Liên Trạm vừa đến trường học mới, đã bị học sinh khiêu khích. Đàm Tiểu Hữu là một học sinh cá biệt nổi tiếng trong trường, lên lớp không nghe giảng bài, thành tích thi bình thường, thích chòng ghẹo giáo viên và bạn học. Nhưng giáo viên khác đều nói cậu chưa thành niên nên phản nghịch, hy vọng thầy Liên có thể quan tâm cậu nhiều hơn quản nhiều hơn, đừng để cậu lại trốn tiết học chạy đến cửa lớp khác ăn đồ ăn nhem nhem người, học sinh lớp họ đều không có tâm tư lên lớp! Tính cách Liên Trạm lạnh lùng, chỉ gật đầu xác nhận, quay đầu cũng lười quản. Hắn đến trường học mới cùng lắm là vì tránh né phiền phức, trường học trước đã ở được mười năm, cũng là thời điểm đổi thân phận mới. Hắn chỉ muốn mai danh ẩn tích, đối với chuyện làm một giáo viên cũng không có chấp niệm quá lớn, tốt nhất là ngay cả gặp nhau với học sinh cũng đừng xảy ra. Thân phận đại yêu như hắn này, sống lâu, gặp nhiều người, tính cách tự nhiên cứ vậy sẽ trở nên bình tĩnh. Sau một tuần giáo viên mới đến Đàm Tiểu Hữu mới phát…
Chương 4
Mèo Trượt ChânTác giả: Nguyệt Bán ĐinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănLiên Trạm vừa đến trường học mới, đã bị học sinh khiêu khích. Đàm Tiểu Hữu là một học sinh cá biệt nổi tiếng trong trường, lên lớp không nghe giảng bài, thành tích thi bình thường, thích chòng ghẹo giáo viên và bạn học. Nhưng giáo viên khác đều nói cậu chưa thành niên nên phản nghịch, hy vọng thầy Liên có thể quan tâm cậu nhiều hơn quản nhiều hơn, đừng để cậu lại trốn tiết học chạy đến cửa lớp khác ăn đồ ăn nhem nhem người, học sinh lớp họ đều không có tâm tư lên lớp! Tính cách Liên Trạm lạnh lùng, chỉ gật đầu xác nhận, quay đầu cũng lười quản. Hắn đến trường học mới cùng lắm là vì tránh né phiền phức, trường học trước đã ở được mười năm, cũng là thời điểm đổi thân phận mới. Hắn chỉ muốn mai danh ẩn tích, đối với chuyện làm một giáo viên cũng không có chấp niệm quá lớn, tốt nhất là ngay cả gặp nhau với học sinh cũng đừng xảy ra. Thân phận đại yêu như hắn này, sống lâu, gặp nhiều người, tính cách tự nhiên cứ vậy sẽ trở nên bình tĩnh. Sau một tuần giáo viên mới đến Đàm Tiểu Hữu mới phát… Đàm Tiểu Hữu dính người đến nỗi khiến người ra giận sôi.Làm một con mèo, cậu sợ nước, lúc tắm rửa thì liều mạng víu lên người Liêu Trạm, hai cánh tay trắng nhỏ quấn lấy cổ hẳn. Liên Trạm coi trời bằng vung tắm rửa cho cậu xong, muốn rửa đuôi, vừa nắm lấy nhúm lông tơ đó, Đàm Tiểu Hữu lập tức mềm nhũn r*n r* thành tiếng.kh*** c*m tê dại đến xương đuôi, lại chảy khắp toàn thân, cậu trơn trượt cọ cọ Liên Trạm, đã mất đi ký ức cũng mất đi dây thần kinh xấu hổ, kêu lên như con mèo nhỏ động đực.“Thoải mái quá, ” Cậu mang theo giọng mũi r*n r*, “Thích…”Liên Trạm không thể không thừa nhận, xúc cảm của cái đuôi mèo không tệ.Làm một phát cho tiểu miêu yêu, quấn khăm tắm ôm ra khỏi phòng tắm.