Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 1969: “Thẳng thắn lắm”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đi đi! Chú ý an toàn”.“Đã hiểu”, ông lão ra vẻ đồng ý, nói xong vác bao gai rời đi nhưng lại bị Diệp Thành dùng một tay kéo lại.Advertisement“Thánh chủ còn có việc gì không?”“Ta vẫn chưa biết ông tên gì”, Diệp Thành ngoáy tai: “Tốc độ di chuyển kinh người thế này, chắc ông không phải hạng người vô danh”.“Cứ gọi ta Lưu Năng là được”.“Cái tên hay đấy”, Diệp Thành sờ cằm, sau đó còn quan sát ông lão từ đầu đến chân bằng ánh mắt thâm thuý.“Ta cũng thấy vậy”, ông lão cười giảo hoạt một tiếng, sau đó xoay người biến mất cùng với bao gai trên lưng, thân pháp thực sự kinh người khiến Diệp Thành không khỏi kinh ngạc thốt lên.“Làm việc thôi”, sau khi ông lão đi, Diệp Thành vươn vai rồi lại xoay cổ: “Đã lâu không bắt cóc, không biết có còn thành thục không”.Nói rồi hắn quay người nhảy khỏi tảng đá, thoắt cái đã biến mất.Bên này, Huyết Khung đã lên hư không, nhìn xuống đại quân phân điện thứ chín mình vừa tập hợp.So với lúc trước, số lượng người của phân điện thứ chín đã giảm mạnh.Tuy nhiên những người có thể đứng ở đây đều là những kẻ tàn nhẫn, tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Linh Hư tầng thứ tám, là lực lượng kiên trung tiêu chuẩn nhất.“Lấy Hạo Thiên thế gia làm trung tâm, mở rộng ra tất cả các hướng tìm kiếm cho ta, phát hiện ra tung tích của chúng thì mau chóng bẩm báo”, Huyết Khung hạ lệnh, giọng nói vang vọng khắp đất trời.Dứt lời, đại quân phân điện thứ chín bắt đầu hành động, thế trận không tầm thường.“Đại thống lĩnh, phiền người của ngươi phối hợp hành động với chúng ta!”, Huyết Khung nhìn đại quân đang rời đi, ánh mắt hứng thú rơi vào một người trung niên mặc đồ đen bên cạnh.“Chúng ta chỉ nghe mệnh lệnh, không nghe giải thích”, giọng điệu người trung niên áo đen đó vô cùng lãnh đạm, mái tóc đen bồng bềnh, bóng lưng như núi, khí chất trên người như thần kiếm sắc bén rút ra khỏi vỏ.Người này lai lịch không đơn giản, là đại thống lĩnh của Thị Huyết Thần Ảnh, người Đại Sở gọi ông ta là Phong Ảnh.“Thẳng thắn lắm”, Huyết Khung cười nhạt: “Vậy thì nhờ người của Thần Ảnh canh gác trước truyền tống trận của các thành cổ, những người còn lại cố gắng hết sức tìm ra tung tích của Hạo Thiên thế gia, có tin…”Vút!Huyết Khung còn chưa nói xong, Phong Ảnh đã biến mất.

“Đi đi! Chú ý an toàn”.

“Đã hiểu”, ông lão ra vẻ đồng ý, nói xong vác bao gai rời đi nhưng lại bị Diệp Thành dùng một tay kéo lại.

Advertisement

“Thánh chủ còn có việc gì không?”

“Ta vẫn chưa biết ông tên gì”, Diệp Thành ngoáy tai: “Tốc độ di chuyển kinh người thế này, chắc ông không phải hạng người vô danh”.

“Cứ gọi ta Lưu Năng là được”.

“Cái tên hay đấy”, Diệp Thành sờ cằm, sau đó còn quan sát ông lão từ đầu đến chân bằng ánh mắt thâm thuý.

“Ta cũng thấy vậy”, ông lão cười giảo hoạt một tiếng, sau đó xoay người biến mất cùng với bao gai trên lưng, thân pháp thực sự kinh người khiến Diệp Thành không khỏi kinh ngạc thốt lên.

“Làm việc thôi”, sau khi ông lão đi, Diệp Thành vươn vai rồi lại xoay cổ: “Đã lâu không bắt cóc, không biết có còn thành thục không”.

Nói rồi hắn quay người nhảy khỏi tảng đá, thoắt cái đã biến mất.

Bên này, Huyết Khung đã lên hư không, nhìn xuống đại quân phân điện thứ chín mình vừa tập hợp.

So với lúc trước, số lượng người của phân điện thứ chín đã giảm mạnh.

Tuy nhiên những người có thể đứng ở đây đều là những kẻ tàn nhẫn, tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Linh Hư tầng thứ tám, là lực lượng kiên trung tiêu chuẩn nhất.

