm thán, “Nói cho cùng, càng biết nhiều thì lại càng muốn biết nhiều hơn để ra được kết quả cuối cùng.”
“Thật không may, tôi vẫn không thể có được kết quả mà tôi muốn biết.”
Ông lão thở dài, trong lời nói đầy nuối tiếc, nhưng cũng không có phần hối hận.
“Lão tiên sinhgọi tôi vào đây, có chuyện gì không?”
Sở Trần hỏi.
“Cậu đối với Tiểu Linh Phù có kiến giải đặc biệt,hỏm nay tại đoạt Thanh thịnh điển lực áp quần hùng. Vào buổi tiệc đêm, lại để cho Hoàng Gia thiếu gia chủ động nhận sai lầm …”
Lão tiên sinh bật cười, “Tuổi trẻ vô song như vậy, lão hủ tự nhiên muốn kiến thức một chút.”
“Chỉ sợ không chỉ có như vậy.”
Sở Trần nói.
“Hoàng lão gia tử và ta đã là bằng hữu nhiều năm.”
Lão tiên sinh chủ động nói, “Bệnh trên người hắn, xuất hiện rất quỷ dị, ta một mực hoài nghi, là một loại cổ thuật nào đó.”
Sở Trần cười nhẹ, “Bây giờ hẳn lão tiên sinh đã có câu trả lời.”
“Cậu làm sao thấy được?”
Giọng điệu của lão tiên sinh đầy hoài nghi, “Đồng thời, cậu chắc chắn Thất Tinh Phù có thể phá bỏ
cổ thuật này?”
“Sau bảy ngày, ngài sẽ tự mình nhìn thấy.”
Sở Trần nói.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tống Nhan nói, “Cửa hàng cũ kỹ này là nơi ở của những người như Trương Đạo Trưởng.”Sở Trần khá ngạc nhiên nhìn Tống Nhan.“Tôi không có ngốc.”Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần một cái, “Nếu như không có gì đặc biệt, cô ấylàm sao lại được Hoàng lão gia tử mời đến dự yến tiệc ở Biệt thự nhà họ Hoàng.”Mạc Vô Ưu đi một lúc đã trở lại,nhìn Sở Trần, “ông nội nói muốn gặp anh.”Sở Trần trầm tư.“Anh đi đi, Tiểu Thu và tôi sẽ đợi anh.”Tống Nhan nói.Sờ Trần không chậm trễ mà bước vào.Trong phòng tối tăm, đến nỗi không thề nhìn thấy ngón tay của chính mình.“Lão tiên sinh sao lại không bật đèn?”Sở Trần đi vào.Một lúc lâu sau, một giọng nói già nua vang lên, “Mắt của lão hủ đã nhìn những trục vật thế gian quá nhiều, sớm đã gần như phế, màn đêm vừa xuống đều sẽ nhìn không rõ đồ vật, có mở đèn hay không, chẳng phải là như nhau.”“Lão tiên sinh lấy thân chiếmmệnh, đây là điều tối kỵcủa Kỳ Môn, có điều, cũng là rất nhiềuTỏn giảKỳ Môn không tiếc để nếm thử phương thức này.”Sở Trầncảm thán, “Nói cho cùng, càng biết nhiều thì lại càng muốn biết nhiều hơn để ra được kết quả cuối cùng.”“Thật không may, tôi vẫn không thể có được kết quả mà tôi muốn biết.”Ông lão thở dài, trong lời nói đầy nuối tiếc, nhưng cũng không có phần hối hận.“Lão tiên sinhgọi tôi vào đây, có chuyện gì không?”Sở Trần hỏi.“Cậu đối với Tiểu Linh Phù có kiến giải đặc biệt,hỏm nay tại đoạt Thanh thịnh điển lực áp quần hùng. Vào buổi tiệc đêm, lại để cho Hoàng Gia thiếu gia chủ động nhận sai lầm …”Lão tiên sinh bật cười, “Tuổi trẻ vô song như vậy, lão hủ tự nhiên muốn kiến thức một chút.”“Chỉ sợ không chỉ có như vậy.”Sở Trần nói.“Hoàng lão gia tử và ta đã là bằng hữu nhiều năm.”Lão tiên sinh chủ động nói, “Bệnh trên người hắn, xuất hiện rất quỷ dị, ta một mực hoài nghi, là một loại cổ thuật nào đó.”Sở Trần cười nhẹ, “Bây giờ hẳn lão tiên sinh đã có câu trả lời.”“Cậu làm sao thấy được?”Giọng điệu của lão tiên sinh đầy hoài nghi, “Đồng thời, cậu chắc chắn Thất Tinh Phù có thể phá bỏcổ thuật này?”“Sau bảy ngày, ngài sẽ tự mình nhìn thấy.”Sở Trần nói.