Tác giả:

“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…

Chương 304: 304: Chương 302

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tống Thiên Dương ngẩn người một lúc, vô ý thức liếc nhìn Sờ Trần.Mỗi một lần, những gì Sở Trần nói đều có linh nghiệm.Liệu lần này có giống như vậy không?Tống Thiên Dương lấy điện thoại di động ra, là một dãy số xa lạ.Tống Thiên Dương hít sâu một hơi rồi kết nối điện thoại.“Xin chào.”Tống Thiên Dương ngập ngừng nói, “Tôi là Tống Thiên Dương.”Đầu bên kia điện thoại là giọng một người đàn ông trung niên trầm ổn, “Tống tiên sinh, tôi là Tôn Siêu Lỗi.”Vừa nói xong, Tống Thiên Dươngsửng sốt.Một lúc sau, hắntrợn to mắt, giọng nói khẽ run, “Tôn Tổng?”Ngay Tống Thiên Dươngvừa nói xong, con ngươi của mọi người không khỏi co rút lại.Tôn Tổng?Người được Tống Thiên Dươnggọi là Tôn Tổng,toàn bộ Thiền Thành chắc chỉ có một người.Thế nhưng, người kia sao có thểgọi điện cho Tống Thiên Dương?Tống Trường Thanh cũng lập tức đứng dậy nhìn Tống Thiên Dương.Nếu như người kia nguyện ý giúp đỡ Tống Gia thì sẽ nhà máy gạch men của Tống Gia vẫn còn cơ hội sống.Hoàng Gia chắc chắn là đứng đầu trong giới kinh doanh của Thiền Thành,về thực lực tổng hợp đứng đầu là không hề nghi ngờ.Nhưng điều đó không có nghĩa làHoàng Gia có thể đứng đầu trong mọi lĩnh vực ngành nghề.Ví dụ như gạch men sứ.Người đứng đầu ngành gạch men ở Thiền Thành không phải Hoàng Gia mà là Tôn Gia.Tôn Gia ở Thiền Thành cũng là một trong năm đại gia tộccủaThiền Thành trước đây.Hơn nữa, thực lực của Tôn Giabây giờ cũng thuộc hạng nhất lưu ở Thiền Thành.Xét về thực lực toàn diện, bọn họcũng được công nhận đứng gần với hai nhà Hoàng Triệu.Thế nhưng, như mọi người đều biết còn có một điểm, quan hệ giữa Tôn Gia và Hoàng Gia rất tốt, thậm chí hai bên có không ít hợp tác.“Tôn Tổng điện thoại?”Triệu Sơn cười, “Sờ Trần, đây có phải là đồng minh mà ngươi đang nói đến sao? Nhà máy gạch men của Tống Gia đã bị trấn áp đến mức không thành dạng rồi, nếu như Tôn Gia lại đến để thêm một chút áp lực, Tống Gia, có thểtuyên bố phá sản được rồi.”Triệu Tín Nhiên cũng không vội đi, khóe miệng hơi nhếch lên đầy mong chờ.Hắn thậm chí có thể đoán được rằng sau cuộc gọi này, Tống Gia sẽ lập tức cầu xin Triệu Gia giúp đỡ.Trừ khi, Tống Giacam nguyện chịu diệt vong.Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần..

Tống Thiên Dương ngẩn người một lúc, vô ý thức liếc nhìn Sờ Trần.

Mỗi một lần, những gì Sở Trần nói đều có linh nghiệm.

Liệu lần này có giống như vậy không?

Tống Thiên Dương lấy điện thoại di động ra, là một dãy số xa lạ.

Tống Thiên Dương hít sâu một hơi rồi kết nối điện thoại.

“Xin chào.

Tống Thiên Dương ngập ngừng nói, “Tôi là Tống Thiên Dương.

Đầu bên kia điện thoại là giọng một người đàn ông trung niên trầm ổn, “Tống tiên sinh, tôi là Tôn Siêu Lỗi.

Vừa nói xong, Tống Thiên Dươngsửng sốt.

Một lúc sau, hắntrợn to mắt, giọng nói khẽ run, “Tôn Tổng?”

Ngay Tống Thiên Dươngvừa nói xong, con ngươi của mọi người không khỏi co rút lại.

Tôn Tổng?

Người được Tống Thiên Dươnggọi là Tôn Tổng,toàn bộ Thiền Thành chắc chỉ có một người.

Thế nhưng, người kia sao có thể

gọi điện cho Tống Thiên Dương?

Tống Trường Thanh cũng lập tức đứng dậy nhìn Tống Thiên Dương.

Nếu như người kia nguyện ý giúp đỡ Tống Gia thì sẽ nhà máy gạch men của Tống Gia vẫn còn cơ hội sống.

Hoàng Gia chắc chắn là đứng đầu trong giới kinh doanh của Thiền Thành,về thực lực tổng hợp đứng đầu là không hề nghi ngờ.

