Tác giả:

Sở Nguyệt nghe thấy tiếng động, cô lờ mờ mở mắt Bóng hình cao lớn của người đàn ông đập vào mắt cô, anh đang thay đồ. Sở Nguyệt khó khăn ngồi dậy, cô lên tiếng " Mạc Phong, anh muốn đi đâu vậy? " Từ Mạc Phong ngoái đầu lại nhìn cô " Đã làm em tỉnh sao? " Sở Nguyệt nheo mắt nhìn anh, đã khuya như vậy rồi anh còn đi đâu chứ? " Mạc Phong, đã nửa đêm rồi. Anh còn đi đâu? " Từ Mạc Phong cài xong cúc áo sơ mi cuối cùng. Anh tiến lại gần cô, hôn nhẹ lên trán cô " Nguyệt Nguyệt, em đang mang thai. Nằm xuống ngủ tiếp đi, được không? " Sở Nguyệt lắc đầu " Vậy anh cho em biết đi, anh muốn đi đâu? " Từ Mạc Phong cầm lấy tay cô, vân vê an ủi. Giọng nói rất ôn nhuận " Nguyệt Nguyệt, Mộc Tuyết cần anh. Cô ấy đang bị bệnh, anh cần qua xem cô ấy " Sở Nguyệt trợn tròn mắt, chồng cô thế mà nửa đêm muốn bỏ cô để đi với người đàn bà khác. Cô đang mang thai ở tuần thứ 24 bụng đã to lên thấy rõ. Cô khó hiểu nhìn anh " Mạc Phong, dù bây giờ em đã có thai. Anh vẫn không quên được cô ta? " " Anh xin lỗi … " Sở…

