“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 561: 561: Chương 560
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trần nghiêm túc trả lời.Sau khi Tống Thu xuống xe, cậu nhìn xe lái đi.Hồi lâu.Tống Thu ??“Vậy ta ở lại quan sát có ý nghĩa gì?”Tống Thu đột nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt tối sầm lại.Cậu hiểu rằng Sở Trần chỉ muốn cậu xuống xe.Lúc này, Tống Thu có điều trong lòng không biết nên nói hay không.Sau khi Sở Trần trở về biệt thự, hắn liền đi tắm rửa, khi hắn đi ra thì Tống Nhan đã pha một ấm trà.“Bà xã thật tốt.”Sở Trần đi tới, ngồi xuống.Tống Nhan liếc hắn một cái, không nhịn được hòi: “Anh có chắc là có người thực sự muốn kiểm tra thông tin của anh không?”“Bất cứ chụyện kỳ lạ sẽ không vôduyên vô cớ xuất hiện.”Sở Trần nhấp một ngụm trà, liên tục tán thưởng vài lần, tiêp tục nói, “Anh trêu chọc nhiều người như vậy, người khác điều tra anh cũng là chuyện hết sức bình thường.”Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần, tên ngốc này còn biết mình đắc tội nhiều người.Bắt đầu từ bữa tiệc tối sinh nhật thứ 23 của Tống Nhan, trong khoảng thời gian này, Sở Trầnmột đường quét ngang các đại thế gia tại Thiền Thành, thậm chí cả thế lực của Dương Thành cũng bị ảnh hưởng, sau một đựt này, đã xuất hiện vô số kẻ thù nhưng điều khien Tống Nhan kinh ngạc, Sờ Trần chưa từng thua thiệt qua.Năm năm trước, Trương Đạo ^ trưởng nói rằng Sở Tran có the mang lại vận khí cho nhà họ Tống, bây giờ Tống Nhan cảm thấy, sau nam năm, Sở Trần vẫn sẽ là khí vận chi tử.“Anh không lo lắng chút nào sao?”Tống Nhan thận trọng hỏi, “Thẻ căn cước của anh …” Thời điểm lúcTống Nhan đụng trúngSỞ Trần, cô không nhìn thấy thẻ cản cước của Sở Trần đâu, vì để cùng Sở Trần kết hôn, thẻ căn cước của Sở Trần vẫn là do Tống Gia động một chút quan hệ đẻ ngụy tạo.Ngay cả Tống Thu cũng không biết về chuyện này.Lúc trước, không ai nghĩ sẽ có người thăm dò một tên ở rể cua.||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y |||||Tống Gia.Nhưng bây giờ mọi chuyện đã ^ khác, con rể nhà họ Tống đã trở thành một trong những cái tên chói mắt nhất của Thiền Thành, khó tránh khỏi bị mọi người nhớ tới.“Lo lắng cũng vô ích.”Sở Trần nói, “Chúng ta không biết ai đứng đằng sau điều tra thông tin anh, chủng ta cũng không biết ý đồ của đối phương là gì,chờ đến lúc đối phương ta tay, chúng ta sẽ ứng đối.”“Thẻ căn cước của anh bị mất rồi sao?”Tống Nhan hỏi, “Sao anh không đi lay một tam thẻ căn cước trước khi họ tim hiểu được lai lich của anh?”Sở Trần khẽ giật mình.Trước giờ, hắn thực sự chưa bao giờ nghĩ tớivấn đề về thẻ căn cước của mình, hắn biết rõ ràng thân phận của mình là gì.Sở Trần từ nhỏ đã lớn lên ở Cửu Huyền Môn, thỉnh thoảng ra ngoài lịch luyện, loại vấn đề này đều có người thay hắn giải quyết.“Khục, anh sẽ đi làm.”.
Sở Trần nghiêm túc trả lời.
Sau khi Tống Thu xuống xe, cậu nhìn xe lái đi.
Hồi lâu.
Tống Thu ??
“Vậy ta ở lại quan sát có ý nghĩa gì?”
Tống Thu đột nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt tối sầm lại.
Cậu hiểu rằng Sở Trần chỉ muốn cậu xuống xe.
Lúc này, Tống Thu có điều trong lòng không biết nên nói hay không.
Sau khi Sở Trần trở về biệt thự, hắn liền đi tắm rửa, khi hắn đi ra thì Tống Nhan đã pha một ấm trà.
“Bà xã thật tốt.”
Sở Trần đi tới, ngồi xuống.
Tống Nhan liếc hắn một cái, không nhịn được hòi: “Anh có chắc là có người thực sự muốn kiểm tra thông tin của anh không?”
“Bất cứ chụyện kỳ lạ sẽ không vô
duyên vô cớ xuất hiện.”
Sở Trần nhấp một ngụm trà, liên tục tán thưởng vài lần, tiêp tục nói, “Anh trêu chọc nhiều người như vậy, người khác điều tra anh cũng là chuyện hết sức bình thường.”
Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần, tên ngốc này còn biết mình đắc tội nhiều người.
Bắt đầu từ bữa tiệc tối sinh nhật thứ 23 của Tống Nhan, trong khoảng thời gian này, Sở Trầnmột đường quét ngang các đại thế gia tại Thiền Thành, thậm chí cả thế lực của Dương Thành cũng bị ảnh hưởng, sau một đựt này, đã xuất hiện vô số kẻ thù nhưng điều khien Tống Nhan kinh ngạc, Sờ Trần chưa từng thua thiệt qua.
Năm năm trước, Trương Đạo ^ trưởng nói rằng Sở Tran có the mang lại vận khí cho nhà họ Tống, bây giờ Tống Nhan cảm thấy, sau nam năm, Sở Trần vẫn sẽ là khí vận chi tử.
