“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền…
Chương 562: 562: Chương 561
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trần đáp ứng.Tống Nhan nghe ra mấy phần qua loa, tò mò nhìn Sở Trần,“Anh rốt cuộc từ đâu tới?”“Sở Trần, Kinh Thành Sở Gia.”Sở Trần nghiêm túc trả lời.Tống Nhantrợn mắt nhìn Sở Trần.Câu trả lời này không phải là lần đầu tiên Sở Trần nói ra, bản thânTống Nhan cũng chú ý tới, cũng đã đi hỏi thăm, nhưng ở Kinh Thành, không có danh môn vọng tộc nào họ Sở cả, thậm chí các gia tộc công ty trong giới kinh doanh có thực lực tương đối ở Kinh Thành,Tống Nhan cũng chú ý, mặc dù có người họ Sở, nhưng sau khi phân tích, không ai liên quan đến Sở Trần.Tống Thu gọi điện thoại tới, đội của Cố Sơn đã thu đội tan tầm.“Một giờ.”Sờ Trần liếc mắt nhìn thời gian.“Anh nghĩ thế nào?”Tống Nhan hỏi.“Tiểu Thu đã biết đáp án.”Sở Trần cười nói, “Hắn trốn trong bóng tối quan sát, tuy rằng cố Sơn sau một giờ mới thu đội, nhưng những lần kiểm tra sau đó hien nhiên là buông lỏng, trên cơ bản chỉ làm bộ dáng mà thôi.”“Nếu bọn họ phát hiện ra thẻ căn cước của anh là giả …” Tống Nhan lo lắng, “Bọn họ sẽ đối phó với anh như thế nào.”“Từ Dược Phẩm Bắc Trần đến Cửu Thành, đều lấy tên của anh.”Sở Trần nhìn Tống Nhan nói,“Nói thật tấm thẻ căn cước này liền việc thuê phong trong ghi chép đều không có, ta cũng không nghĩ ra bọn họ có thề dùng để làm gì được.Đương nhiên bọn họ có the tiết lộ nó và nói răng anh đã cố tình giả mạo thẻ căn cước, nhưng với mức xử phạt như thế thi chắc chắn khôngphải là kết quả họ muốn.Và dù bọn họ có đi vạch tran anh thì cũng không hẳn là vấn đề gì, vì thẻ căn cước này lúc đó là do cha sai người đi làm.”Tống Nhan liên tục gật đầu, khi cô ấy nghe tới những lời cuối cùng của Sở Trần, cả người đều sững sờ.Ý anh ta là gì.Tên ngốc Sở Trần này muốn cha cồ chịu trách nhiệm!Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần lạnh giọng nói: “Anh đúng là con rể tốt.”“Bà xã à, anh có một câu hòi em.”Sờ Trần đột nhiên có vẻ hứna thú.yTống Nhan hỏi: “Có vấn đề gi?”“Nếu anh và cha em cùng lúc gặp rắc rối, đồng thời chúng ta phải có một người đứng ra chịu trách nhiệm, thì em muốn ai đứng ra?”Tống Nhan ??Tống Nhan hiển nhiên không có nhiều hứng thú thảo luận vấn đề này với Sở Trần, vì vậy cô liếc nhìn Sở Trần một cái rồi trở về phòng.Cửa phòng đóng lại.“Nếu cả hai cùng xảy ra sự tinh …”Tống Nhan tự lẩm bẩm, nếu có một ngày như vậy, cô sẽ có câu trả lời cho riêng minh.Ngày hôm sau, hai người kháchđồng thời đến nhà họ Tống, bọn họ gặp nhau ở cửa nhà họ Tống.Hoàng Phủ Hòa Ngọc và Hạ Bắc.Hạ Bắc lịch sự để xe của Hoàng Phủ Hòa Ngọc đi vào trước..
Sở Trần đáp ứng.
Tống Nhan nghe ra mấy phần qua loa, tò mò nhìn Sở Trần,
“Anh rốt cuộc từ đâu tới?”
“Sở Trần, Kinh Thành Sở Gia.”
Sở Trần nghiêm túc trả lời.
Tống Nhantrợn mắt nhìn Sở Trần.