Chương 4

Ngộ NhậnTác giả: Trần LinhTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcSở Nguyệt nghe thấy tiếng động, cô lờ mờ mở mắt Bóng hình cao lớn của người đàn ông đập vào mắt cô, anh đang thay đồ. Sở Nguyệt khó khăn ngồi dậy, cô lên tiếng " Mạc Phong, anh muốn đi đâu vậy? " Từ Mạc Phong ngoái đầu lại nhìn cô " Đã làm em tỉnh sao? " Sở Nguyệt nheo mắt nhìn anh, đã khuya như vậy rồi anh còn đi đâu chứ? " Mạc Phong, đã nửa đêm rồi. Anh còn đi đâu? " Từ Mạc Phong cài xong cúc áo sơ mi cuối cùng. Anh tiến lại gần cô, hôn nhẹ lên trán cô " Nguyệt Nguyệt, em đang mang thai. Nằm xuống ngủ tiếp đi, được không? " Sở Nguyệt lắc đầu " Vậy anh cho em biết đi, anh muốn đi đâu? " Từ Mạc Phong cầm lấy tay cô, vân vê an ủi. Giọng nói rất ôn nhuận " Nguyệt Nguyệt, Mộc Tuyết cần anh. Cô ấy đang bị bệnh, anh cần qua xem cô ấy " Sở Nguyệt trợn tròn mắt, chồng cô thế mà nửa đêm muốn bỏ cô để đi với người đàn bà khác. Cô đang mang thai ở tuần thứ 24 bụng đã to lên thấy rõ. Cô khó hiểu nhìn anh " Mạc Phong, dù bây giờ em đã có thai. Anh vẫn không quên được cô ta? " " Anh xin lỗi … " Sở… Gò má Từ Mạc Phong trở nên bỏng rát vì cái tát của cô. Anh là lần đầu tiên bị phụ nữ đánh. Có lẽ là trước đây, bất kỳ người phụ nữ nào dám đánh anh. Anh sẽ khiến người đó sống không bằng chết. Nhưng đối với Sở Nguyệt, cô đã trở thành ngoại lệ đầu tiên và cũng là duy nhất. Khuôn mặt anh hằn lên năm dấu tay của côSở Nguyệt run run nhìn bàn tay mình, cô … vừa đánh anh sao? Cô không biết tại sao mình lại đánh anh. Chỉ là, khoảnh khắc nhìn thấy anh. Trong lòng cô lại đau nhói vô cùng, cô chỉ muốn đánh chết anh điSở Nguyệt ra sức đẩy anh, cô hét lên. Dòng nước mắt cũng men theo góc cạnh khuôn mặt mà tràn ra" Anh biến đi, tôi không muốn nhìn thấy anh. Mau cút đi "Từ Mạc Phong nhìn cô như vậy, ánh mắt đau thương tột độ. Sở Nguyệt, anh đã làm em tổn thương đến mức nào chứ? Anh dang đôi tay rộng lớn của mình, ôm thật chặt cô vào lòng. Mặc cho cô cào cấu lên bả vai anh như thế nào. Từ Mạc Phong cũng không buông, có một khoảnh khắc nào đó. Anh nghĩ rằng chỉ cần buông lỏng cô ra, cô sẽ bỏ anh mà đi mấtSở Nguyệt không ngừng đánh anh, cấu anh, cô cắn vào vai anh tới mức rỉ máu. Sở Nguyệt vừa khóc vừa oán" Từ Mạc Phong, anh trả con cho tôi, trả con cho tôi. Nó có tội tình gì, tại sao, tại sao anh lại giết nó "Từ Mạc Phong không nói lời nào, anh hệt như bao cát để cô trút giận. Ai nói anh không yêu con, anh đau lắm chứ. Nhưng có lẽ sự tự trách cùng hối hận đã lấn đi sự đau đớn. Anh biết lỗi rồi, anh biết mình sai rồi" Từ Mạc Phong, anh giết tôi luôn đi. Giết tôi đi "Sở Nguyệt cứ dựa vào anh mà khóc, cô khóc đến khi ngất đi. Nỗi đau mất con, là nỗi đau bất tận, nỗi đau này theo cô dai dẳng đến cuối đời ………Gió khẽ thổi xuyên qua kẽ lá, dưới bóng cây cổ thụ, thời gian như ngưng đọng. Sở Nguyệt thẫn thờ, cô cụp mắt xuống. Nước mắt dường như đã cạn, sao có thể tiếp tục khóc?Trên tay Sở Nguyệt là hủ tro cốt, lúc bác sĩ hỏi cô muốn đem chôn hay hỏa táng. Cô đã chọn hỏa táng, cô nghĩ rằng hình thức hỏa táng sẽ giúp con ra đi thanh thản hơnCon à, kiếp này chúng ta có duyên làm mẹ con, chỉ tiếc ông trời trêu ngươi. Con hãy sớm đi đầu thai, tha thứ cho những tội nghiệt của ba mẹ con nhéSở Nguyệt thả hủ tro cốt xuống chiếc hố đã được đào sẵn. Từ Mạc Phong bước đến, anh ra tay lấp hố lạiĐứa con đầu lòng của hai người … sinh mạng nhỏ ấy cứ thế mà ra điSở Nguyệt quay qua nhìn Từ Mạc Phong. Lòng cô đối với anh đã sớm nguội lạnhCô yêu anh, rất yêu anh, nhưng đi song song với tình yêu đó là sự hận thù. Giữa anh và cô luôn có một vết thương vô hình, mãi mãi cũng không thể chữa lành. Cô khẽ bật ra từng chữ, giọng điệu nghe thanh thản vô cùng" Chúng ta … ly hôn đi "Từ Mạc Phong sững sờ, anh không ngờ cô lại nói ra câu này" Tại sao? "Sở Nguyệt mỉm cười lắc đầu, một nụ cười bi. Đến bây giờ mà anh vẫn chưa hiểu sao?" Em mệt lắm rồi, chúng ta … hãy buông tha cho nhau đi. Hãy xem ly hôn là một hình thức giải thoát cho cả hai. Không phải anh yêu Mộc Tuyết sao, ly hôn rồi, anh có thể đường đường chính chính ở bên cô ấy "Từ Mạc Phong nắm lấy bả vai cô, anh một mực chối bỏ" Không, Nguyệt nhi, anh yêu em. Trước giờ chỉ yêu mỗi mình em "Đáy lòng Sở Nguyệt bỗng rung động, anh yêu cô sao? Nhưng … lời yêu này nói ra có phải đã quá muộn rồi không?" Từ Mạc Phong, đã quá muộn rồi "Từ Mạc Phong lắc đầu lia lịa, cô không thể rời xa anh được. Anh không cho phép cô rời xa anh" Nguyệt nhi, không có gì là quá muộn cả. Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu, rồi chúng ta sẽ có những đứa trẻ khác. Nguyệt nhi, tin anh lần này nữa, có được không? "Trái tim Sở Nguyệt bị rung động mạnh vì lời nói của anh. Bắt đầu lại từ đầu sao?, đúng vậy, không có gì là quá muộn cả. Cô không thể chối bỏ rằng bản thân mình yêu anh đến kiệt quệ … Cô có nên tin tưởng anh thêm một lần nữa không. Liệu rằng, họ có hạnh phúc được nữa hay không?Trong lúc Sở Nguyệt đang phân vân suy nghĩCó một giọng nói của đàn ông mang theo một chút lạnh nhạt vang lên trong không trung" Sở Nguyệt, đã lâu không gặp "Sở Nguyệt theo bản năng, cô nheo mắt nhìn về phía phát ra giọng nói. Bóng hình này … sao lại quen thuộc đến thế nhỉ?HẾT CHƯƠNG 4

