Liên Trạm vừa đến trường học mới, đã bị học sinh khiêu khích. Đàm Tiểu Hữu là một học sinh cá biệt nổi tiếng trong trường, lên lớp không nghe giảng bài, thành tích thi bình thường, thích chòng ghẹo giáo viên và bạn học. Nhưng giáo viên khác đều nói cậu chưa thành niên nên phản nghịch, hy vọng thầy Liên có thể quan tâm cậu nhiều hơn quản nhiều hơn, đừng để cậu lại trốn tiết học chạy đến cửa lớp khác ăn đồ ăn nhem nhem người, học sinh lớp họ đều không có tâm tư lên lớp! Tính cách Liên Trạm lạnh lùng, chỉ gật đầu xác nhận, quay đầu cũng lười quản. Hắn đến trường học mới cùng lắm là vì tránh né phiền phức, trường học trước đã ở được mười năm, cũng là thời điểm đổi thân phận mới. Hắn chỉ muốn mai danh ẩn tích, đối với chuyện làm một giáo viên cũng không có chấp niệm quá lớn, tốt nhất là ngay cả gặp nhau với học sinh cũng đừng xảy ra. Thân phận đại yêu như hắn này, sống lâu, gặp nhiều người, tính cách tự nhiên cứ vậy sẽ trở nên bình tĩnh. Sau một tuần giáo viên mới đến Đàm Tiểu Hữu mới phát…

Chương 3

Mèo Trượt ChânTác giả: Nguyệt Bán ĐinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănLiên Trạm vừa đến trường học mới, đã bị học sinh khiêu khích. Đàm Tiểu Hữu là một học sinh cá biệt nổi tiếng trong trường, lên lớp không nghe giảng bài, thành tích thi bình thường, thích chòng ghẹo giáo viên và bạn học. Nhưng giáo viên khác đều nói cậu chưa thành niên nên phản nghịch, hy vọng thầy Liên có thể quan tâm cậu nhiều hơn quản nhiều hơn, đừng để cậu lại trốn tiết học chạy đến cửa lớp khác ăn đồ ăn nhem nhem người, học sinh lớp họ đều không có tâm tư lên lớp! Tính cách Liên Trạm lạnh lùng, chỉ gật đầu xác nhận, quay đầu cũng lười quản. Hắn đến trường học mới cùng lắm là vì tránh né phiền phức, trường học trước đã ở được mười năm, cũng là thời điểm đổi thân phận mới. Hắn chỉ muốn mai danh ẩn tích, đối với chuyện làm một giáo viên cũng không có chấp niệm quá lớn, tốt nhất là ngay cả gặp nhau với học sinh cũng đừng xảy ra. Thân phận đại yêu như hắn này, sống lâu, gặp nhiều người, tính cách tự nhiên cứ vậy sẽ trở nên bình tĩnh. Sau một tuần giáo viên mới đến Đàm Tiểu Hữu mới phát… Buổi sáng ngày thứ ba khi tỉnh lại, biểu cảm của Liên Trạm lạnh như băng.Toàn thân hắn tr*n tr**, mỗi một mạch máu trong cơ thể thoải mái mới tinh như yêu lực sơ khai, sức mạnh khổng lồ sáng bừng lên. Mười năm hắn đ*ng d*c một lần, mỗi lần đều bố trí kết giới xong, tự mình nhịn qua mười hai canh giờ (24 tiếng đồng hồ).Đây là lần đầu tiên hắn g*** h*p với con người trong mấy trăm năm qua.—- cũng không tính là người.Hắn đánh giá tiểu miêu yêu trước mặt, trăm năm qua lần đầu cảm thấy đau đầu.Thiếu niên có một cơ thể như bạch ngọc, bây giờ bên trên lại rải đầy dấu vết mờ ám, ngay cả trên cái đuôi mèo dài cũng dính chất lỏng màu trắng khô khốc. Cậu mở to đôi mắt màu hổ phách, đơn thuần lại vô tội, biểu cảm kiêu ngạo khó thuần trước kia biến mất, thay vào đó là ỷ lại thuần túy. Thấy sắc mặt Liên Trạm không tốt, cậu còn quan tâm bò qua, đầu lưỡi đỏ tươi lè ra, muốn an ủi mà l**m một cái.Tiểu miêu yêu không chịu nổi yêu lực của hắn, mất trí nhớ rồi.Không chỉ có mất trí nhớ, còn cực kỳ… dính người.Đàm Tiểu Hữu thấy hắn lờ mình đi, mang theo chút ấm ức cọ cọ mặt hắn, mềm giọng mềm khí gọi: “Để ý đến em một chút đi…”

Buổi sáng ngày thứ ba khi tỉnh lại, biểu cảm của Liên Trạm lạnh như băng.

