“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng…

Chương 4: Con Dâu Nuôi Từ Bé

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Cô không cần giả vờ tốt bụng”.Cô gái khóc rống, từ nay về sau cô còn làm người thế nào? Kể cả có bọc thảm chăng nữa cô cũng sẽ bị người ta chỉ chỉ chỏ chỏ.Tốt bụng?Mình có sao?Tiểu Ốc suy nghĩ một chút tự nhận là không có: “Lòng tôi chỉ có đen tối, thối, hư.Cô cho rằng tôi đồng tình với cô à? Cái ga này đã bẩn rồi, sớm muộn cũng bị ném đi, ném cùng cô thôi”.Nói xong cô bé vỗ tay ra hiệu cho bảo vệ, nghiêm chỉnh hướng dẫn bọn họ đem ngay cô gái trên giường cùng ga giường ném ra ngoài.Mộc Trạch Khải tắm rửa xong, mặc quần áo đi ra, chỉ thấy cô bé đang phá giường, anh vừa cài khuy áo vừa buồn cười nói: “Đến cái giường cũng muốn ném đi, em dứt khoát thế thì ném cả tôi đi luôn cũng được”.Cô bé đi xung quanh anh một vòng, nghiêm túc nói: “Tắm xong không còn bẩn nữa”.Mộc Trạch Khải cũng có lúc bị cô bé làm cho điên lên, anh nghĩ phải làm cho cô bé hiểu: “Tôi không phải em, mà em một ngày nào đó sẽ gả đi ra ngoài”.“Kiều Kiều, anh là của em”.Cô bé không gọi anh là anh trai mà gọi nhũ danh của anh, cha mẹ vì muốn tốt cho anh nên lấy tên con gái đặt cho anh, Kiều Kiều.Tiểu Ốc vốn không phải tên là Tiểu Ốc, cô bé có tên rất hay là Mộc Nhược Khê, có nghĩa là nước suối dịu dàng, thanh thuần, đáng tiếc không như mong muốn, gia đình xã hội đen thì làm sao dạy ra được thục nữ.Quả thật, cô bé đại biểu là trò giỏi hơn thầy, cha nuôi là đại ca xã hội đen vẫn thường khen cô bé như vậy, bởi vì cô bé so với lưu manh còn lưu manh hơn.Tiểu Ốc từ nhỏ rất thích con trai của cha nuôi - Mộc Trạch Khải, lúc chín tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy trên sách giáo khoa có một câu thành ngữ Kim Ốc Tàng Kiều (nhà vàng giấu người đẹp), cô bé liền đổi tên mình thành Kim Tiểu Ốc, cô bé muốn đem giấu Mộc Trạch Khải “Kiều Kiều” này.Vừa nghe thấy cô bé gọi nhũ danh của mình, Mộc Trạch Khải bắt đầu nhức đầu: “Không được gọi tôi là Kiều Kiều, gọi nữa tôi đánh mông em đấy”.“Anh vốn tên là Kiều Kiều, không phải sao?”.Tiểu Ốc cảm giác mình rất vô tội, cái tên này là cha mẹ đặt mà.“Ba mẹ chỉ gọi A Kiều khi tôi còn bé”.Anh nói, ít nhất không phải là Kiều Kiều, hai chữ này đứng cạnh nhau thật ghê tởm.“Vậy anh hi vọng em đổi tên là Trần Quán Hi?” Hai năm trước khi ảnh khiêu dâm của Trần Quán Hi bị tung ra, cô mới biết Hồng Kông có một nữ nhân tên gọi là A Kiều, cô rất hối hận không biết trước để đổi tên là Trần Quán Hi, như vậy cùng Mộc Trạch Khải – A Kiều trùng tên trùng họ.

“Cô không cần giả vờ tốt bụng”.

Cô gái khóc rống, từ nay về sau cô còn làm người thế nào? Kể cả có bọc thảm chăng nữa cô cũng sẽ bị người ta chỉ chỉ chỏ chỏ.

Tốt bụng?

Mình có sao?

Tiểu Ốc suy nghĩ một chút tự nhận là không có: “Lòng tôi chỉ có đen tối, thối, hư.

Cô cho rằng tôi đồng tình với cô à? Cái ga này đã bẩn rồi, sớm muộn cũng bị ném đi, ném cùng cô thôi”.