Gò má Từ Mạc Phong trở nên bỏng rát vì cái tát của cô. Anh là lần đầu tiên bị phụ nữ đánh. Có lẽ là trước đây, bất kỳ người phụ nữ nào dám đánh anh. Anh sẽ khiến người đó sống không bằng chết. Nhưng đối với Sở Nguyệt, cô đã trở thành ngoại lệ đầu tiên và cũng là duy nhất. Khuôn mặt anh hằn lên năm dấu tay của cô

Sở Nguyệt run run nhìn bàn tay mình, cô … vừa đánh anh sao? Cô không biết tại sao mình lại đánh anh. Chỉ là, khoảnh khắc nhìn thấy anh. Trong lòng cô lại đau nhói vô cùng, cô chỉ muốn đánh chết anh đi

Sở Nguyệt ra sức đẩy anh, cô hét lên. Dòng nước mắt cũng men theo góc cạnh khuôn mặt mà tràn ra

" Anh biến đi, tôi không muốn nhìn thấy anh. Mau cút đi "

Từ Mạc Phong nhìn cô như vậy, ánh mắt đau thương tột độ. Sở Nguyệt, anh đã làm em tổn thương đến mức nào chứ? Anh dang đôi tay rộng lớn của mình, ôm thật chặt cô vào lòng. Mặc cho cô cào cấu lên bả vai anh như thế nào. Từ Mạc Phong cũng không buông, có một khoảnh khắc nào đó. Anh nghĩ rằng chỉ cần buông lỏng cô ra, cô sẽ bỏ anh mà đi mất

Sở Nguyệt không ngừng đánh anh, cấu anh, cô cắn vào vai anh tới mức rỉ máu. Sở Nguyệt vừa khóc vừa oán

" Từ Mạc Phong, anh trả con cho tôi, trả con cho tôi. Nó có tội tình gì, tại sao, tại sao anh lại giết nó "

Từ Mạc Phong không nói lời nào, anh hệt như bao cát để cô trút giận. Ai nói anh không yêu con, anh đau lắm chứ. Nhưng có lẽ sự tự trách cùng hối hận đã lấn đi sự đau đớn. Anh biết lỗi rồi, anh biết mình sai rồi

" Từ Mạc Phong, anh giết tôi luôn đi. Giết tôi đi "

Sở Nguyệt cứ dựa vào anh mà khóc, cô khóc đến khi ngất đi. Nỗi đau mất con, là nỗi đau bất tận, nỗi đau này theo cô dai dẳng đến cuối đời …

……

Gió khẽ thổi xuyên qua kẽ lá, dưới bóng cây cổ thụ, thời gian như ngưng đọng. Sở Nguyệt thẫn thờ, cô cụp mắt xuống. Nước mắt dường như đã cạn, sao có thể tiếp tục khóc?