Toàn thân hắn tr*n tr**, mỗi một mạch máu trong cơ thể thoải mái mới tinh như yêu lực sơ khai, sức mạnh khổng lồ sáng bừng lên. Mười năm hắn đ*ng d*c một lần, mỗi lần đều bố trí kết giới xong, tự mình nhịn qua mười hai canh giờ (24 tiếng đồng hồ).

Đây là lần đầu tiên hắn g*** h*p với con người trong mấy trăm năm qua.

—- cũng không tính là người.

Hắn đánh giá tiểu miêu yêu trước mặt, trăm năm qua lần đầu cảm thấy đau đầu.

Thiếu niên có một cơ thể như bạch ngọc, bây giờ bên trên lại rải đầy dấu vết mờ ám, ngay cả trên cái đuôi mèo dài cũng dính chất lỏng màu trắng khô khốc. Cậu mở to đôi mắt màu hổ phách, đơn thuần lại vô tội, biểu cảm kiêu ngạo khó thuần trước kia biến mất, thay vào đó là ỷ lại thuần túy. Thấy sắc mặt Liên Trạm không tốt, cậu còn quan tâm bò qua, đầu lưỡi đỏ tươi lè ra, muốn an ủi mà l**m một cái.

Tiểu miêu yêu không chịu nổi yêu lực của hắn, mất trí nhớ rồi.

Không chỉ có mất trí nhớ, còn cực kỳ… dính người.

Đàm Tiểu Hữu thấy hắn lờ mình đi, mang theo chút ấm ức cọ cọ mặt hắn, mềm giọng mềm khí gọi: “Để ý đến em một chút đi…”

Mèo Trượt ChânTác giả: Nguyệt Bán ĐinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănLiên Trạm vừa đến trường học mới, đã bị học sinh khiêu khích. Đàm Tiểu Hữu là một học sinh cá biệt nổi tiếng trong trường, lên lớp không nghe giảng bài, thành tích thi bình thường, thích chòng ghẹo giáo viên và bạn học. Nhưng giáo viên khác đều nói cậu chưa thành niên nên phản nghịch, hy vọng thầy Liên có thể quan tâm cậu nhiều hơn quản nhiều hơn, đừng để cậu lại trốn tiết học chạy đến cửa lớp khác ăn đồ ăn nhem nhem người, học sinh lớp họ đều không có tâm tư lên lớp! Tính cách Liên Trạm lạnh lùng, chỉ gật đầu xác nhận, quay đầu cũng lười quản. Hắn đến trường học mới cùng lắm là vì tránh né phiền phức, trường học trước đã ở được mười năm, cũng là thời điểm đổi thân phận mới. Hắn chỉ muốn mai danh ẩn tích, đối với chuyện làm một giáo viên cũng không có chấp niệm quá lớn, tốt nhất là ngay cả gặp nhau với học sinh cũng đừng xảy ra. Thân phận đại yêu như hắn này, sống lâu, gặp nhiều người, tính cách tự nhiên cứ vậy sẽ trở nên bình tĩnh. Sau một tuần giáo viên mới đến Đàm Tiểu Hữu mới phát… Buổi sáng ngày thứ ba khi tỉnh lại, biểu cảm của Liên Trạm lạnh như băng.Toàn thân hắn tr*n tr**, mỗi một mạch máu trong cơ thể thoải mái mới tinh như yêu lực sơ khai, sức mạnh khổng lồ sáng bừng lên. Mười năm hắn đ*ng d*c một lần, mỗi lần đều bố trí kết giới xong, tự mình nhịn qua mười hai canh giờ (24 tiếng đồng hồ).Đây là lần đầu tiên hắn g*** h*p với con người trong mấy trăm năm qua.—- cũng không tính là người.Hắn đánh giá tiểu miêu yêu trước mặt, trăm năm qua lần đầu cảm thấy đau đầu.Thiếu niên có một cơ thể như bạch ngọc, bây giờ bên trên lại rải đầy dấu vết mờ ám, ngay cả trên cái đuôi mèo dài cũng dính chất lỏng màu trắng khô khốc. Cậu mở to đôi mắt màu hổ phách, đơn thuần lại vô tội, biểu cảm kiêu ngạo khó thuần trước kia biến mất, thay vào đó là ỷ lại thuần túy. Thấy sắc mặt Liên Trạm không tốt, cậu còn quan tâm bò qua, đầu lưỡi đỏ tươi lè ra, muốn an ủi mà l**m một cái.Tiểu miêu yêu không chịu nổi yêu lực của hắn, mất trí nhớ rồi.Không chỉ có mất trí nhớ, còn cực kỳ… dính người.Đàm Tiểu Hữu thấy hắn lờ mình đi, mang theo chút ấm ức cọ cọ mặt hắn, mềm giọng mềm khí gọi: “Để ý đến em một chút đi…”

Chương 3