Sở Nguyệt nghe thấy tiếng động, cô lờ mờ mở mắt Bóng hình cao lớn của người đàn ông đập vào mắt cô, anh đang thay đồ. Sở Nguyệt khó khăn ngồi dậy, cô lên tiếng " Mạc Phong, anh muốn đi đâu vậy? " Từ Mạc Phong ngoái đầu lại nhìn cô " Đã làm em tỉnh sao? " Sở Nguyệt nheo mắt nhìn anh, đã khuya như vậy rồi anh còn đi đâu chứ? " Mạc Phong, đã nửa đêm rồi. Anh còn đi đâu? " Từ Mạc Phong cài xong cúc áo sơ mi cuối cùng. Anh tiến lại gần cô, hôn nhẹ lên trán cô " Nguyệt Nguyệt, em đang mang thai. Nằm xuống ngủ tiếp đi, được không? " Sở Nguyệt lắc đầu " Vậy anh cho em biết đi, anh muốn đi đâu? " Từ Mạc Phong cầm lấy tay cô, vân vê an ủi. Giọng nói rất ôn nhuận " Nguyệt Nguyệt, Mộc Tuyết cần anh. Cô ấy đang bị bệnh, anh cần qua xem cô ấy " Sở Nguyệt trợn tròn mắt, chồng cô thế mà nửa đêm muốn bỏ cô để đi với người đàn bà khác. Cô đang mang thai ở tuần thứ 24 bụng đã to lên thấy rõ. Cô khó hiểu nhìn anh " Mạc Phong, dù bây giờ em đã có thai. Anh vẫn không quên được cô ta? " " Anh xin lỗi … " Sở…
Chương 5
Ngộ NhậnTác giả: Trần LinhTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcSở Nguyệt nghe thấy tiếng động, cô lờ mờ mở mắt Bóng hình cao lớn của người đàn ông đập vào mắt cô, anh đang thay đồ. Sở Nguyệt khó khăn ngồi dậy, cô lên tiếng " Mạc Phong, anh muốn đi đâu vậy? " Từ Mạc Phong ngoái đầu lại nhìn cô " Đã làm em tỉnh sao? " Sở Nguyệt nheo mắt nhìn anh, đã khuya như vậy rồi anh còn đi đâu chứ? " Mạc Phong, đã nửa đêm rồi. Anh còn đi đâu? " Từ Mạc Phong cài xong cúc áo sơ mi cuối cùng. Anh tiến lại gần cô, hôn nhẹ lên trán cô " Nguyệt Nguyệt, em đang mang thai. Nằm xuống ngủ tiếp đi, được không? " Sở Nguyệt lắc đầu " Vậy anh cho em biết đi, anh muốn đi đâu? " Từ Mạc Phong cầm lấy tay cô, vân vê an ủi. Giọng nói rất ôn nhuận " Nguyệt Nguyệt, Mộc Tuyết cần anh. Cô ấy đang bị bệnh, anh cần qua xem cô ấy " Sở Nguyệt trợn tròn mắt, chồng cô thế mà nửa đêm muốn bỏ cô để đi với người đàn bà khác. Cô đang mang thai ở tuần thứ 24 bụng đã to lên thấy rõ. Cô khó hiểu nhìn anh " Mạc Phong, dù bây giờ em đã có thai. Anh vẫn không quên được cô ta? " " Anh xin lỗi … " Sở… Dưới tán cây cổ thụ, bóng hình người đàn ông càng thêm mờ ảoSở Nguyệt thừa nhận rằng bóng hình này rất quen thuộc, cô dường như đã thấy ở đâu đó. Dưới lớp sương mờ trên mí mắt cô, khuôn mặt người đàn ông ấy dần hiện ra. Anh ngồi trên bãi cỏ, bàn tay gảy đàn guitar. Mái tóc phấp phới dưới ánh mặt trời. Nụ cười sảng khoái tô điểm thêm cho bức tranh hồi ức hoàn mỹSở Nguyệt cả kinh, cô kinh ngạc mà thốt lên" Kỳ Viễn… "Người đàn ông mang tên Kỳ Viễn tiến lại gần cô. Anh đưa tay chỉnh lại