Trên tay Sở Nguyệt là hủ tro cốt, lúc bác sĩ hỏi cô muốn đem chôn hay hỏa táng. Cô đã chọn hỏa táng, cô nghĩ rằng hình thức hỏa táng sẽ giúp con ra đi thanh thản hơn

Con à, kiếp này chúng ta có duyên làm mẹ con, chỉ tiếc ông trời trêu ngươi. Con hãy sớm đi đầu thai, tha thứ cho những tội nghiệt của ba mẹ con nhé

Sở Nguyệt thả hủ tro cốt xuống chiếc hố đã được đào sẵn. Từ Mạc Phong bước đến, anh ra tay lấp hố lại

Đứa con đầu lòng của hai người … sinh mạng nhỏ ấy cứ thế mà ra đi

Sở Nguyệt quay qua nhìn Từ Mạc Phong. Lòng cô đối với anh đã sớm nguội lạnh

Cô yêu anh, rất yêu anh, nhưng đi song song với tình yêu đó là sự hận thù. Giữa anh và cô luôn có một vết thương vô hình, mãi mãi cũng không thể chữa lành. Cô khẽ bật ra từng chữ, giọng điệu nghe thanh thản vô cùng

" Chúng ta … ly hôn đi "

Từ Mạc Phong sững sờ, anh không ngờ cô lại nói ra câu này

" Tại sao? "

Sở Nguyệt mỉm cười lắc đầu, một nụ cười bi. Đến bây giờ mà anh vẫn chưa hiểu sao?

" Em mệt lắm rồi, chúng ta … hãy buông tha cho nhau đi. Hãy xem ly hôn là một hình thức giải thoát cho cả hai. Không phải anh yêu Mộc Tuyết sao, ly hôn rồi, anh có thể đường đường chính chính ở bên cô ấy "

Từ Mạc Phong nắm lấy bả vai cô, anh một mực chối bỏ

" Không, Nguyệt nhi, anh yêu em. Trước giờ chỉ yêu mỗi mình em "

Đáy lòng Sở Nguyệt bỗng rung động, anh yêu cô sao? Nhưng … lời yêu này nói ra có phải đã quá muộn rồi không?

" Từ Mạc Phong, đã quá muộn rồi "

Từ Mạc Phong lắc đầu lia lịa, cô không thể rời xa anh được. Anh không cho phép cô rời xa anh

" Nguyệt nhi, không có gì là quá muộn cả. Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu, rồi chúng ta sẽ có những đứa trẻ khác. Nguyệt nhi, tin anh lần này nữa, có được không? "

Trái tim Sở Nguyệt bị rung động mạnh vì lời nói của anh. Bắt đầu lại từ đầu sao?, đúng vậy, không có gì là quá muộn cả. Cô không thể chối bỏ rằng bản thân mình yêu anh đến kiệt quệ … Cô có nên tin tưởng anh thêm một lần nữa không. Liệu rằng, họ có hạnh phúc được nữa hay không?

Trong lúc Sở Nguyệt đang phân vân suy nghĩ

Có một giọng nói của đàn ông mang theo một chút lạnh nhạt vang lên trong không trung

" Sở Nguyệt, đã lâu không gặp "

Sở Nguyệt theo bản năng, cô nheo mắt nhìn về phía phát ra giọng nói. Bóng hình này … sao lại quen thuộc đến thế nhỉ?

