“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 303: 303: Chương 301
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Hắn cũng mơ hồ đoán được ý đồ của Triệu Gia.Nhưng từ những lời trong miệng Triệu Sơn nói ra, trong lòngTống Thiên Dương không khỏi chấn động lên.Đối mặt với sóng gió dữ dội từ phía Hoàng Gia, ờ Thiền Thành, kẻ duy nhất có thể cứu Tống Giachỉ có thể làTriệu Gia.Ánh mắt mấy người rơi vào Sở Trần.Sở Trần vẻ mặt không chút thay đổi vì mấy lời nói của Triệu Sơn.“Ý tốt của Triệu Gia,ta xin nhận.”Sở Trần đáp.Triệu Sơn nhướng màỵ, “Ý của ngươi là, cho dù toàn bộ Tống Gia biến mất trước mặt ngươi, ngươi cũng không quan tâm?”Triệu Sơn dừng lại, sau đó cười lớn, “Quả nhiênlà tên ở rể, cuối cùng lại nuôi phải Bạch Nhãn Lang.”Bầu không khí trong phòng khách đột nhiên trở nên lạnh lẽo.Tống Nhan mặt lạnh như băng,“Tiểu Thu, tiễn khách.”Tống Thu cũng không chút khách khí, “Mấy vị, đi thôi.”Trong suy nghĩ của Tống Thu, Sở Trần không chỉ là anh rể của mình, mà còn tĩn ngưỡng tinh thần của mình,không ai được phép vấy bẩn.Triệu Tín Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu nhìn Tống Trường Thanh, “Tống lão gia, không còn anh dũng như xưa nha.”Triệu Tín Nhiên đứng lên, “Ta nghĩ Tống Gia không còn nhiềuthời gian để suy xét nữa.Dù sao chọc thủng trời, lúc nào cũng có thể đổ xuống.”Lúc này, di động đặt trên bàn của Sở Trần rung lên liên tục.Sở Trần liếc mắt nhìn qua.Tống Nhan ngồi bên cạnh Sở Trần, cũng vô ý thức nhìn.Trên màn hình điện thoại xuất hiện một thông báo.Chỉ có ba chữ … Đã hoàn thành.Sở Trần cất điện thoại,mỉm cười,“Được rồi, đồng minh của chúng ta đã đưa ra câu trả lời rồi.”Nghe vậy, tất cả mọi người đều giật mình.Đồng minh?Ngay từ khi Tống Gia tuyên chiến với Hoàng Gia, Tống Giaở đâu lại có đồng minh xuất hiện, các đối tác trước đó đều tránh còn không kịp, bọn họ còn nhanh chóng mong muốn cắt đứt mọi liên lạc với Tống Gia.“Ha ha.”Triệu Sơn cười, “E rằng ngươi vẫn còn đang sống trong mộng.”Triệu Tín Nhiên cũnglắc đầu cười.Lúc này, ai còn dám ra tay giúp đỡ Tống Gia?Bỗng di động của Tống Thiên Dương vang lên..
Hắn cũng mơ hồ đoán được ý đồ của Triệu Gia.
Nhưng từ những lời trong miệng Triệu Sơn nói ra, trong lòngTống Thiên Dương không khỏi chấn động lên.
Đối mặt với sóng gió dữ dội từ phía Hoàng Gia, ờ Thiền Thành, kẻ duy nhất có thể cứu Tống Giachỉ có thể làTriệu Gia.
Ánh mắt mấy người rơi vào Sở Trần.
Sở Trần vẻ mặt không chút thay đổi vì mấy lời nói của Triệu Sơn.
“Ý tốt của Triệu Gia,ta xin nhận.
”
Sở Trần đáp.
Triệu Sơn nhướng màỵ, “Ý của ngươi là, cho dù toàn bộ Tống Gia biến mất trước mặt ngươi, ngươi cũng không quan tâm?”
Triệu Sơn dừng lại, sau đó cười lớn, “Quả nhiênlà tên ở rể, cuối cùng lại nuôi phải Bạch Nhãn Lang.
”
Bầu không khí trong phòng khách đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
Tống Nhan mặt lạnh như băng,
“Tiểu Thu, tiễn khách.
”
Tống Thu cũng không chút khách khí, “Mấy vị, đi thôi.
”
Trong suy nghĩ của Tống Thu, Sở Trần không chỉ là anh rể của mình, mà còn tĩn ngưỡng tinh thần của mình,không ai được phép vấy bẩn.