“Lấy Hạo Thiên thế gia làm trung tâm, mở rộng ra tất cả các hướng tìm kiếm cho ta, phát hiện ra tung tích của chúng thì mau chóng bẩm báo”, Huyết Khung hạ lệnh, giọng nói vang vọng khắp đất trời.

Dứt lời, đại quân phân điện thứ chín bắt đầu hành động, thế trận không tầm thường.

“Đại thống lĩnh, phiền người của ngươi phối hợp hành động với chúng ta!”, Huyết Khung nhìn đại quân đang rời đi, ánh mắt hứng thú rơi vào một người trung niên mặc đồ đen bên cạnh.

“Chúng ta chỉ nghe mệnh lệnh, không nghe giải thích”, giọng điệu người trung niên áo đen đó vô cùng lãnh đạm, mái tóc đen bồng bềnh, bóng lưng như núi, khí chất trên người như thần kiếm sắc bén rút ra khỏi vỏ.

Người này lai lịch không đơn giản, là đại thống lĩnh của Thị Huyết Thần Ảnh, người Đại Sở gọi ông ta là Phong Ảnh.

“Thẳng thắn lắm”, Huyết Khung cười nhạt: “Vậy thì nhờ người của Thần Ảnh canh gác trước truyền tống trận của các thành cổ, những người còn lại cố gắng hết sức tìm ra tung tích của Hạo Thiên thế gia, có tin…”

Vút!

Huyết Khung còn chưa nói xong, Phong Ảnh đã biến mất.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đi đi! Chú ý an toàn”.“Đã hiểu”, ông lão ra vẻ đồng ý, nói xong vác bao gai rời đi nhưng lại bị Diệp Thành dùng một tay kéo lại.Advertisement“Thánh chủ còn có việc gì không?”“Ta vẫn chưa biết ông tên gì”, Diệp Thành ngoáy tai: “Tốc độ di chuyển kinh người thế này, chắc ông không phải hạng người vô danh”.“Cứ gọi ta Lưu Năng là được”.“Cái tên hay đấy”, Diệp Thành sờ cằm, sau đó còn quan sát ông lão từ đầu đến chân bằng ánh mắt thâm thuý.“Ta cũng thấy vậy”, ông lão cười giảo hoạt một tiếng, sau đó xoay người biến mất cùng với bao gai trên lưng, thân pháp thực sự kinh người khiến Diệp Thành không khỏi kinh ngạc thốt lên.“Làm việc thôi”, sau khi ông lão đi, Diệp Thành vươn vai rồi lại xoay cổ: “Đã lâu không bắt cóc, không biết có còn thành thục không”.Nói rồi hắn quay người nhảy khỏi tảng đá, thoắt cái đã biến mất.Bên này, Huyết Khung đã lên hư không, nhìn xuống đại quân phân điện thứ chín mình vừa tập hợp.So với lúc trước, số lượng người của phân điện thứ chín đã giảm mạnh.Tuy nhiên những người có thể đứng ở đây đều là những kẻ tàn nhẫn, tu vi thấp nhất cũng là cảnh giới Linh Hư tầng thứ tám, là lực lượng kiên trung tiêu chuẩn nhất.“Lấy Hạo Thiên thế gia làm trung tâm, mở rộng ra tất cả các hướng tìm kiếm cho ta, phát hiện ra tung tích của chúng thì mau chóng bẩm báo”, Huyết Khung hạ lệnh, giọng nói vang vọng khắp đất trời.Dứt lời, đại quân phân điện thứ chín bắt đầu hành động, thế trận không tầm thường.“Đại thống lĩnh, phiền người của ngươi phối hợp hành động với chúng ta!”, Huyết Khung nhìn đại quân đang rời đi, ánh mắt hứng thú rơi vào một người trung niên mặc đồ đen bên cạnh.“Chúng ta chỉ nghe mệnh lệnh, không nghe giải thích”, giọng điệu người trung niên áo đen đó vô cùng lãnh đạm, mái tóc đen bồng bềnh, bóng lưng như núi, khí chất trên người như thần kiếm sắc bén rút ra khỏi vỏ.Người này lai lịch không đơn giản, là đại thống lĩnh của Thị Huyết Thần Ảnh, người Đại Sở gọi ông ta là Phong Ảnh.“Thẳng thắn lắm”, Huyết Khung cười nhạt: “Vậy thì nhờ người của Thần Ảnh canh gác trước truyền tống trận của các thành cổ, những người còn lại cố gắng hết sức tìm ra tung tích của Hạo Thiên thế gia, có tin…”Vút!Huyết Khung còn chưa nói xong, Phong Ảnh đã biến mất.

Chương 1969: “Thẳng thắn lắm”