HẾT CHƯƠNG 4

Ngộ NhậnTác giả: Trần LinhTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcSở Nguyệt nghe thấy tiếng động, cô lờ mờ mở mắt Bóng hình cao lớn của người đàn ông đập vào mắt cô, anh đang thay đồ. Sở Nguyệt khó khăn ngồi dậy, cô lên tiếng " Mạc Phong, anh muốn đi đâu vậy? " Từ Mạc Phong ngoái đầu lại nhìn cô " Đã làm em tỉnh sao? " Sở Nguyệt nheo mắt nhìn anh, đã khuya như vậy rồi anh còn đi đâu chứ? " Mạc Phong, đã nửa đêm rồi. Anh còn đi đâu? " Từ Mạc Phong cài xong cúc áo sơ mi cuối cùng. Anh tiến lại gần cô, hôn nhẹ lên trán cô " Nguyệt Nguyệt, em đang mang thai. Nằm xuống ngủ tiếp đi, được không? " Sở Nguyệt lắc đầu " Vậy anh cho em biết đi, anh muốn đi đâu? " Từ Mạc Phong cầm lấy tay cô, vân vê an ủi. Giọng nói rất ôn nhuận " Nguyệt Nguyệt, Mộc Tuyết cần anh. Cô ấy đang bị bệnh, anh cần qua xem cô ấy " Sở Nguyệt trợn tròn mắt, chồng cô thế mà nửa đêm muốn bỏ cô để đi với người đàn bà khác. Cô đang mang thai ở tuần thứ 24 bụng đã to lên thấy rõ. Cô khó hiểu nhìn anh " Mạc Phong, dù bây giờ em đã có thai. Anh vẫn không quên được cô ta? " " Anh xin lỗi … " Sở… Gò má Từ Mạc Phong trở nên bỏng rát vì cái tát của cô. Anh là lần đầu tiên bị phụ nữ đánh. Có lẽ là trước đây, bất kỳ người phụ nữ nào dám đánh anh. Anh sẽ khiến người đó sống không bằng chết. Nhưng đối với Sở Nguyệt, cô đã trở thành ngoại lệ đầu tiên và cũng là duy nhất. Khuôn mặt anh hằn lên năm dấu tay của côSở Nguyệt run run nhìn bàn tay mình, cô … vừa đánh anh sao? Cô không biết tại sao mình lại đánh anh. Chỉ là, khoảnh khắc nhìn thấy anh. Trong lòng cô lại đau nhói vô cùng, cô chỉ muốn đánh chết anh điSở Nguyệt ra sức đẩy anh, cô hét lên. Dòng nước mắt cũng men theo góc cạnh khuôn mặt mà tràn ra" Anh biến đi, tôi không muốn nhìn thấy anh. Mau cút đi "Từ Mạc Phong nhìn cô như vậy, ánh mắt đau thương tột độ. Sở Nguyệt, anh đã làm em tổn thương đến mức nào chứ? Anh dang đôi tay rộng lớn của mình, ôm thật chặt cô vào lòng. Mặc cho cô cào cấu lên bả vai anh như thế nào. Từ Mạc Phong cũng không buông, có một khoảnh khắc nào đó. Anh nghĩ rằng chỉ cần buông lỏng cô ra, cô sẽ bỏ anh mà đi mấtSở Nguyệt không ngừng đánh anh, cấu anh, cô cắn vào vai anh tới mức rỉ máu. Sở Nguyệt vừa khóc vừa oán" Từ Mạc Phong, anh trả con cho tôi, trả con cho tôi. Nó có tội tình gì, tại sao, tại sao anh lại giết nó "Từ Mạc Phong không nói lời nào, anh hệt như bao cát để cô trút giận. Ai nói anh không yêu con, anh đau lắm chứ. Nhưng có lẽ sự tự trách cùng hối hận đã lấn đi sự đau đớn. Anh biết lỗi rồi, anh biết mình sai rồi" Từ Mạc Phong, anh giết tôi luôn đi. Giết tôi