“Anh không lo lắng chút nào sao?”
Tống Nhan thận trọng hỏi, “Thẻ căn cước của anh …” Thời điểm lúcTống Nhan đụng trúngSỞ Trần, cô không nhìn thấy thẻ cản cước của Sở Trần đâu, vì để cùng Sở Trần kết hôn, thẻ căn cước của Sở Trần vẫn là do Tống Gia động một chút quan hệ đẻ ngụy tạo.
Ngay cả Tống Thu cũng không biết về chuyện này.
Lúc trước, không ai nghĩ sẽ có người thăm dò một tên ở rể cua.
||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y |||||
Tống Gia.
Nhưng bây giờ mọi chuyện đã ^ khác, con rể nhà họ Tống đã trở thành một trong những cái tên chói mắt nhất của Thiền Thành, khó tránh khỏi bị mọi người nhớ tới.
“Lo lắng cũng vô ích.”
Sở Trần nói, “Chúng ta không biết ai đứng đằng sau điều tra thông tin anh, chủng ta cũng không biết ý đồ của đối phương là gì,chờ đến lúc đối phương ta tay, chúng ta sẽ ứng đối.”
“Thẻ căn cước của anh bị mất rồi sao?”
Tống Nhan hỏi, “Sao anh không đi lay một tam thẻ căn cước trước khi họ tim hiểu được lai lich của anh?”
Sở Trần khẽ giật mình.
Trước giờ, hắn thực sự chưa bao giờ nghĩ tớivấn đề về thẻ căn cước của mình, hắn biết rõ ràng thân phận của mình là gì.
Sở Trần từ nhỏ đã lớn lên ở Cửu Huyền Môn, thỉnh thoảng ra ngoài lịch luyện, loại vấn đề này đều có người thay hắn giải quyết.
“Khục, anh sẽ đi làm.”.
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trần nghiêm túc trả lời.Sau khi Tống Thu xuống xe, cậu nhìn xe lái đi.Hồi lâu.Tống Thu ??“Vậy ta ở lại quan sát có ý nghĩa gì?”Tống Thu đột nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt tối sầm lại.Cậu hiểu rằng Sở Trần chỉ muốn cậu xuống xe.Lúc này, Tống Thu có điều trong lòng không biết nên nói hay không.Sau khi Sở Trần trở về biệt thự, hắn liền đi tắm rửa, khi hắn đi ra thì Tống Nhan đã pha một ấm trà.“Bà xã thật tốt.”Sở Trần đi tới, ngồi xuống.Tống Nhan liếc hắn một cái, không nhịn được hòi: “Anh có chắc là có người thực sự muốn kiểm tra thông tin của anh không?”“Bất cứ chụyện kỳ lạ sẽ không vôduyên vô cớ xuất hiện.”Sở Trần nhấp một ngụm trà, liên tục tán thưởng vài lần, tiêp tục nói, “Anh trêu chọc nhiều người như vậy, người khác điều tra anh cũng là chuyện hết sức bình thường.”Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần, tên ngốc này còn biết mình đắc tội nhiều người.Bắt đầu từ bữa tiệc tối sinh nhật thứ 23 của Tống Nhan, trong khoảng thời gian này, Sở Trầnmột đường quét ngang các đại thế gia tại Thiền Thành, thậm chí cả thế lực của Dương Thành cũng bị ảnh hưởng, sau một đựt này, đã xuất hiện vô số kẻ thù nhưng điều khien Tống Nhan kinh ngạc, Sờ Trần chưa từng thua thiệt qua.Năm năm trước, Trương Đạo ^ trưởng nói rằng Sở Tran có the mang lại vận khí cho nhà họ Tống, bây giờ Tống Nhan cảm thấy, sau nam năm, Sở Trần vẫn sẽ là khí vận chi tử.“Anh không lo lắng chút nào sao?”Tống Nhan thận trọng hỏi, “Thẻ căn cước của anh …” Thời điểm lúcTống Nhan đụng trúngSỞ Trần, cô không nhìn thấy thẻ cản cước của Sở Trần đâu, vì để cùng Sở Trần kết hôn, thẻ căn cước của Sở Trần vẫn là do Tống Gia động một chút quan hệ đẻ ngụy tạo.Ngay cả Tống Thu cũng không biết về chuyện này.Lúc trước, không ai nghĩ sẽ có người thăm dò một tên ở rể cua.||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y |||||Tống Gia.Nhưng bây giờ mọi chuyện đã ^ khác, con rể nhà họ Tống đã trở thành một trong những cái tên chói mắt nhất của Thiền Thành, khó tránh khỏi bị mọi người nhớ tới.“Lo lắng cũng vô ích.”Sở Trần nói, “Chúng ta không biết ai đứng đằng sau điều tra thông tin anh, chủng ta cũng không biết ý đồ của đối phương là gì,chờ đến lúc đối phương ta tay, chúng ta sẽ ứng đối.”“Thẻ căn cước của anh bị mất rồi sao?”Tống Nhan hỏi, “Sao anh không đi lay một tam thẻ căn cước trước khi họ tim hiểu được lai lich của anh?”Sở Trần khẽ giật mình.Trước giờ, hắn thực sự chưa bao giờ nghĩ tớivấn đề về thẻ căn cước của mình, hắn biết rõ ràng thân phận của mình là gì.Sở Trần từ nhỏ đã lớn lên ở Cửu Huyền Môn, thỉnh thoảng ra ngoài lịch luyện, loại vấn đề này đều có người thay hắn giải quyết.“Khục, anh sẽ đi làm.”.