Nhưng điều đó không có nghĩa là

Hoàng Gia có thể đứng đầu trong mọi lĩnh vực ngành nghề.

Ví dụ như gạch men sứ.

Người đứng đầu ngành gạch men ở Thiền Thành không phải Hoàng Gia mà là Tôn Gia.

Tôn Gia ở Thiền Thành cũng là một trong năm đại gia tộccủaThiền Thành trước đây.

Hơn nữa, thực lực của Tôn Giabây giờ cũng thuộc hạng nhất lưu ở Thiền Thành.

Xét về thực lực toàn diện, bọn họ

cũng được công nhận đứng gần với hai nhà Hoàng Triệu.

Thế nhưng, như mọi người đều biết còn có một điểm, quan hệ giữa Tôn Gia và Hoàng Gia rất tốt, thậm chí hai bên có không ít hợp tác.

“Tôn Tổng điện thoại?”

Triệu Sơn cười, “Sờ Trần, đây có phải là đồng minh mà ngươi đang nói đến sao? Nhà máy gạch men của Tống Gia đã bị trấn áp đến mức không thành dạng rồi, nếu như Tôn Gia lại đến để thêm một chút áp lực, Tống Gia, có thể

tuyên bố phá sản được rồi.

Triệu Tín Nhiên cũng không vội đi, khóe miệng hơi nhếch lên đầy mong chờ.

Hắn thậm chí có thể đoán được rằng sau cuộc gọi này, Tống Gia sẽ lập tức cầu xin Triệu Gia giúp đỡ.

Trừ khi, Tống Giacam nguyện chịu diệt vong.

Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần.

.

Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Tống Thiên Dương ngẩn người một lúc, vô ý thức liếc nhìn Sờ Trần.Mỗi một lần, những gì Sở Trần nói đều có linh nghiệm.Liệu lần này có giống như vậy không?Tống Thiên Dương lấy điện thoại di động ra, là một dãy số xa lạ.Tống Thiên Dương hít sâu một hơi rồi kết nối điện thoại.“Xin chào.”Tống Thiên Dương ngập ngừng nói, “Tôi là Tống Thiên Dương.”Đầu bên kia điện thoại là giọng một người đàn ông trung niên trầm ổn, “Tống tiên sinh, tôi là Tôn Siêu Lỗi.”Vừa nói xong, Tống Thiên Dươngsửng sốt.Một lúc sau, hắntrợn to mắt, giọng nói khẽ run, “Tôn Tổng?”Ngay Tống Thiên Dươngvừa nói xong, con ngươi của mọi người không khỏi co rút lại.Tôn Tổng?Người được Tống Thiên Dươnggọi là Tôn Tổng,toàn bộ Thiền Thành chắc chỉ có một người.Thế nhưng, người kia sao có thểgọi điện cho Tống Thiên Dương?Tống Trường Thanh cũng lập tức đứng dậy nhìn Tống Thiên Dương.Nếu như người kia nguyện ý giúp đỡ Tống Gia thì sẽ nhà máy gạch men của Tống Gia vẫn còn cơ hội sống.Hoàng Gia chắc chắn là đứng đầu trong giới kinh doanh của Thiền Thành,về thực lực tổng hợp đứng đầu là không hề nghi ngờ.Nhưng điều đó không có nghĩa làHoàng Gia có thể đứng đầu trong mọi lĩnh vực ngành nghề.Ví dụ như gạch men sứ.Người đứng đầu ngành gạch men ở Thiền Thành không phải Hoàng Gia mà là Tôn Gia.Tôn Gia ở Thiền Thành cũng là một trong năm đại gia tộccủaThiền Thành trước đây.Hơn nữa, thực lực của Tôn Giabây giờ cũng thuộc hạng nhất lưu ở Thiền Thành.Xét về thực lực toàn diện, bọn họcũng được công nhận đứng gần với hai nhà Hoàng Triệu.Thế nhưng, như mọi người đều biết còn có một điểm, quan hệ giữa Tôn Gia và Hoàng Gia rất tốt, thậm chí hai bên có không ít hợp tác.“Tôn Tổng điện thoại?”Triệu Sơn cười, “Sờ Trần, đây có phải là đồng minh mà ngươi đang nói đến sao? Nhà máy gạch men của Tống Gia đã bị trấn áp đến mức không thành dạng rồi, nếu như Tôn Gia lại đến để thêm một chút áp lực, Tống Gia, có thểtuyên bố phá sản được rồi.”Triệu Tín Nhiên cũng không vội đi, khóe miệng hơi nhếch lên đầy mong chờ.Hắn thậm chí có thể đoán được rằng sau cuộc gọi này, Tống Gia sẽ lập tức cầu xin Triệu Gia giúp đỡ.Trừ khi, Tống Giacam nguyện chịu diệt vong.Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần..

Chương 304: 304: Chương 302