Triệu Tín Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu nhìn Tống Trường Thanh, “Tống lão gia, không còn anh dũng như xưa nha.
”
Triệu Tín Nhiên đứng lên, “Ta nghĩ Tống Gia không còn nhiều
thời gian để suy xét nữa.
Dù sao chọc thủng trời, lúc nào cũng có thể đổ xuống.
”
Lúc này, di động đặt trên bàn của Sở Trần rung lên liên tục.
Sở Trần liếc mắt nhìn qua.
Tống Nhan ngồi bên cạnh Sở Trần, cũng vô ý thức nhìn.
Trên màn hình điện thoại xuất hiện một thông báo.
Chỉ có ba chữ … Đã hoàn thành.
Sở Trần cất điện thoại,mỉm cười,
“Được rồi, đồng minh của chúng ta đã đưa ra câu trả lời rồi.
”
Nghe vậy, tất cả mọi người đều giật mình.
Đồng minh?
Ngay từ khi Tống Gia tuyên chiến với Hoàng Gia, Tống Giaở đâu lại có đồng minh xuất hiện, các đối tác trước đó đều tránh còn không kịp, bọn họ còn nhanh chóng mong muốn cắt đứt mọi liên lạc với Tống Gia.
“Ha ha.
”
Triệu Sơn cười, “E rằng ngươi vẫn còn đang sống trong mộng.
”
Triệu Tín Nhiên cũnglắc đầu cười.
Lúc này, ai còn dám ra tay giúp đỡ Tống Gia?
Bỗng di động của Tống Thiên Dương vang lên.
.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Hắn cũng mơ hồ đoán được ý đồ của Triệu Gia.Nhưng từ những lời trong miệng Triệu Sơn nói ra, trong lòngTống Thiên Dương không khỏi chấn động lên.Đối mặt với sóng gió dữ dội từ phía Hoàng Gia, ờ Thiền Thành, kẻ duy nhất có thể cứu Tống Giachỉ có thể làTriệu Gia.Ánh mắt mấy người rơi vào Sở Trần.Sở Trần vẻ mặt không chút thay đổi vì mấy lời nói của Triệu Sơn.“Ý tốt của Triệu Gia,ta xin nhận.”Sở Trần đáp.Triệu Sơn nhướng màỵ, “Ý của ngươi là, cho dù toàn bộ Tống Gia biến mất trước mặt ngươi, ngươi cũng không quan tâm?”Triệu Sơn dừng lại, sau đó cười lớn, “Quả nhiênlà tên ở rể, cuối cùng lại nuôi phải Bạch Nhãn Lang.”Bầu không khí trong phòng khách đột nhiên trở nên lạnh lẽo.Tống Nhan mặt lạnh như băng,“Tiểu Thu, tiễn khách.”Tống Thu cũng không chút khách khí, “Mấy vị, đi thôi.”Trong suy nghĩ của Tống Thu, Sở Trần không chỉ là anh rể của mình, mà còn tĩn ngưỡng tinh thần của mình,không ai được phép vấy bẩn.Triệu Tín Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu nhìn Tống Trường Thanh, “Tống lão gia, không còn anh dũng như xưa nha.”Triệu Tín Nhiên đứng lên, “Ta nghĩ Tống Gia không còn nhiềuthời gian để suy xét nữa.Dù sao chọc thủng trời, lúc nào cũng có thể đổ xuống.”Lúc này, di động đặt trên bàn của Sở Trần rung lên liên tục.Sở Trần liếc mắt nhìn qua.Tống Nhan ngồi bên cạnh Sở Trần, cũng vô ý thức nhìn.Trên màn hình điện thoại xuất hiện một thông báo.Chỉ có ba chữ … Đã hoàn thành.Sở Trần cất điện thoại,mỉm cười,“Được rồi, đồng minh của chúng ta đã đưa ra câu trả lời rồi.”Nghe vậy, tất cả mọi người đều giật mình.Đồng minh?Ngay từ khi Tống Gia tuyên chiến với Hoàng Gia, Tống Giaở đâu lại có đồng minh xuất hiện, các đối tác trước đó đều tránh còn không kịp, bọn họ còn nhanh chóng mong muốn cắt đứt mọi liên lạc với Tống Gia.“Ha ha.”Triệu Sơn cười, “E rằng ngươi vẫn còn đang sống trong mộng.”Triệu Tín Nhiên cũnglắc đầu cười.Lúc này, ai còn dám ra tay giúp đỡ Tống Gia?Bỗng di động của Tống Thiên Dương vang lên..