đi "Sở Nguyệt cứ dựa vào anh mà khóc, cô khóc đến khi ngất đi. Nỗi đau mất con, là nỗi đau bất tận, nỗi đau này theo cô dai dẳng đến cuối đời ………Gió khẽ thổi xuyên qua kẽ lá, dưới bóng cây cổ thụ, thời gian như ngưng đọng. Sở Nguyệt thẫn thờ, cô cụp mắt xuống. Nước mắt dường như đã cạn, sao có thể tiếp tục khóc?Trên tay Sở Nguyệt là hủ tro cốt, lúc bác sĩ hỏi cô muốn đem chôn hay hỏa táng. Cô đã chọn hỏa táng, cô nghĩ rằng hình thức hỏa táng sẽ giúp con ra đi thanh thản hơnCon à, kiếp này chúng ta có duyên làm mẹ con, chỉ tiếc ông trời trêu ngươi. Con hãy sớm đi đầu thai, tha thứ cho những tội nghiệt của ba mẹ con nhéSở Nguyệt thả hủ tro cốt xuống chiếc hố đã được đào sẵn. Từ Mạc Phong bước đến, anh ra tay lấp hố lạiĐứa con đầu lòng của hai người … sinh mạng nhỏ ấy cứ thế mà ra điSở Nguyệt quay qua nhìn Từ Mạc Phong. Lòng cô đối với anh đã sớm nguội lạnhCô yêu anh, rất yêu anh, nhưng đi song song với tình yêu đó là sự hận thù. Giữa anh và cô luôn có một vết thương vô hình, mãi mãi cũng không thể chữa lành. Cô khẽ bật ra từng chữ, giọng điệu nghe thanh thản vô cùng" Chúng ta … ly hôn đi "Từ Mạc Phong sững sờ, anh không ngờ cô lại nói ra câu này" Tại sao? "Sở Nguyệt mỉm cười lắc đầu, một nụ cười bi. Đến bây giờ mà anh vẫn chưa hiểu sao?" Em mệt lắm rồi, chúng ta … hãy buông tha cho nhau đi. Hãy xem ly hôn là một hình thức giải thoát cho cả hai. Không phải anh yêu Mộc Tuyết sao, ly hôn rồi, anh có thể đường đường chính chính ở bên cô ấy "Từ Mạc Phong nắm lấy bả vai cô, anh một mực chối bỏ" Không, Nguyệt nhi, anh yêu em. Trước giờ chỉ yêu mỗi mình em "Đáy lòng Sở Nguyệt bỗng rung động, anh yêu cô sao? Nhưng … lời yêu này nói ra có phải đã quá muộn rồi không?" Từ Mạc Phong, đã quá muộn rồi "Từ Mạc Phong lắc đầu lia lịa, cô không thể rời xa anh được. Anh không cho phép cô rời xa anh" Nguyệt nhi, không có gì là quá muộn cả. Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu, rồi chúng ta sẽ có những đứa trẻ khác. Nguyệt nhi, tin anh lần này nữa, có được không? "Trái tim Sở Nguyệt bị rung động mạnh vì lời nói của anh. Bắt đầu lại từ đầu sao?, đúng vậy, không có gì là quá muộn cả. Cô không thể chối bỏ rằng bản thân mình yêu anh đến kiệt quệ … Cô có nên tin tưởng anh thêm một lần nữa không. Liệu rằng, họ có hạnh phúc được nữa hay không?Trong lúc Sở Nguyệt đang phân vân suy nghĩCó một giọng nói của đàn ông mang theo một chút lạnh nhạt vang lên trong không trung" Sở Nguyệt, đã lâu không gặp "Sở Nguyệt theo bản năng, cô nheo mắt nhìn về phía phát ra giọng nói. Bóng hình này … sao lại quen thuộc đến thế nhỉ?HẾT CHƯƠNG 4

Chương 4