Câu trả lời này không phải là lần đầu tiên Sở Trần nói ra, bản thânTống Nhan cũng chú ý tới, cũng đã đi hỏi thăm, nhưng ở Kinh Thành, không có danh môn vọng tộc nào họ Sở cả, thậm chí các gia tộc công ty trong giới kinh doanh có thực lực tương đối ở Kinh Thành,Tống Nhan cũng chú ý, mặc dù có người họ Sở, nhưng sau khi phân tích, không ai liên quan đến Sở Trần.
Tống Thu gọi điện thoại tới, đội của Cố Sơn đã thu đội tan tầm.
“Một giờ.”
Sờ Trần liếc mắt nhìn thời gian.
“Anh nghĩ thế nào?”
Tống Nhan hỏi.
“Tiểu Thu đã biết đáp án.”
Sở Trần cười nói, “Hắn trốn trong bóng tối quan sát, tuy rằng cố Sơn sau một giờ mới thu đội, nhưng những lần kiểm tra sau đó hien nhiên là buông lỏng, trên cơ bản chỉ làm bộ dáng mà thôi.”
“Nếu bọn họ phát hiện ra thẻ căn cước của anh là giả …” Tống Nhan lo lắng, “Bọn họ sẽ đối phó với anh như thế nào.”
“Từ Dược Phẩm Bắc Trần đến Cửu Thành, đều lấy tên của anh.”
Sở Trần nhìn Tống Nhan nói,
“Nói thật tấm thẻ căn cước này liền việc thuê phong trong ghi chép đều không có, ta cũng không nghĩ ra bọn họ có thề dùng để làm gì được.
Đương nhiên bọn họ có the tiết lộ nó và nói răng anh đã cố tình giả mạo thẻ căn cước, nhưng với mức xử phạt như thế thi chắc chắn không
phải là kết quả họ muốn.
Và dù bọn họ có đi vạch tran anh thì cũng không hẳn là vấn đề gì, vì thẻ căn cước này lúc đó là do cha sai người đi làm.”
Tống Nhan liên tục gật đầu, khi cô ấy nghe tới những lời cuối cùng của Sở Trần, cả người đều sững sờ.
Ý anh ta là gì.
Tên ngốc Sở Trần này muốn cha cồ chịu trách nhiệm!
Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần lạnh giọng nói: “Anh đúng là con rể tốt.”
“Bà xã à, anh có một câu hòi em.”
Sờ Trần đột nhiên có vẻ hứna thú.
y
Tống Nhan hỏi: “Có vấn đề gi?”
“Nếu anh và cha em cùng lúc gặp rắc rối, đồng thời chúng ta phải có một người đứng ra chịu trách nhiệm, thì em muốn ai đứng ra?”
Tống Nhan ??
Tống Nhan hiển nhiên không có nhiều hứng thú thảo luận vấn đề này với Sở Trần, vì vậy cô liếc nhìn Sở Trần một cái rồi trở về phòng.
Cửa phòng đóng lại.
“Nếu cả hai cùng xảy ra sự tinh …”
Tống Nhan tự lẩm bẩm, nếu có một ngày như vậy, cô sẽ có câu trả lời cho riêng minh.
Ngày hôm sau, hai người khách
đồng thời đến nhà họ Tống, bọn họ gặp nhau ở cửa nhà họ Tống.
Hoàng Phủ Hòa Ngọc và Hạ Bắc.
Hạ Bắc lịch sự để xe của Hoàng Phủ Hòa Ngọc đi vào trước..