lọn tóc cô, giọng nói nhẹ tênh" Sở Nguyệt, không ngờ em còn nhớ anh "Từ Mạc Phong đứng một bên, nét mặt sa sầm xuống. Cái tên này là ai? Tự nhiên chạy lại ân ân ái ái với vợ anh. Từ Mạc Phong lại gần, anh đứng chắn trước mặt cô" Anh là ai? "Kỳ Viễn lúc này mới liếc nhìn qua anh, nụ cười trào phúng hiện lên trong đáy mắt" Anh là chồng của Sở Nguyệt? "" Ừ, thì sao? "Kỳ Viễn ý cười trên khóe môi càng thêm nồng đậm" Tôi nghe nói anh vừa làm Sở Nguyệt sinh non. Loại như anh có đáng làm chồng của cô ấy không hả? "Từ Mạc Phong không khỏi cười lạnh, biểu cảm lộ rõ vẻ ngông cuồng" Tôi có xứng đáng làm chồng của cô ấy hay không. Cũng không tới lượt anh phán xét "Sở Nguyệt đứng đằng sau tấm lưng anh, cô trơ mắt nhìn hai người đàn ông chiến tranh lạnh. Sở Nguyệt không chịu nổi nữa, cô xen vào giữa hai người, nhíu mày lên tiếng" Hai anh cãi nhau cái gì? Tôi còn chưa lên tiếng mà? "Sở Nguyệt vừa nói xong lại quay qua hỏi Kỳ Viễn. Để mặc Từ Mạc Phong ôm một bình giấm chua lè" Kỳ Viễn, tại sao anh lại về nước vậy? "Kỳ Viễn mỉm cười ôn nhuận, ánh mắt thâm tình nhìn Sở Nguyệt" Sở Nguyệt, anh muốn theo đuổi em thêm một lần nữa "Sở Nguyệt mở to mắt, há hốc mồm. Kỳ Viễn đúng là từng theo đuổi cô. Không những theo đuổi, mà còn theo đuổi tận 2 năm trời. Chỉ tiếc lúc ấy Sở Nguyệt ngây thơ, luôn xem anh là anh trai. Hai người lúc ấy chỉ có thể nói là dừng lại ở mức độ " friendzone ". Kỳ Viễn là mẫu bạn trai lý tưởng số một trong trong mắt các bạn nữ, phải nói số lượng nữ sinh mê anh là nhiều vô số kể. Cô còn nhớ rằng, khi đi học cô thường bị người khác hãm hại. Hiển nhiên khi đó, Sở Nguyệt chỉ là một con thỏ trắng đơn thuần. Tất cả mọi chuyện đều nhờ có Kỹ Viễn đứng ra giúp cô. Sau này khi Sở Nguyệt có dấu hiệu bắt đầu thích anh. Gia đình của Kỳ Viễn liền chuyển qua định cư bên nước ngoài. Từ đó cô và anh không gặp mặt nhau thêm lần nào nữa. Nếu hôm nay anh không xuất hiện, có lẽ cô cũng quên mất anh rồi cũng nênTừ Mạc Phong không biết cô lòi đâu ra một " anh trai mưa ". Cái gì mà theo đuổi? Sở Nguyệt rõ ràng là vợ anh mà. Vẻ mặt anh xám xịt, anh vòng tay qua eo cô, đem cô áp sát vào người. Từ Mạc Phong mở lời với Kỳ Viễn, ngữ khí chứa đầy mùi thuốc súng" Anh nên biết, Sở Nguyệt là người đã có chồng. Và người đó không ai khác là tôi đây "Sở Nguyệt giãy giụa khỏi vòng tay anh, đôi mắt mang theo sự bất mãn" Vậy thì anh nên nhớ, tôi và anh sắp ly hôn rồi "" Sở Nguyệt, anh tuyệt đối không ly hôn với em "Sở Nguyệt trừng mắt nhìn anh" Được, vậy thì ly thân đi. Trong vòng hai năm quan hệ hôn nhân giữa tôi và anh sẽ tự động được hủy bỏ "Từ Mạc Phong nghiến răng, anh