Đồng phục của Đàm Tiểu Hữu bị hắn xé thành mảnh vụn thảm không nỡ nhìn, chất đống ở trong góc, tùm lum tùm la. Bản thân hắn thì mặc quần áo tử tế, lại không có biểu cảm gì quan sát tủ quần áo một lúc, cuối cùng chỉ có thể lấy một cái áo sơ mi cỡ lớn nhất.Vạt áo sơ mi có thể che thẳng đến nửa đùi Đàm Tiểu Hữu, lộ ra hai chân dài nhỏ, cái đuôi hoạt bát hiếu động chui ra ngoài cong ở không trung. Cổ áo trên vai cũng lỏng lỏng lẻo lẻo, Liên Trạm cài đủ nút áo cho cậu, lại xắn ống tay áo lên giúp cậu, duỗi ra hai cổ tay trắng nõn, hành động thuận tiện hơn chút.Cậu tò mò chớp mắt mất cái, còn giơ tay áo lên gần mũi mình, hít mạnh một hơi. Sau đó ngốc nghếch ngớ ngẩn mỉm cười, lại nói: “Mùi của thầy.”“…” Liên Trạm nói, “Đừng gọi tôi là thầy.”Đàm Tiểu Hữu ngoại trừ “thầy” ra đều không nhớ rõ gì hết, hỏi: “Vậy phải gọi là gì được?”Với cậu mà nói Liên Trạm cũng không có thân phận khác, vừa định bảo cậu gọi thẳng tên mình, cậu lại tưng tưng chạy tới: “Thầy ơi em đói rồi!”… Được thôi, thầy thì thầy vậy.
Đàm Tiểu Hữu dính người đến nỗi khiến người ra giận sôi.
Làm một con mèo, cậu sợ nước, lúc tắm rửa thì liều mạng víu lên người Liêu Trạm, hai cánh tay trắng nhỏ quấn lấy cổ hẳn. Liên Trạm coi trời bằng vung tắm rửa cho cậu xong, muốn rửa đuôi, vừa nắm lấy nhúm lông tơ đó, Đàm Tiểu Hữu lập tức mềm nhũn r*n r* thành tiếng.
kh*** c*m tê dại đến xương đuôi, lại chảy khắp toàn thân, cậu trơn trượt cọ cọ Liên Trạm, đã mất đi ký ức cũng mất đi dây thần kinh xấu hổ, kêu lên như con mèo nhỏ động đực.
“Thoải mái quá, ” Cậu mang theo giọng mũi r*n r*, “Thích…”
Liên Trạm không thể không thừa nhận, xúc cảm của cái đuôi mèo không tệ.
Làm một phát cho tiểu miêu yêu, quấn khăm tắm ôm ra khỏi phòng tắm.
Đồng phục của Đàm Tiểu Hữu bị hắn xé thành mảnh vụn thảm không nỡ nhìn, chất đống ở trong góc, tùm lum tùm la. Bản thân hắn thì mặc quần áo tử tế, lại không có biểu cảm gì quan sát tủ quần áo một lúc, cuối cùng chỉ có thể lấy một cái áo sơ mi cỡ lớn nhất.
Vạt áo sơ mi có thể che thẳng đến nửa đùi Đàm Tiểu Hữu, lộ ra hai chân dài nhỏ, cái đuôi hoạt bát hiếu động chui ra ngoài cong ở không trung. Cổ áo trên vai cũng lỏng lỏng lẻo lẻo, Liên Trạm cài đủ nút áo cho cậu, lại xắn ống tay áo lên giúp cậu, duỗi ra hai cổ tay trắng nõn, hành động thuận tiện hơn chút.
Cậu tò mò chớp mắt mất cái, còn giơ tay áo lên gần mũi mình, hít mạnh một hơi. Sau đó ngốc nghếch ngớ ngẩn mỉm cười, lại nói: “Mùi của thầy.”
“…” Liên Trạm nói, “Đừng gọi tôi là thầy.”
Đàm Tiểu Hữu ngoại trừ “thầy” ra đều không nhớ rõ gì hết, hỏi: “Vậy phải gọi là gì được?”
Với cậu mà nói Liên Trạm cũng không có thân phận khác, vừa định bảo cậu gọi thẳng tên mình, cậu lại tưng tưng chạy tới: “Thầy ơi em đói rồi!”
… Được thôi, thầy thì thầy vậy.