Vứt Bỏ Chàng Rể NgốcTác giả: Ninh NinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Sở Trần, anh còn nhớ tôi đã nói với anh những gì không?” Tống Nhan nhìn người đàn ông trước mặt, khuôn mặt xinh đẹp của cô không khỏi chua xót. Người đàn ông đẹp trai, hiền lành này, hắn là Sở Trần, chính là người chồng của cô, hắn đã ở rể Nhà họ Tống được năm năm. Thật đáng tiếc khi hắn lại là một kẻ ngốc. “Hãy nhớ đừng có nói linh tinh đó.” Sở Trần nhếch miệng cười một tiếng,theo bản năng hắn lấy tay gãi gãi đầu, hắn còn sợ người khác không biết mình là kẻ ngốc. Tống Nhan bất lực nói: “Lên xe đi.” Chiếc xe phóng nhanh rời đi. Thành phố Thiền Thành phồn hoa, đông đúc xe cộ qua lại. Khách sạn Hoàng Đình, một khách sạn có thương hiệu trực thuộc Tập đoàn Hoàng Đình, nằm ở trên con phố thương mại thịnh vượng bậc nhất ở Thiền Thành. Khách sạn Hoàng Đình tối nay đặc biệt sôi động. “Tam tiểu như của Nhà họ Tống, ngày thường vốn khiêm tốn, thế mà lần này tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ 23 với yến tiệc khá linh đình,ngoài ra khách mời còn toàn là người nổi tiếng thuộc mọi tầng lớp ở Thiền… Sở Trần đáp ứng.Tống Nhan nghe ra mấy phần qua loa, tò mò nhìn Sở Trần,“Anh rốt cuộc từ đâu tới?”“Sở Trần, Kinh Thành Sở Gia.”Sở Trần nghiêm túc trả lời.Tống Nhantrợn mắt nhìn Sở Trần.Câu trả lời này không phải là lần đầu tiên Sở Trần nói ra, bản thânTống Nhan cũng chú ý tới, cũng đã đi hỏi thăm, nhưng ở Kinh Thành, không có danh môn vọng tộc nào họ Sở cả, thậm chí các gia tộc công ty trong giới kinh doanh có thực lực tương đối ở Kinh Thành,Tống Nhan cũng chú ý, mặc dù có người họ Sở, nhưng sau khi phân tích, không ai liên quan đến Sở Trần.Tống Thu gọi điện thoại tới, đội của Cố Sơn đã thu đội tan tầm.“Một giờ.”Sờ Trần liếc mắt nhìn thời gian.“Anh nghĩ thế nào?”Tống Nhan hỏi.“Tiểu Thu đã biết đáp án.”Sở Trần cười nói, “Hắn trốn trong bóng tối quan sát, tuy rằng cố Sơn sau một giờ mới thu đội, nhưng những lần kiểm tra sau đó hien nhiên là buông lỏng, trên cơ bản chỉ làm bộ dáng mà thôi.”“Nếu bọn họ phát hiện ra thẻ căn cước của anh là giả …” Tống Nhan lo lắng, “Bọn họ sẽ đối phó với anh như thế nào.”“Từ Dược Phẩm Bắc Trần đến Cửu Thành, đều lấy tên của anh.”Sở Trần nhìn Tống Nhan nói,“Nói thật tấm thẻ căn cước này liền việc thuê phong trong ghi chép đều không có, ta cũng không nghĩ ra bọn họ có thề dùng để làm gì được.Đương nhiên bọn họ có the tiết lộ nó và nói răng anh đã cố tình giả mạo thẻ căn cước, nhưng với mức xử phạt như thế thi chắc chắn khôngphải là kết quả họ muốn.Và dù bọn họ có đi vạch tran anh thì cũng không hẳn là vấn đề gì, vì thẻ căn cước này lúc đó là do cha sai người đi làm.”Tống Nhan liên tục gật đầu, khi cô ấy nghe tới những lời cuối cùng của Sở Trần, cả người đều sững sờ.Ý anh ta là gì.Tên ngốc Sở Trần này muốn cha cồ chịu trách nhiệm!Tống Nhan liếc nhìn Sở Trần lạnh giọng nói: “Anh đúng là con rể tốt.”“Bà xã à, anh có một câu hòi em.”Sờ Trần đột nhiên có vẻ hứna thú.yTống Nhan hỏi: “Có vấn đề gi?”“Nếu anh và cha em cùng lúc gặp rắc rối, đồng thời chúng ta phải có một người đứng ra chịu trách nhiệm, thì em muốn ai đứng ra?”Tống Nhan ??Tống Nhan hiển nhiên không có nhiều hứng thú thảo luận vấn đề này với Sở Trần, vì vậy cô liếc nhìn Sở Trần một cái rồi trở về phòng.Cửa phòng đóng lại.“Nếu cả hai cùng xảy ra sự tinh …”Tống Nhan tự lẩm bẩm, nếu có một ngày như vậy, cô sẽ có câu trả lời cho riêng minh.Ngày hôm sau, hai người kháchđồng thời đến nhà họ Tống, bọn họ gặp nhau ở cửa nhà họ Tống.Hoàng Phủ Hòa Ngọc và Hạ Bắc.Hạ Bắc lịch sự để xe của Hoàng Phủ Hòa Ngọc đi vào trước..