không ngờ cô lại dùng đến cách này. Ly thân? Hừ, cô đừng hòng" Em muốn ly thân để đi theo tên đó chứ gì. Hừ, em đừng hòng "Dứt lời, anh vác cả người cô lên vai hệt như đang vác bao tải. Sở Nguyệt đấm vào lưng anh, cô không ngừng la hét" Anh buông ra, buông ra, buông tôi ra đồ khốn nạn "Từ Mạc Phong một khắc cũng không hạ thủ lưu tình. Anh mặc kệ cô, nhất quyết không buông cô ra. Anh bỏ lại cho Kỳ Viễn một câu" Tôi khuyên anh, đừng lo chuyện bao đồng "Sở Nguyệt chỉ muốn đánh chết anh, cô chính là muốn làm anh tức chết. Anh lại dám vác cô như vậy. Cô cố gắng nói to với Kỳ Viễn đang đứng đằng sau" Kỳ Viễn, lần sau chúng ta lại hẹn nhau nói chuyện "Từ Mạc Phong không còn lời gì để nói với cô. Con mẹ nó, cô dám ở trước mặt anh mà hẹn tên kia nói chuyện. Từ Mạc Phong quát vào mặt cô" Em có im đi không "Sở Nguyệt không chịu khuất phục, cô đanh đá đáp trả" Tôi không im đấy, thì sao nào. Anh làm gì tôi, làm gì tôi hả "Nói xong cô lại la lên với Kỳ Viễn" Kỳ Viễn, nhất định chúng ta phải gặp lại đó "HẾT CHƯƠNG 5
Dưới tán cây cổ thụ, bóng hình người đàn ông càng thêm mờ ảo
Sở Nguyệt thừa nhận rằng bóng hình này rất quen thuộc, cô dường như đã thấy ở đâu đó. Dưới lớp sương mờ trên mí mắt cô, khuôn mặt người đàn ông ấy dần hiện ra. Anh ngồi trên bãi cỏ, bàn tay gảy đàn guitar. Mái tóc phấp phới dưới ánh mặt trời. Nụ cười sảng khoái tô điểm thêm cho bức tranh hồi ức hoàn mỹ
Sở Nguyệt cả kinh, cô kinh ngạc mà thốt lên
" Kỳ Viễn… "
Người đàn ông mang tên Kỳ Viễn tiến lại gần cô. Anh đưa tay chỉnh lại lọn tóc cô, giọng nói nhẹ tênh
" Sở Nguyệt, không ngờ em còn nhớ anh "
Từ Mạc Phong đứng một bên, nét mặt sa sầm xuống. Cái tên này là ai? Tự nhiên chạy lại ân ân ái ái với vợ anh. Từ Mạc Phong lại gần, anh đứng chắn trước mặt cô
" Anh là ai? "
Kỳ Viễn lúc này mới liếc nhìn qua anh, nụ cười trào phúng hiện lên trong đáy mắt
" Anh là chồng của Sở Nguyệt? "
" Ừ, thì sao? "
Kỳ Viễn ý cười trên khóe môi càng thêm nồng đậm
" Tôi nghe nói anh vừa làm Sở Nguyệt sinh non. Loại như anh có đáng làm chồng của cô ấy không hả? "
Từ Mạc Phong không khỏi cười lạnh, biểu cảm lộ rõ vẻ ngông cuồng
" Tôi có xứng đáng làm chồng của cô ấy hay không. Cũng không tới lượt anh phán xét "
Sở Nguyệt đứng đằng sau tấm lưng anh, cô trơ mắt nhìn hai người đàn ông chiến tranh lạnh. Sở Nguyệt không chịu nổi nữa, cô xen vào giữa hai người, nhíu mày lên tiếng
" Hai anh cãi nhau cái gì? Tôi còn chưa lên tiếng mà? "
Sở Nguyệt vừa nói xong lại quay qua hỏi Kỳ Viễn. Để mặc Từ Mạc Phong ôm một bình giấm chua lè
" Kỳ Viễn, tại sao anh lại về nước vậy? "
Kỳ Viễn mỉm cười ôn nhuận, ánh mắt thâm tình nhìn Sở Nguyệt