Nói xong cô bé vỗ tay ra hiệu cho bảo vệ, nghiêm chỉnh hướng dẫn bọn họ đem ngay cô gái trên giường cùng ga giường ném ra ngoài.

Mộc Trạch Khải tắm rửa xong, mặc quần áo đi ra, chỉ thấy cô bé đang phá giường, anh vừa cài khuy áo vừa buồn cười nói: “Đến cái giường cũng muốn ném đi, em dứt khoát thế thì ném cả tôi đi luôn cũng được”.

Cô bé đi xung quanh anh một vòng, nghiêm túc nói: “Tắm xong không còn bẩn nữa”.

Mộc Trạch Khải cũng có lúc bị cô bé làm cho điên lên, anh nghĩ phải làm cho cô bé hiểu: “Tôi không phải em, mà em một ngày nào đó sẽ gả đi ra ngoài”.

“Kiều Kiều, anh là của em”.

Cô bé không gọi anh là anh trai mà gọi nhũ danh của anh, cha mẹ vì muốn tốt cho anh nên lấy tên con gái đặt cho anh, Kiều Kiều.

Tiểu Ốc vốn không phải tên là Tiểu Ốc, cô bé có tên rất hay là Mộc Nhược Khê, có nghĩa là nước suối dịu dàng, thanh thuần, đáng tiếc không như mong muốn, gia đình xã hội đen thì làm sao dạy ra được thục nữ.

Quả thật, cô bé đại biểu là trò giỏi hơn thầy, cha nuôi là đại ca xã hội đen vẫn thường khen cô bé như vậy, bởi vì cô bé so với lưu manh còn lưu manh hơn.

Tiểu Ốc từ nhỏ rất thích con trai của cha nuôi - Mộc Trạch Khải, lúc chín tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy trên sách giáo khoa có một câu thành ngữ Kim Ốc Tàng Kiều (nhà vàng giấu người đẹp), cô bé liền đổi tên mình thành Kim Tiểu Ốc, cô bé muốn đem giấu Mộc Trạch Khải “Kiều Kiều” này.

Vừa nghe thấy cô bé gọi nhũ danh của mình, Mộc Trạch Khải bắt đầu nhức đầu: “Không được gọi tôi là Kiều Kiều, gọi nữa tôi đánh mông em đấy”.

“Anh vốn tên là Kiều Kiều, không phải sao?”.

Tiểu Ốc cảm giác mình rất vô tội, cái tên này là cha mẹ đặt mà.

“Ba mẹ chỉ gọi A Kiều khi tôi còn bé”.

Anh nói, ít nhất không phải là Kiều Kiều, hai chữ này đứng cạnh nhau thật ghê tởm.

“Vậy anh hi vọng em đổi tên là Trần Quán Hi?” Hai năm trước khi ảnh khiêu dâm của Trần Quán Hi bị tung ra, cô mới biết Hồng Kông có một nữ nhân tên gọi là A Kiều, cô rất hối hận không biết trước để đổi tên là Trần Quán Hi, như vậy cùng Mộc Trạch Khải – A Kiều trùng tên trùng họ.