Mèo Trượt ChânTác giả: Nguyệt Bán ĐinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănLiên Trạm vừa đến trường học mới, đã bị học sinh khiêu khích. Đàm Tiểu Hữu là một học sinh cá biệt nổi tiếng trong trường, lên lớp không nghe giảng bài, thành tích thi bình thường, thích chòng ghẹo giáo viên và bạn học. Nhưng giáo viên khác đều nói cậu chưa thành niên nên phản nghịch, hy vọng thầy Liên có thể quan tâm cậu nhiều hơn quản nhiều hơn, đừng để cậu lại trốn tiết học chạy đến cửa lớp khác ăn đồ ăn nhem nhem người, học sinh lớp họ đều không có tâm tư lên lớp! Tính cách Liên Trạm lạnh lùng, chỉ gật đầu xác nhận, quay đầu cũng lười quản. Hắn đến trường học mới cùng lắm là vì tránh né phiền phức, trường học trước đã ở được mười năm, cũng là thời điểm đổi thân phận mới. Hắn chỉ muốn mai danh ẩn tích, đối với chuyện làm một giáo viên cũng không có chấp niệm quá lớn, tốt nhất là ngay cả gặp nhau với học sinh cũng đừng xảy ra. Thân phận đại yêu như hắn này, sống lâu, gặp nhiều người, tính cách tự nhiên cứ vậy sẽ trở nên bình tĩnh. Sau một tuần giáo viên mới đến Đàm Tiểu Hữu mới phát… Đàm Tiểu Hữu dính người đến nỗi khiến người ra giận sôi.Làm một con mèo, cậu sợ nước, lúc tắm rửa thì liều mạng víu lên người Liêu Trạm, hai cánh tay trắng nhỏ quấn lấy cổ hẳn. Liên Trạm coi trời bằng vung tắm rửa cho cậu xong, muốn rửa đuôi, vừa nắm lấy nhúm lông tơ đó, Đàm Tiểu Hữu lập tức mềm nhũn r*n r* thành tiếng.kh*** c*m tê dại đến xương đuôi, lại chảy khắp toàn thân, cậu trơn trượt cọ cọ Liên Trạm, đã mất đi ký ức cũng mất đi dây thần kinh xấu hổ, kêu lên như con mèo nhỏ động đực.“Thoải mái quá, ” Cậu mang theo giọng mũi r*n r*, “Thích…”Liên Trạm không thể không thừa nhận, xúc cảm của cái đuôi mèo không tệ.Làm một phát cho tiểu miêu yêu, quấn khăm tắm ôm ra khỏi phòng tắm.Đồng phục của Đàm Tiểu Hữu bị hắn xé thành mảnh vụn thảm không nỡ nhìn, chất đống ở trong góc, tùm lum tùm la. Bản thân hắn thì mặc quần áo tử tế, lại không có biểu cảm gì quan sát tủ quần áo một lúc, cuối cùng chỉ có thể lấy một cái áo sơ mi cỡ lớn nhất.Vạt áo sơ mi có thể che thẳng đến nửa đùi Đàm Tiểu Hữu, lộ ra hai chân dài nhỏ, cái đuôi hoạt bát hiếu động chui ra ngoài cong ở không trung. Cổ áo trên vai cũng lỏng lỏng lẻo lẻo, Liên Trạm cài đủ nút áo cho cậu, lại xắn ống tay áo lên giúp cậu, duỗi ra hai cổ tay trắng nõn, hành động thuận tiện hơn chút.Cậu tò mò chớp mắt mất cái, còn giơ tay áo lên gần mũi mình, hít mạnh một hơi. Sau đó ngốc nghếch ngớ ngẩn mỉm cười, lại nói: “Mùi của thầy.”“…” Liên Trạm nói, “Đừng gọi tôi là thầy.”Đàm Tiểu Hữu ngoại trừ “thầy” ra đều không nhớ rõ gì hết, hỏi: “Vậy phải gọi là gì được?”Với cậu mà nói Liên Trạm cũng không có thân phận khác, vừa định bảo cậu gọi thẳng tên mình, cậu lại tưng tưng chạy tới: “Thầy ơi em đói rồi!”… Được thôi, thầy thì thầy vậy.