" Sở Nguyệt, anh muốn theo đuổi em thêm một lần nữa "
Sở Nguyệt mở to mắt, há hốc mồm. Kỳ Viễn đúng là từng theo đuổi cô. Không những theo đuổi, mà còn theo đuổi tận 2 năm trời. Chỉ tiếc lúc ấy Sở Nguyệt ngây thơ, luôn xem anh là anh trai. Hai người lúc ấy chỉ có thể nói là dừng lại ở mức độ " friendzone ". Kỳ Viễn là mẫu bạn trai lý tưởng số một trong trong mắt các bạn nữ, phải nói số lượng nữ sinh mê anh là nhiều vô số kể. Cô còn nhớ rằng, khi đi học cô thường bị người khác hãm hại. Hiển nhiên khi đó, Sở Nguyệt chỉ là một con thỏ trắng đơn thuần. Tất cả mọi chuyện đều nhờ có Kỹ Viễn đứng ra giúp cô. Sau này khi Sở Nguyệt có dấu hiệu bắt đầu thích anh. Gia đình của Kỳ Viễn liền chuyển qua định cư bên nước ngoài. Từ đó cô và anh không gặp mặt nhau thêm lần nào nữa. Nếu hôm nay anh không xuất hiện, có lẽ cô cũng quên mất anh rồi cũng nên
Từ Mạc Phong không biết cô lòi đâu ra một " anh trai mưa ". Cái gì mà theo đuổi? Sở Nguyệt rõ ràng là vợ anh mà. Vẻ mặt anh xám xịt, anh vòng tay qua eo cô, đem cô áp sát vào người. Từ Mạc Phong mở lời với Kỳ Viễn, ngữ khí chứa đầy mùi thuốc súng
" Anh nên biết, Sở Nguyệt là người đã có chồng. Và người đó không ai khác là tôi đây "
Sở Nguyệt giãy giụa khỏi vòng tay anh, đôi mắt mang theo sự bất mãn
" Vậy thì anh nên nhớ, tôi và anh sắp ly hôn rồi "
" Sở Nguyệt, anh tuyệt đối không ly hôn với em "
Sở Nguyệt trừng mắt nhìn anh
" Được, vậy thì ly thân đi. Trong vòng hai năm quan hệ hôn nhân giữa tôi và anh sẽ tự động được hủy bỏ "
Từ Mạc Phong nghiến răng, anh không ngờ cô lại dùng đến cách này. Ly thân? Hừ, cô đừng hòng
" Em muốn ly thân để đi theo tên đó chứ gì. Hừ, em đừng hòng "
Dứt lời, anh vác cả người cô lên vai hệt như đang vác bao tải. Sở Nguyệt đấm vào lưng anh, cô không ngừng la hét
" Anh buông ra, buông ra, buông tôi ra đồ khốn nạn "
Từ Mạc Phong một khắc cũng không hạ thủ lưu tình. Anh mặc kệ cô, nhất quyết không buông cô ra. Anh bỏ lại cho Kỳ Viễn một câu
" Tôi khuyên anh, đừng lo chuyện bao đồng "
Sở Nguyệt chỉ muốn đánh chết anh, cô chính là muốn làm anh tức chết. Anh lại dám vác cô như vậy. Cô cố gắng nói to với Kỳ Viễn đang đứng đằng sau
" Kỳ Viễn, lần sau chúng ta lại hẹn nhau nói chuyện "
Từ Mạc Phong không còn lời gì để nói với cô. Con mẹ nó, cô dám ở trước mặt anh mà hẹn tên kia nói chuyện. Từ Mạc Phong quát vào mặt cô
" Em có im đi không "
Sở Nguyệt không chịu khuất phục, cô đanh đá đáp trả
" Tôi không im đấy, thì sao nào. Anh làm gì tôi, làm gì tôi hả "
Nói xong cô lại la lên với Kỳ Viễn
" Kỳ Viễn, nhất định chúng ta phải gặp lại đó "
HẾT CHƯƠNG 5