Tổng Giám Đốc Đào Hoa Xin Cẩn Thận Cô Dâu Xã Hội Đen Nuôi Từ BéTác giả: Tiền Tiểu BạchTruyện Ngôn Tình“Khải, ôm chặt em. . . . . .” Một âm thanh nũng nịu vang lên. “Bảo bối, em thật đẹp”. Mộc Trạch Khải ôm cô gái trong ngực, giọng nói ngày càng đầy d*c v*ng, giống như sắp đem cô hòa tan trong biển t*nh d*c của anh. “Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!” Bỗng vang lên một tràng tiếng gõ cửa. Một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, khuôn mặt nhỏ bé thanh thuần, má lúm đồng tiền đang ở bên ngoài gõ cửa. Mộc Trạch Khải vẫn bao trùm lên trên thân thể cô gái, nhiệt tình ôm hôn, như không nghe thấy gì. “Mộc Trạch Khải, em đang nói với anh đấy! Anh dám không mở cửa ra, em sẽ tự mở”. Cô bé cười hắc hắc, nụ cười giảo hoạt và bỉ ổi không hợp với tuổi, đùa giỡn trên giường, thật mong đợi! Mộc Trạch Khải từ trên người cô gái kia lật xuống, nằm thở hổn hển, nổi giận gầm lên một tiếng: “Kim Tiểu Ốc, không được đi vào. Cút đi cho tôi”. “Được, em cút”. Nhưng là cút vào trong phòng, cô bé một phát đá văng cánh cửa, sau đó ngồi xổm xuống lăn đến mép giường. “Kim Tiểu Ốc, em lại đá hỏng cửa phòng tôi”. Đáng… “Cô không cần giả vờ tốt bụng”.Cô gái khóc rống, từ nay về sau cô còn làm người thế nào? Kể cả có bọc thảm chăng nữa cô cũng sẽ bị người ta chỉ chỉ chỏ chỏ.Tốt bụng?Mình có sao?Tiểu Ốc suy nghĩ một chút tự nhận là không có: “Lòng tôi chỉ có đen tối, thối, hư.Cô cho rằng tôi đồng tình với cô à? Cái ga này đã bẩn rồi, sớm muộn cũng bị ném đi, ném cùng cô thôi”.Nói xong cô bé vỗ tay ra hiệu cho bảo vệ, nghiêm chỉnh hướng dẫn bọn họ đem ngay cô gái trên giường cùng ga giường ném ra ngoài.Mộc Trạch Khải tắm rửa xong, mặc quần áo đi ra, chỉ thấy cô bé đang phá giường, anh vừa cài khuy áo vừa buồn cười nói: “Đến cái giường cũng muốn ném đi, em dứt khoát thế thì ném cả tôi đi luôn cũng được”.Cô bé đi xung quanh anh một vòng, nghiêm túc nói: “Tắm xong không còn bẩn nữa”.Mộc Trạch Khải cũng có lúc bị cô bé làm cho điên lên, anh nghĩ phải làm cho cô bé hiểu: “Tôi không phải em, mà em một ngày nào đó sẽ gả đi ra ngoài”.“Kiều Kiều, anh là của em”.Cô bé không gọi anh là anh trai mà gọi nhũ danh của anh, cha mẹ vì muốn tốt cho anh nên lấy tên con gái đặt cho anh, Kiều Kiều.Tiểu Ốc vốn không phải tên là Tiểu Ốc, cô bé có tên rất hay là Mộc Nhược Khê, có nghĩa là nước suối dịu dàng, thanh thuần, đáng tiếc không như mong muốn, gia đình xã hội đen thì làm sao dạy ra được thục nữ.Quả thật, cô bé đại biểu là trò giỏi hơn thầy, cha nuôi là đại ca xã hội đen vẫn thường khen cô bé như vậy, bởi vì cô bé so với lưu manh còn lưu manh hơn.Tiểu Ốc từ nhỏ rất thích con trai của cha nuôi - Mộc Trạch Khải, lúc chín tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy trên sách giáo khoa có một câu thành ngữ Kim Ốc Tàng Kiều (nhà vàng giấu người đẹp), cô bé liền đổi tên mình thành Kim Tiểu Ốc, cô bé muốn đem giấu Mộc Trạch Khải “Kiều Kiều” này.Vừa nghe thấy cô bé gọi nhũ danh của mình, Mộc Trạch Khải bắt đầu nhức đầu: “Không được gọi tôi là Kiều Kiều, gọi nữa tôi đánh mông em đấy”.“Anh vốn tên là Kiều Kiều, không phải sao?”.Tiểu Ốc cảm giác mình rất vô tội, cái tên này là cha mẹ đặt mà.“Ba mẹ chỉ gọi A Kiều khi tôi còn bé”.Anh nói, ít nhất không phải là Kiều Kiều, hai chữ này đứng cạnh nhau thật ghê tởm.“Vậy anh hi vọng em đổi tên là Trần Quán Hi?” Hai năm trước khi ảnh khiêu dâm của Trần Quán Hi bị tung ra, cô mới biết Hồng Kông có một nữ nhân tên gọi là A Kiều, cô rất hối hận không biết trước để đổi tên là Trần Quán Hi, như vậy cùng Mộc Trạch Khải – A Kiều trùng tên trùng họ.

Chương 4: Con Dâu Nuôi Từ Bé