Ngộ NhậnTác giả: Trần LinhTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện NgượcSở Nguyệt nghe thấy tiếng động, cô lờ mờ mở mắt Bóng hình cao lớn của người đàn ông đập vào mắt cô, anh đang thay đồ. Sở Nguyệt khó khăn ngồi dậy, cô lên tiếng " Mạc Phong, anh muốn đi đâu vậy? " Từ Mạc Phong ngoái đầu lại nhìn cô " Đã làm em tỉnh sao? " Sở Nguyệt nheo mắt nhìn anh, đã khuya như vậy rồi anh còn đi đâu chứ? " Mạc Phong, đã nửa đêm rồi. Anh còn đi đâu? " Từ Mạc Phong cài xong cúc áo sơ mi cuối cùng. Anh tiến lại gần cô, hôn nhẹ lên trán cô " Nguyệt Nguyệt, em đang mang thai. Nằm xuống ngủ tiếp đi, được không? " Sở Nguyệt lắc đầu " Vậy anh cho em biết đi, anh muốn đi đâu? " Từ Mạc Phong cầm lấy tay cô, vân vê an ủi. Giọng nói rất ôn nhuận " Nguyệt Nguyệt, Mộc Tuyết cần anh. Cô ấy đang bị bệnh, anh cần qua xem cô ấy " Sở Nguyệt trợn tròn mắt, chồng cô thế mà nửa đêm muốn bỏ cô để đi với người đàn bà khác. Cô đang mang thai ở tuần thứ 24 bụng đã to lên thấy rõ. Cô khó hiểu nhìn anh " Mạc Phong, dù bây giờ em đã có thai. Anh vẫn không quên được cô ta? " " Anh xin lỗi … " Sở… Dưới tán cây cổ thụ, bóng hình người đàn ông càng thêm mờ ảoSở Nguyệt thừa nhận rằng bóng hình này rất quen thuộc, cô dường như đã thấy ở đâu đó. Dưới lớp sương mờ trên mí mắt cô, khuôn mặt người đàn ông ấy dần hiện ra. Anh ngồi trên bãi cỏ, bàn tay gảy đàn guitar. Mái tóc phấp phới dưới ánh mặt trời. Nụ cười sảng khoái tô điểm thêm cho bức tranh hồi ức hoàn mỹSở Nguyệt cả kinh, cô kinh ngạc mà thốt lên" Kỳ Viễn… "Người đàn ông mang tên Kỳ Viễn tiến lại gần cô. Anh đưa tay chỉnh lại lọn tóc cô, giọng nói nhẹ tênh" Sở Nguyệt, không ngờ em còn nhớ anh "Từ Mạc Phong đứng một bên, nét mặt sa sầm xuống. Cái tên này là ai? Tự nhiên chạy lại ân ân ái ái với vợ anh. Từ Mạc Phong lại gần, anh đứng chắn trước mặt cô" Anh là ai? "Kỳ Viễn lúc này mới liếc nhìn qua anh, nụ cười trào phúng hiện lên trong đáy mắt" Anh là chồng của Sở Nguyệt? "" Ừ, thì sao? "Kỳ Viễn ý cười trên khóe môi càng thêm nồng đậm" Tôi nghe nói anh vừa làm Sở Nguyệt sinh non. Loại như anh có đáng làm chồng của cô ấy không hả? "Từ Mạc Phong không khỏi cười lạnh, biểu cảm lộ rõ vẻ ngông cuồng" Tôi có xứng đáng làm chồng của cô ấy hay không. Cũng không tới lượt anh phán xét "Sở Nguyệt đứng đằng sau tấm lưng anh, cô trơ mắt nhìn hai người đàn ông chiến tranh lạnh. Sở Nguyệt không chịu nổi nữa, cô xen vào giữa hai người, nhíu mày lên tiếng" Hai anh cãi nhau cái gì? Tôi còn chưa lên tiếng mà? "Sở Nguyệt vừa nói xong lại quay qua hỏi Kỳ Viễn. Để mặc Từ Mạc Phong ôm một bình giấm chua lè" Kỳ Viễn, tại sao anh lại về nước vậy? "Kỳ Viễn mỉm cười ôn nhuận, ánh mắt thâm tình nhìn Sở Nguyệt" Sở Nguyệt, anh muốn theo đuổi em thêm một lần nữa "Sở Nguyệt mở to mắt, há hốc mồm. Kỳ Viễn đúng là từng theo đuổi cô. Không những theo đuổi, mà còn theo đuổi tận 2 năm trời. Chỉ tiếc lúc ấy Sở Nguyệt ngây thơ, luôn xem anh là anh trai. Hai người lúc ấy chỉ có thể nói là dừng lại ở mức độ " friendzone ". Kỳ Viễn là mẫu bạn trai lý tưởng số một trong trong mắt các bạn nữ, phải nói số lượng nữ sinh mê anh là nhiều vô số kể. Cô còn nhớ rằng, khi đi học cô thường bị người khác hãm hại. Hiển nhiên khi đó, Sở Nguyệt chỉ là một con thỏ trắng đơn thuần. Tất cả mọi chuyện đều nhờ có Kỹ Viễn đứng ra giúp cô. Sau này khi Sở Nguyệt có dấu hiệu bắt đầu thích anh. Gia đình của Kỳ Viễn liền chuyển qua định cư bên nước ngoài. Từ đó cô và anh không gặp mặt nhau thêm lần nào nữa. Nếu hôm nay anh không xuất hiện, có lẽ cô cũng quên mất anh rồi cũng nênTừ Mạc Phong không biết cô lòi đâu ra một " anh trai mưa ". Cái gì mà theo đuổi? Sở Nguyệt rõ ràng là vợ anh mà. Vẻ mặt anh xám xịt, anh vòng tay qua eo cô, đem cô áp sát vào người. Từ Mạc Phong mở lời với Kỳ Viễn, ngữ khí chứa đầy mùi thuốc súng" Anh nên biết, Sở Nguyệt là người đã có chồng. Và người đó không ai khác là tôi đây "Sở Nguyệt giãy giụa khỏi vòng tay anh, đôi mắt mang theo sự bất mãn" Vậy thì anh nên nhớ, tôi và anh sắp ly hôn rồi "" Sở Nguyệt, anh tuyệt đối không ly hôn với em "Sở Nguyệt trừng mắt nhìn anh" Được, vậy thì ly thân đi. Trong vòng hai năm quan hệ hôn nhân giữa tôi và anh sẽ tự động được hủy bỏ "Từ Mạc Phong nghiến răng, anh không ngờ cô lại dùng đến cách này. Ly thân? Hừ, cô đừng hòng" Em muốn ly thân để đi theo tên đó chứ gì. Hừ, em đừng hòng "Dứt lời, anh vác cả người cô lên vai hệt như đang vác bao tải. Sở Nguyệt đấm vào lưng anh, cô không ngừng la hét" Anh buông ra, buông ra, buông tôi ra đồ khốn nạn "Từ Mạc Phong một khắc cũng không hạ thủ lưu tình. Anh mặc kệ cô, nhất quyết không buông cô ra. Anh bỏ lại cho Kỳ Viễn một câu" Tôi khuyên anh, đừng lo chuyện bao đồng "Sở Nguyệt chỉ muốn đánh chết anh, cô chính là muốn làm anh tức chết. Anh lại dám vác cô như vậy. Cô cố gắng nói to với Kỳ Viễn đang đứng đằng sau" Kỳ Viễn, lần sau chúng ta lại hẹn nhau nói chuyện "Từ Mạc Phong không còn lời gì để nói với cô. Con mẹ nó, cô dám ở trước mặt anh mà hẹn tên kia nói chuyện. Từ Mạc Phong quát vào mặt cô" Em có im đi không "Sở Nguyệt không chịu khuất phục, cô đanh đá đáp trả" Tôi không im đấy, thì sao nào. Anh làm gì tôi, làm gì tôi hả "Nói xong cô lại la lên với Kỳ Viễn" Kỳ Viễn, nhất định chúng ta phải gặp lại đó "HẾT CHƯƠNG 5